Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1554: Tết Thanh Minh



Anh xây ba tòa nhà dài, đều là một tầng, tầng cao sáu mét, còn dùng lưu ly tạo ra đường ống dẫn, lúc lò rèn hoạt động, sẽ sinh ra nhiệt độ cực cao, nếu không có ống dẫn thì nhân viên công tác sẽ trực tiếp chết ngạt ở trong xưởng.

Trong xưởng còn có ba ao nước hình vuông, rộng dài năm mét, để dùng giảm nhiệt cho Thép Tím mới rèn, còn có thể dùng làm bồn chứa nước phòng cháy chữa cháy.

- Ba nhà xưởng, chắ đủ dùng.

Mục Lương vỗ tay một cái, từ không gian lấy ra lò rèn đã luyện chế xong.

Lò cao năm mét, giống như một cái kéo dài chiều rộng nước bọt ly, hai bên có hai đường ống, có thể cố định trên xà ngang.

Mục Lương tạo ra ba cái lò, mỗi phân xưởng một cái.

Bên ngoài phòng rèn, còn phải xây nhà kho chứa khoáng thạch với thép tím, ký túc xá công nhân, nhà ăn, nhà tắm, nơi sinh hoạt chung.

Chờ anh xây xong xưởng sắt thép, lúc rời đi đã là bốn giờ chiều.

Xưởng sắt thép chỉ là xây sơ bộ, sau đó còn rất nhiều việc phải xử lý cùng sắp xếp, như vấn đề an toàn của xưởng, quy phạm luyện sắt với những điều cần chú ý, những điều này cần đưa ra quy định.

Mục Lương trở lại khu Trung Ương, đến Công xưởng Linh Khí ở tầng bảy một chuyến, giao bản đồ vẽ xe rùa cho Lê Nhã với Lê Tuyết, để các cô hướng dẫn Luyện Khí Sư với Linh Khí Sư sản xuất xe rùa với số lượng lớn.

Làm xong việc này, anh trở về cung điện, đầu tiên là thoải mái tắm rửa, mới về thư phòng, xử lý sự vụ chất đống mấy ngày nay.

- Cộc cộc cộc ~~~

Cửa thư phòng bị gõ, tiếng Ngôn Băng vang lên:

- Mục Lương, ta vào được không?

- Vào đi.

Mục Lương lên tiếng.

Cọt kẹt ~~~

Ngôn Băng đẩy cửa vào, đi tới bàn làm việc, đặt xấp danh sách trước mặt anh.

- Mục Lương, những người trong danh sách đều được A Tả Trúc thẩm vấn rồi, thích hợp làm quản lý khu khai thác mỏ Thép Tím.

Cô giải thích.

Mục Lương nghe vậy cầm lấy danh sách, nhìn từ đầu xuống.

Trong danh sách có đầy đủ tin tức của ba mươi người, lý lịch cuộc đời viết rất rõ ràng.

Rắc...rắc... ~~~

Mục Lương nhìn xuống trang giấy, lúc xem đến giữa, rút năm tờ giấy liên tiếp khỏi danh sách.

Anh nhìn về phía thiếu nữ tóc tím, hỏi:

- Tư Khải Đông, Tư Khải Nam, Tư Khải Tây, Tư Khải Bắc, Tư Khải Trung, đây là năm anh em?

- Đúng vậy, năm người là anh em, đã từng là hải tặc, căn cứ vào kết quả thẩm vấn, bọn họ làm hải tặc rất thất bại, chưa từng giết người cũng không cướp đoạt đồ đạc.

Ngôn Băng nhẹ giọng nói.

- Đó là thất bại.

Mục Lương nhếch mép một cái.

Ngón tay anh nhẹ nhàng gõ năm phần danh sách, suy nghĩ một chút, rút ra hai tấm, trả lại ba tờ về danh sách.

Mục Lương ngước mắt dặn dò:

- Tư Khải Nam với Tư Khải Tây mang vào thành Huyền Vũ, sắp xếp việc làm cho họ, những người khác thì làm quản lý khu mỏ.

Anh không muốn để cả năm anh em đều quản lý khu mỏ, như vậy rất dễ dàng liên kết tạo nên thế lực nhỏ, làm cho khu vực mỏ biến thành hai phe, nảy sinh phiền toái không cần thiết.

Lưu hai người ở thành Huyền Vũ, cũng để khiến bọn họ càng trung thành với thành Huyền Vũ.

- Vâng, ta sẽ sắp xếp.

Ngôn Băng gật đầu đáp ứng.

Cô lấy lại danh sách, bỏ vào ma cụ không gian.

Mục Lương đánh giá cô gái tóc tím, cô hiếm khi không mặc khôi giáp U Linh, váy ngắn khiến cô trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.

- Trang phục hôm nay rất đẹp.

Anh khen ngợi một câu.

- Vậy là trước đây không đẹp?

Ngôn Băng trời xui đất khiến hỏi một câu.

-..... Cũng đẹp mắt.

Mục Lương mím môi một cái, nghiêm túc trả lời.

- Cảm ơn.

Hai mắt Ngôn Băng sáng lên, bên tai ửng đỏ. Cô giơ tay cúi chào, tim đập nhanh rời thư phòng.

…………..

Thành Huyền Vũ, khu dân cư ở Nội thành.

Nhà Trình Tiếu.

Cộc cộc cộc~~~

Hôm nay, Trình Tiếu dậy rất sớm, vội vàng gõ cửa của mẹ mình:

- Mẹ, người đã dậy chưa?

Bên trong phòng, Dụ Tử cau mày mở mắt ra, thành công bị con gái đánh thức.

Cô buồn bực vén chăn lên rồi đi xuống giường, mặc thêm áo khoác rồi mở cửa phòng.

- A cáp~~~

Dụ Tử nhìn vào con gái tinh thần phấn chấn, ngáp hỏi:

- Nhóc con, làm sao thế?

Hôm nay và ngày mai thành Huyền Vũ cũng không cần phải đi làm, có hai ngày nghỉ, bởi vì Tết Thanh Minh của thành Huyền Vũ đã đến rồi.

Từ hai ngày trước, báo chí của thành Huyền Vũ đã đăng tin tức ngày nghỉ, ngoại trừ nhân viên có công việc đặc biệt là phải đi làm, thì những người khác đều có thể có lương nghỉ.

Trường học cũng giống như vậy, vậy nên Trình Tiếu đã trở về hai ngày từ trường học Ma pháp sư.

Đôi mắt xinh đẹp của Trình Tiếu sáng lên nói:

- Mẹ, không phải là nói hôm nay muốn đi Nghĩa trang Liệt Sĩ sao?

- Buổi chiều rồi đi, không cần phải dậy sớm như thế.

Dụ Tử nhức đầu nói.

- Chúng ta còn phải đi mua hoa và đồ cúng tế nữa.

Trình Tiếu hồn nhiên nói.

Trong báo chí còn đăng các tập tục có liên quan đến tết Thanh Minh, có đề cập đến tế người đã chết có thể dùng hoa vá thức uống, vân vân.

- Đợi ta ngủ thêm một lúc, tỉnh dậy rồi đi mua cũng được.

Dụ Tử khoát tay áo, xoay người trở về phòng.

Trình Tiếu lại kéo lấy tay của mẹ, ngây thơ nói:

- Mẹ, cũng đã bảy giờ rồi, không thể ngủ nữa.

Trong lòng Dụ Tử tràn đầy phiền muộn, đột nhiên cảm thấy con gái học ở trường Ma Pháp sư cũng vô cùng tốt, như thế thì cô có thể nằm ỳ ngủ thêm một lúc.

Trình Tiếu chớp chớp đôi mắt, làm nũng nói:

- Mẹ, ta đói~~~

- Biết rồi, bây giờ đi chuẩn bị bữa sáng ngay đây.

Dụ Tử dở khóc dở cười, giơ tay lên gõ xuống trán của con gái.

- Mẹ là tốt nhất.

Trình Tiếu cười xinh đẹp.

Khóe môi của Dụ Tử giương lên, sủng nịnh hỏi:

- Muốn ăn sáng món gì?

- Muốn ăn cháo khoai lang, còn muốn ăn bánh lúa mì.

Trình Tiếu bẻ ngón tay nói.

- Đi thôi, bữa sáng sẽ ăn hai món này.

Dụ Tử duỗi người, cất bước đi vào nhà bếp, chuẩn bị nấu cháo trước, sau đó rồi mới đi rửa mặt sửa soạn lại.

Cửa phòng bếp, Trình Tiếu dựa vào khung cửa, thuận miệng hỏi:

- Mẹ, hôm nay cha không được nghỉ sao?

Dụ Tử thở dài, bất đắc dĩ nói:

- Công việc của cha ngươi rất bận, người khác nghỉ ngơi thì hắn sẽ càng bận hơn, hai ngày nay đều phải đi làm.

Trong thành càng có nhiều người nghỉ ngơi, thì vấn đề an ninh càng phải xem trọng hơn, cộng thêm hôm nay là ngày mà người trong thành đón tết Thanh Minh.

Trình Tiếu phồng miệng lên, mất mác nói:

- Được thôi, rất lâu rồi ta chưa gặp cha.

Dụ Tử suy nghĩ một lát, âm thanh thanh thúy nói:

- Đợi ngày mai, ta làm một chút bánh quy, rồi ngươi hãy mang đến Vệ Tuần Cảnh cho cha ngươi.

- Vâng.

Đôi mắt xinh đẹp của Trình Tiếu sáng lên.

Dụ Tử rửa gạo xong, lại cắt củ khoai lang mới rửa xong thành những hạt nhỏ, bỏ gạo và hạt khoai lang vào trong nồi, bỏ thêm nước rồi sau đó nhóm lửa.

Cô thuần thục nhóm lửa, bỏ mấy cây gỗ vào trong.

- Ngươi hãy trông chừng rồi nhóm lửa, ta đi rửa mặt.

Dụ Tử vỗ tay một tiếng, nghiêng đầu nhìn về phía con gái căn dặn một câu.

- Dạ.

Trình Tiếu ngoan ngoãn gật đầu.

Bạn cần đăng nhập để bình luận