Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1696: Khen Tốt Như Vậy Sao, Ta Phải Thử Xem Mới Được



Phố Buôn Bán, thành Huyền Vũ.

Trong phòng số sáu trên tầng hai Tam Tinh Lâu, Già Lực Lỗ đang rửa mặt trong phòng tắm.

Lão vừa tỉnh dậy, đang định rửa mặt xong lại ra ngoài tìm gì đó để ăn.

- Ông nội, ngươi vẫn chưa rửa mặt xong sao?

Cầm Phi Nhi đẩy cửa phòng đi vào, lớn tiếng hỏi.

Lúc này, cô rất nóng lòng muốn ra ngoài dạo chơi, cô thích mọi thứ ở thành Huyền Vũ, háo hức muốn biết thêm về nơi này.

- Đợi ta một chút.

Giọng nói khàn khàn của Già Lực Lỗ truyền ra từ trong phòng tắm.

Lão đang nghiên cứu những chai lọ trên bồn rửa mặt, phía trên có viết những dòng chữ nhỏ.

- Kem đánh răng, sữa tắm, nước gội đầu... Những thứ này đều là cái gì?

Lão cau mày, mặt mũi tràn đầy nghi ngờ.

Kể từ khi các loại đồ dùng rửa mặt được đầu nhập vào thị trường, các gian phòng ở Tam Tinh Lâu và Trung tâm Huyền Vũ đều được trang bị những thứ này với chất lượng thông thường nhất.

Thứ nhất vì muốn quảng cáo, để các vị khách sử dụng thử kem đánh răng và sữa tắm, từ đó hấp dẫn bọn hắn đi mua sắm nhiều đồ dùng rửa mặt hơn.

Thứ hai là để nâng cao trải nghiệm người dùng và khiến mọi người hài lòng hơn với Trung tâm Huyền Vũ và Tam Tinh Lâu, chỉ cần lưu lại ấn tượng tốt thì việc kinh doanh sau này sẽ càng ngày càng tốt.

Nhưng vì phòng ngừa khách tiêu xài lãng phí và trộm mang về cho nên đồ dùng rửa mặt được cung cấp trong mỗi phòng chỉ đủ dùng cho một hoặc hai người.

Trừ phi tiếp tục lưu trú trong vài ngày, như vậy đồ dùng rửa mặt sẽ được bổ sung theo lượng tiêu thụ hàng ngày.

Đây đều là một chút thủ thuật nhỏ thường thấy.

Già Lực Lỗ mở nắp một cái bình gốm và nhìn thấy bên trong là một lớp cao nhão màu trắng.

Lúc này, lão mới để ý thấy phía trên bồn rửa mặt có một tấm kính lưu ly, trên đó ghi rõ ràng công dụng của các loại đồ dùng rửa mặt và lợi ích của chúng đối với cơ thể.

- Kem đánh răng có thể làm sạch răng, giải quyết nhiều vấn đề răng miệng, ví dụ như hôi miệng, chảy máu răng...

Già Lực Lỗ kinh ngạc lẩm bẩm.

- Khen tốt như vậy sao, ta phải thử xem mới được.

Già Lực Lỗ cầm lấy bàn chải đánh răng, nhúng một chút kem đánh răng rồi cho vào miệng, bắt đầu đánh răng theo phương pháp ghi trên kính lưu ly.

Bàn chải đánh răng là loại bàn chải đánh răng thông dụng nhất, tay cầm được làm bằng cành cây, lông bàn chải cũng là lông động vật thông thường, nó sẽ bị gãy sau một vài lần sử dụng.

Ục ục ục ~~~

Một lúc sau, trong miệng Già Lực Lỗ đầy bọt, mùi vị cũng không tệ lắm.

Lão phun ra bọt trong miệng và nhìn vào kính lưu ly một lần nữa:

- Kế tiếp nên dùng nước sạch để súc miệng.....

Ục ục ục phi ~~~

Già Lực Lỗ cẩn thận súc miệng cho đến khi không còn bọt trong miệng mới thôi.

- A ~~~

Lão há miệng hà hơi vào lòng bàn tay rồi nhanh chóng xích lại gần ngửi thử, quả nhiên trong miệng không còn mùi hôi nào nữa.

- Đồ tốt!

Đôi mắt của Già Lực Lỗ sáng lên, giống như là mới phát hiện được trân phẩm hiếm có.

Lão dời ánh mắt của mình sang những chiếc bình gốm khác, trên đó có ghi chú là sữa tắm và dầu gội.

Già Lực Lỗ lại nhìn về kính lưu ly lần nữa, ghi nhớ phương pháp sử dụng sữa tắm và nước gội đầu gội, tiếp đó thực hành từng cái một.

Bên ngoài phòng tắm, Cầm Phi Nhi ngồi bên giường chán nản quơ hai chân qua lại, tiếng nước trong phòng tắm vẫn luôn không ngừng vang lên, buồn bực nói:

- Tại sao ông nội tắm rửa lâu thế?

Hôm qua hai ông cháu đến Trung tâm Huyền Vũ và đi dạo rất nhiều cửa hàng, nhưng cả hai không mua gì cả và cũng không ở lại đó.

Trong chuyến đi lần này Già Lực Lỗ không mang theo nhiều kim tệ và tinh thạch ma thú, nếu như muốn ở thành Huyền Vũ thêm vài ngày nữa thì cần phải chi tiêu tiết kiệm.

Chủ yếu là bây giờ hai ông cháu có muốn rời đi thì cũng không được, trừ phi Rùa Đen cập bờ.

Cầm Phi Nhi đợi hơn mười phút, lúc này tiếng nước trong phòng tắm mới ngừng lại, ngay sau đó cửa phòng tắm bật mở, Già Lực Lỗ sảng khoái bước ra ngoài.

Tóc của lão vẫn còn nhỏ nước, làn da đã trắng hơn rất nhiều, thoạt nhìn như lột ra một lớp da.

- Ông nội, ngươi trắng ra rồi!

Cầm Phi Nhi kinh ngạc mở to đôi mắt đẹp.

- Khụ khụ, vậy sao?

Già Lực Lỗ xấu hổ hỏi.

Lão nhớ lại cảnh tượng trong phòng tắm, khi thoa sữa tắm lên người tạo ra lớp bọt dày đặc, lão chỉ dùng tay xoa một cái đã rớt ra một lớp bùn dày.

Cầm Phi Nhi nghiêm túc nói:

- Thật đấy, tóc cũng trở nên sáng hơn, giống như bôi dầu.

- Đó là do ta dùng sữa tắm và nước gội đầu.

Già Lực Lỗ giải thích.

Lão đã yêu tha thiết nước gội đầu và sữa tắm, sau khi tắm rửa xong thì cả người như được tái sinh, lỗ chân lông đều mở ra, thoải mái cực kỳ.

- Ta cũng muốn dùng thử!

Cầm Phi Nhi hưng phấn reo lên.

Già Lực Lỗ phất tay nói:

- Ngươi trở về phòng của mình đi, phòng tắm nào cũng có một bộ dụng cụ, bên trên còn có bảng hướng dẫn cách sử dụng, ngươi tự đi tắm rửa sạch sẽ.

- Vâng.

Cầm Phi Nhi đáp một tiếng giòn tan rồi sốt ruột chạy ra khỏi phòng ông nội, trở lại gian phòng của mình rồi bước vào phòng tắm.

Già Lực Lỗ rất quan tâm tới đồ dùng rửa mặt, lão quyết định đợi chút nữa hai ông cháu ra ngoài tìm thức ăn thì thuận tiện mua chút đồ dùng rửa mặt mang về.

Lão lắc đầu, lấy khăn lau tóc rồi nhặt quần áo lên, mặc từng lớp vào người.

Ở đại lục mới, chỉ có người nghèo khổ mới mặc một lớp quần áo mỏng, những người khác đều mặc quần áo ba, bốn lớp.

Già Lực Lỗ thắt chặt sợi dây đai quanh eo, đây đã là lớp áo thứ năm, nhìn nó rất giống chiếc áo lót ngoài.

Lão thở dài, nhớ tới nhân viên phục vụ ở Tam Tinh Lâu, bọn họ chỉ mặc một chiếc váy dài thướt tha, mặc dù trông đơn giản nhưng lại khiến người ta cảm thấy rất thoải mái.

- Đột nhiên có chút hâm mộ bọn họ.....

Già Lực Lỗ thở dài một hơi.

Sau gần mười phút, Cầm Phi Nhi đến phòng ông nội, làn da của cô cũng trắng hơn bình thường ba phần, cả người tản ra mùi thơm thoang thoảng.

Cầm Phi Nhi hưng phấn nói:

- Ông nội, chúng ta ra ngoài mua sữa tắm và nước gội đầu đi, ta đã dùng sắp hết rồi.

- Được.

Già Lực Lỗ tán đồng gật đầu.

Cô gái thanh thúy nói:

- Ông nội, chúng ta mau ra ngoài đi.

- Ừ, đi thôi.

Già Lực Lỗ hài lòng gật đầu sau đó đẩy cửa phòng bước ra ngoài.

Hai người rời khỏi Tam Tinh Lâu, đi dạo trên đường phố rộng rãi.

Bây giờ, Phố Buôn Bán đã trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều, dù trên đường vẫn còn rất nhiều người nhưng nếu so với lúc còn ở thành Tát Luận thì có thể nói là một trời một vực.

- Hai ông cháu ta tìm cái gì ăn trước đi.

Già Lực Lỗ ôn hòa nói.

Lão lập ra nhiệm vụ ngày hôm nay, đầu tiên là phải lấp đầy dạ dày của mình trước, sau đó là đi mua sắm các đồ dùng hàng ngày.

Tiếp theo lại tìm cách dò hỏi tin tức về Hồng chấp sự và thành Huyền Vũ, điều này đòi hỏi phải liên hệ với thuộc hạ của Hồng chấp sự, một người phụ nữ tên là Mặc Liên.

- Không biết hiện giờ cô ta đang ở nơi nào...?

Già Lực Lỗ chớp mắt, giả vờ tùy ý dò xét bốn phía.

Lão không dám tùy tiện liên lạc Mặc Liên, e sợ khiến cho người trong thành Huyền Vũ chú ý, cái này phải từ từ mà làm.

Bạn cần đăng nhập để bình luận