Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2670: Bị Chơi Hỏng

Ngải Lỵ Na vươn nắm tay lên thể hiện sự quyết tâm, nói:

- Chúng ta phải biểu hiện thật tốt trong buổi diễn luyện thực chiến hôm nay, nhất định không để cho Mục Lương phải thất vọng.

- Ta sẽ không hạ thủ lưu tình.

Ngôn Băng nhấn mạnh từng chữ.

Ngải Lỵ Na mở to hai mắt, giả vờ hung ác nói:

- Hừ, ta mới là người sẽ không nương tay, chờ mà xem, ta sẽ đánh các ngươi tè ra quần.

Mễ Á buồn cười, cảm thấy hứng thú hỏi:

- Du ký mạo hiểm và Nhật ký yêu đương của thiếu nữ ngươi viết tới đâu rồi?

Ngải Lỵ Na thanh thúy đáp:

- Hì hì, Du ký mạo hiểm mới sắp viết xong rồi, Nhật ký yêu đương của thiếu nữ thì còn phải chờ thêm mấy ngày nữa, mấy ngày nay ta bận quá, không có thời gian để viết.

Ngôn Băng không chút lưu tình mà vạch trần cô gái tóc hồng:

- Bận rộn? Tối hôm qua ngươi xem TV tới mấy giờ mới ngủ?

- Ba giờ nha.

Ngải Lỵ Na buột miệng trả lời theo bản năng.

Mễ Á chớp mắt, buồn cười hỏi:

- Ngươi xem TV đến ba giờ sáng, vậy mà nói là không có thời gian viết sách à?

Ngải Lỵ Na có chút chột dạ nhìn khắp nơi, sau đó cố gắng chống chế:

- Ừ thì... Có đôi khi phải thả lỏng một chút chứ, ta xem TV cũng là vì để tinh thần thoải mái nghênh tiếp diễn luyện thực chiến hôm nay thôi.

Ly Nguyệt vươn tay khoác vai cô gái tóc hồng, hỏi:

- Nếu ngươi nói như vậy, nghĩa là sau khi diễn luyện thực chiến kết thúc thì ngươi có thể an tâm viết sách, sẽ không lại xem phim đến nửa đêm đúng không?

- Hẳn là vậy... Ngẫu nhiên nghỉ ngơi một chút hẳn là không thành vấn đề nha.

Ngải Lỵ Na càng nói càng nhỏ giọng.

Ny Cát Sa khoanh hai tay trước người rồi lắc đầu, nói với giọng điệu hận sắt không thành thép:

- Chậc chậc, sách của ngươi bán rất tốt, có thể kiếm rất nhiều tinh thạch ma thú, còn có chia hoa hồng, thế mà ngươi lại tỏ vẻ không bận tâm.

Ngải Lỵ Na lập tức nghiêm mặt, nói với giọng điệu nghiêm trang:

- Mục Lương có nói chúng ta phải làm việc và nghỉ ngơi điều độ, bằng không thì sẽ hỏng người.

- Ngươi sẽ hỏng người sao?

Ngôn Băng hơi nhướng mày.

- Đúng nha, không nghỉ ngơi đủ thì ta sẽ hỏng mất.

Ngải Lỵ Na nghiêm túc nói.

Trong mắt của Ny Cát Sa hiện ra ý cười, trêu chọc nói:

- Ta chỉ nghe qua bị chơi hỏng, còn chưa từng nghe tới viết sách sẽ mệt hỏng người.

Ngải Lỵ Na sửng sốt một chút, khuôn mặt xinh đẹp lập tức đỏ bừng, tức giận trừng cô gái tóc xanh một cái, nói:

- Không cho nói chuyện màu vàng (chuyện người lớn) ở đây.

Chuyện màu vàng là từ ngữ nàng học được từ trong kịch bản do Mục Lương viết.

- Ha ha ha ~~~

Ny Cát Sa cười rất vui vẻ, tất cả mọi người đều trêu chọc Ngải Lỵ Na mà nàng ấy lại không hề hay biết.

- Cộp cộp cộp ~~~

Tiếng bước chân truyền đến, Nguyệt Thấm Lan trở về từ phòng làm việc, phía sau không có người khác.

- A, Mục Lương đâu rồi?

Nguyệt Phi Nhan ngạc nhiên hỏi.

Nguyệt Thấm Lan bất đắc dĩ nói:

- Hắn còn phải bận rộn thêm một lúc, bảo là dời lại cuộc diễn tập sau một giờ nữa.

Nàng mới vừa đi gõ cửa phòng làm việc, vốn muốn gọi Mục Lương đi ra thì lại nhận được câu trả lời là hắn phải vội thêm một tiếng.

- Được rồi, vậy dời lại một tiếng nữa.

Ly Nguyệt khẽ gật đầu, xoay người đi truyền lời cho nhóm hộ vệ Trung Ương và Bộ Đội Đặc Chủng U Linh.

- Mọi người ăn sáng trước thôi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

Ngải Lỵ Na và những người khác đồng thanh đáp:

- Tốt ~~~

Các nàng lục tục đi vào nhà ăn, nhóm tiểu hầu gái đã chuẩn bị xong bữa sáng.

Hôm nay bữa sáng rất phong phú, chủng loại đa dạng, có mì nước, sủi cảo, bánh bao, bánh cuốn, v.v…

- Sao hôm nay bữa sáng nhiều thế?

Mễ Nặc ngây thơ hỏi.

Thanh Vụ giải thích:

- Ngày hôm nay mọi người đến đông đủ, khẩu vị có chút khác nhau cho nên chúng ta làm bữa sáng nhiều một chút.

Ngoại trừ An Kỳ thì các hầu gái khác đều biết nấu ăn, mọi người phân công rõ ràng, một người làm một loại bữa sáng không khó.

- Lần sau không cần làm nhiều như vậy, quá phiền toái.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

Các cô gái dùng bữa rất vui vẻ, cho đến khi Mục Lương đi ra thì một bàn bữa sáng tràn đầy đã bị giải quyết sạch sẽ.

- Cộp cộp cộp ~~~

Mục Lương đi vào nhà ăn, chỉ thấy một bàn chén không và mâm không.

- Bệ hạ đi ra rồi.

Chúng nữ và nhóm tiểu hầu gái vui mừng reo lên.

Ngải Lỵ Na ngẩn người, nàng nhìn bát đĩa trống rỗng trên bàn, thốt lên:

- A, nhưng mà bữa sáng đã hết sạch rồi, không chừa lại thứ gì cả.

Nguyệt Thấm Lan che miệng cười khẽ:

- Ngươi đi ra trễ thêm một lúc nữa thì chỗ bát đĩa này đều sẽ bị rửa sạch cất lên kệ.

Mục Lương dở khóc dở cười, hắn chỉ ra trễ hơn một tiếng so với thường ngày thôi mà bữa sáng đã không còn lại gì rồi.

Tiểu Tử cung kính hỏi:

- Bệ hạ muốn ăn cái gì, ta lập tức đi làm.

Mục Lương lật tay một cái, lấy ra quả Tinh Thần rồi nói:

- Không cần đâu, ta ăn chút quả Tinh Thần là được, mọi người thu dọn một chút chuẩn bị lên đường thôi.

Quả Tinh Thần có thể giúp chắc bụng, một quả là đủ giải quyết vấn đề ăn cơm một ngày.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói:

- Nấu một tô mì gì đó đi, sẽ không lãng phí quá nhiều thời gian.

- Ta không ăn vài ngày cũng sẽ không sao, ngươi không cần để ý.

Mục Lương xua tay, cắn một miếng quả Tinh Thần và cất bước đi tới thư phòng, chuẩn bị đổi một bộ quần áo khác rồi lại xuất phát.

Ly Nguyệt nhìn thoáng qua đồng hồ trên tường, đứng lên nói:

- Mọi người chuẩn bị một chút, hai mươi phút sau xuất phát.

- Tốt.

Đám người Ngải Lỵ Na lên tiếng và đứng dậy rời đi nhà ăn, các nàng muốn đi hội hợp với người của Bộ Đội Đặc Chủng U Linh, sau đó lại cùng nhau xuất phát đến Vệ Thành Số Tám.

Hai mươi phút sau, Mục Lương ăn mặc chỉnh tề đi ra cung điện, hôm nay hắn mặc một bộ trang phục có màu đen viền vàng, mặt trên còn có hoa văn ẩn được thêu tay.

- Nhóm của Ngải Lỵ Na đâu rồi?

Hắn nhìn về phía cô gái tóc trắng.

Ly Nguyệt nhẹ giọng giải thích:

- Các nàng xuất phát trước rồi, phải chuẩn bị vài thứ trước.

- Ừm, thế cũng tốt.

Mục Lương gật đầu một cái, cất bước đi ra ngoài.

Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ đuổi theo, cùng nhau đến Cửa Truyền Tống Khu Vực Trung Ương.

Nguyệt Thấm Lan muốn đi Cục Quản Lý Chủ Thành, lần này không đi theo mọi người cùng xem diễn luyện thực chiến.

- Ông ~~~

Trong Vệ Thành Số Tám, tại vị trí lắp đặt Cửa Truyền Tống, bên trong cánh cửa xuất hiện một vòng xoáy xoay tròn, sau đó đám người Mục Lương bước ra.

- Cộp cộp cộp ~~~

- Bệ hạ vạn an.

Binh sĩ canh gác vội vã cung kính hành lễ.

- Ừm.

Mục Lương khẽ gật đầu.

Hắn bước ra Cửa Truyền Tống, đi lên phi thuyền vận chuyển đã được chuẩn bị trước đó cùng với đám người Ly Nguyệt, bay ra bên ngoài Vệ Thành Số Tám.

Vị trí của buổi diễn luyện thực chiến lần này là khu hoang dã nằm giữa Vệ Thành Số Tám và Vệ Thành Số Bảy.

Bên ngoài Vệ Thành Số Tám, Mục Lương dựa vào ghế nằm, tròng mắt thâm thúy phản chiếu ra hình ảnh trong TV.

Nguyệt Phi Nhan kinh ngạc nói:

- Nhóm Hổ Tây đã tách ra hành động rồi!

- Làm như vậy là đúng, có thể tiết kiệm thời gian.

Ly Nguyệt khẽ gật đầu.

Cô đặt ly trà trong tay xuống, khóe môi cong lên nói:

- Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là không gặp phải người mai phục.

- Người mai phục à...

Hi Bối Kỳ sửng sốt một chút.
Bạn cần đăng nhập để bình luận