Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1009: Gọi Là Mỹ Đỗ Toa

Răng rắc răng rắc ~~

Tiếng vỏ trứng rạn nứt cắt đứt khoảng thời gian ôn hòa của hai người.

Mục Lương buông tay ra, quay đầu nhìn quả trứng đang lơ lửng.

Vỏ ngoài của quả trứng đã có vết rạn nứt, giống như là muốn phá xác mà ra.

- Nó sắp phá xác rồi....

Nguyệt Thấm Lan hơi cúi người, ngưng thần nhìn.

Răng rắc răng rắc ~~

Tốc độ rạn nứt của vỏ trứng biến nhanh hơn, từng miếng vỏ trứng lớn chừng bàn tay rớt xuống, một vòng hào quang xanh nhạt chợt lóe lên.

Mục Lương đi lên trước, đưa tay tới gần khe nứt.

Tê tê tê ~~

Một con rắn màu xanh lá chui ra từ vỏ trứng, leo lên tay của Mục Lương.

Anh cúi đầu nhìn con rắn nhỏ màu xanh trên cánh tay, thân dài hơn một mét, chiều rộng chừng hai ngón tay.

Mảnh vảy trên người nó nhỏ như đá quý, mỗi một mảnh đều có hoa văn màu xám, giống như các đường vân tự nhiên trên đá.

Tê tê tê ~~

Tam hoa Đồng Linh Xà phun chiếc lưỡi màu đỏ, thân mật cọ xát khuôn mặt Mục Lương.

- Ngoan!!

Mục Lương giơ tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu của nó, xúc cảm lạnh buốt giống như đang chạm vào ngọc thạch.

Anh nhìn đôi mắt của Tam Hoa Đồng Linh Xà, nó có ba cái tròng mắt hình bầu dục, hình dạng giống đóa hoa tách ra, vô cùng tinh xảo.

- Đôi mắt thật xinh đẹp.

Mục Lương duỗi tay chạm nhẹ vào đầu của chú rắn nhỏ màu xanh.

Tê tê tê ~~~

Tam Hoa Đồng Linh Xà nâng đầu lên, ba cái Hoa Đồng chậm rãi chuyển động, biểu hiện tâm trạng vui vẻ.

- Năng lực của ngươi là hóa đá, hơn nữa còn là rắn cái, vậy thì gọi ngươi là Mỹ Đỗ Toa đi.

Mục Lương cười nói, cái tên Mỹ Đỗ Toa này xem như thỏa mãn ảo tưởng nào đó của anh.

- Mỹ Đỗ Toa, một cái tên rất dễ nghe.

Nguyệt Thấm Lan tiến lên trước.

- Tạm thời cứ như vậy trước đi, ta sẽ không tiến hóa ngươi.

Mục Lương duỗi thẳng cánh tay, Tam Hoa Đồng Linh Xà nhanh chóng luồn vào ống tay áo của anh rồi trốn ở bên trong.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi:

- Mục Lương, còn có một con Rồng Bay gãy cánh, nó cũng là thú thuần dưỡng của ngươi sao?

- Ngươi không nhắc ta suýt quên mất, đó là Long Vương của cốc Phi Long, ta tiếp nó trở về là để chữa thương cho nó.

Mục Lương ôn hòa giải thích.

- Ngươi muốn dùng bí dược chữa thương sao?

Nguyệt Thấm Lan tò mò hỏi.

Mục Lương chậm rãi lắc đầu, giải thích:

- Không phải, bí dược chữa thương chỉ có thể chữa trị vết thương, lại không có biện pháp để cánh của nó mọc ra một lần nữa.

Anh bước ra ngoài, đi đến hậu hoa viên.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan tràn đầy nghi ngờ, cất bước đi theo.

Hai người tới hồ nước, gió nhẹ thổi qua, Sen Xanh Tạo Hóa trên mặt hồ lay động theo gió, hoa sen vừa chớm nở nhẹ nhàng đung đưa.

- Ngươi chờ ở đây một chút.

Mục Lương quay đầu dặn dò một câu rồi cất bước đi tới trước, hồ nước lập tức tách ra hai bên, không làm ướt một góc quần áo của hắn, sau đó cơ thể Mục Lương dần dần chìm xuống đáy hồ.

- Ta cũng có thể xuống dưới mà....

Thấm Lan bĩu môi, nàng cũng là cao thủ điều khiển nước nha.

Mục Lương đi tới đáy hồ, bùn đất dưới chân tách ra, lộ ra một đoạn củ sen giống như là bạch ngọc.

- Một đoạn hẳn là đủ dùng rồi.

Anh cúi người, nhẹ nhàng bẻ một đoạn củ sen, đây là củ sen của Sen Xanh Tạo Hóa.

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, cơ thể trồi lên khỏi mặt nước, trở lại bên bờ.

Cô không nhịn được nuốt nước miếng khi nhìn thấy củ sen trắng như bạch ngọc trong tay Mục Lương, nhìn nó trông rất ngon.

Củ sen của Sen Xanh Tạo Hóa phát ra mùi thơm ngát đặc biệt, vừa giống hương hoa sen, lại giống mộc hương.

- Đi thôi, chúng ta trở lại cung điện.

Anh nắm tay cô gái ưu nhã, quay về bằng con đường ban đầu.

- Mục Lương, củ sen này trông khác với củ sen mà bình thường chúng ta hay ăn.

Nguyệt Thấm Lan hỏi ra nghi ngờ trong lòng.

- Đương nhiên là khác nhau rồi, cái này có thể coi như là tổ tông của bọn nó.

Mục Lương nhẹ nhàng cười nói.

Nguyệt Thấm Lan trợn trắng mắt, Mục Lương càng ngày càng thích nói giỡn với nàng.

Không lâu sau, hai người băng qua chính sảnh, đi tới quảng trường bên ngoài cung điện, Long Vương đang nằm ở nơi đó.

Cơ thể của nó run lẩy bẩy, đây là vì chịu ảnh hưởng của Rùa Đen.

- Tiểu Huyền Vũ, thu lại khí tức một chút nào.

Mục Lương nhẹ nhàng giẫm lên mặt đất dưới chân, truyền ý niệm ra ngoài.

Gợn sóng vô hình khuếch tán ra, cơ thể của Long Vương ngừng run rẩy, chậm rãi ngẩng đầu lên.

Gào~

Nó nhìn Mục Lương, lập tức nhếch miệng nhe răng, phát ra tiếng gầm gừ.

- Ngủ đi.

Mục Lương vung tay lên, thi triển năng lực từ Hoa Sương Mê.

Phấn hoa mê man bay xuống, rơi ở trên người Long Vương.

Sột soạt sột soạt ~~

Sau mấy hơi thở, Long Vương gục đầu xuống đất, hoàn toàn ngủ say như chết.

Mục Lương tiến lên trước, bàn tay lật lên, một con dao bằng xương lập tức xuất hiện, sau đó anh nhắm ngay phần cánh gãy của Long Vương rồi chém mạnh một nhát.

Phốc phốc...

Phần cánh gãy bị cắt rời khỏi xương bả vai của Long Vương và rơi xuống đất.

Đầu ngón tay của Mục Lương ngưng tụ ra một giọt Nước Mắt Thiên Sứ xanh biếc rồi nhỏ xuống miệng vết thương của Long Vương, khiến vết thương nhanh chóng khép lại, không còn chảy máu nữa.

Chỉ là Long Vương thiếu một cánh làm cho hình thể của nó thoạt nhìn co lại một phần tư.

Mục Lương không dừng lại, anh dùng lưu ly chế tạo một cái bình lớn, bỏ đoạn củ sen vừa ngắt được vào bên trong, sau đó lại cầm phần cánh bị cắt để cho máu tươi chảy vào trong bình.

Chẳng mấy chốc, củ sen đã bị máu rồng nhấn chìm hoàn toàn.

Mục Lương thấy thế ngừng nhỏ máu, ngưng thần lưu ý máu rồng trong bình.

Qua một hồi lâu, một chồi non nhỏ màu xanh lá cây chậm rãi trồi lên, bắt đầu sinh trưởng một cách thong thả.

- Nảy mầm rồi!!

Đôi mắt màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan trừng lớn, nàng càng ngày càng không đoán được Mục Lương muốn làm cái gì.

- Tốt rồi.

Mục Lương vỗ tay, hài lòng gật đầu.

Khi nào củ sen trong bình lớn lên, lúc đó anh có thể gắn nó vào vết thương của Long Vương, sau đó chỉ cần chậm rãi chờ đợi mọc ra cánh mới là được, đây chính là năng lực của Sen Xanh Tạo Hóa.

……..

Sáng sớm, trời hừng sáng.

Đông đông đông~~~

Tiếng chuông vang lên bảy lần báo hiệu bảy giờ sáng.

A...

Hàng mi của Ly Nguyệt khẽ run lên, từ từ mở mắt ra.

Cô vươn vai một cái, sau khi rời giường, theo thói quen chỉnh lý chăn mền, gấp chăn thành khối vuông rồi đặt tại đầu giường.

Hôm nay là ngày nghỉ của cô gái tóc bạc, có thể thả chậm tiết tấu cuộc sống, thế là nàng đi vào phòng tắm ngâm mình nửa giờ.

- Hôm nay nên làm cái gì đây?

Ly Nguyệt chải mái tóc dài màu bạc, hai mắt mở to, thất thần nghĩ ngợi.

Cộc cộc cộc….

Tiếng gõ cửa phòng khiến cô gái tóc bạc lấy lại tinh thần.

- Ly Nguyệt, ngươi rời giường rồi chưa?

Giọng nói thanh thúy của Ngải Lỵ Na truyền vào.

- Dậy rồi.

Ly Nguyệt quay đầu lên tiếng, đặt cái lược xuống rồi vội vàng đi mở cửa.

Cót két...

Ngoài cửa, Ngải Lỵ Na mặc một chiếc váy dài màu trắng, mái tóc dài màu hồng tùy ý xõa ở sau lưng.

Hôm nay, cũng là ngày nghỉ của cô ấy, đây là lần nghỉ ngơi đầu tiên trong nửa tháng nay.

- Có chuyện gì vậy?

Ly Nguyệt nghiêng người tránh sang một bên để cho cô gái tóc hồng đi vào nhà.

Ngải Lỵ Na duyên dáng nói:

- Ta tới rủ ngươi đi ra ngoài dạo chơi nha.

- Đi đâu chơi?

Ly Nguyệt chớp chớp đôi mắt màu bạc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận