Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2506: Giống Như Là Đang Chạm Vào Trân Bảo

- Mục Lương ca ca, món này có một chút xíu khó ăn.

An Kỳ nuốt thức ăn trong miệng, nhỏ giọng nói.

Mục Lương trấn an:

- Ăn tạm một bữa đi, khi nào rảnh rỗi ta nấu món ngon cho ngươi ăn.

- Tốt.

An Kỳ bưng vùi đầu tiếp tục ăn cơm.

Không phải là cô ghét bỏ thức ăn, chẳng qua là cảm thấy không ngon bằng ca ca nấu.

Mục Lương chỉ ăn một miếng rồi ngừng lại, im lặng ngồi nhìn An Kỳ ăn cơm, trong lòng cảm thán đồ vật khó ăn như vậy cũng chỉ có cô bé mới nuốt trôi nổi thôi.

Nửa giờ sau, An Kỳ ăn uống no nê, bụng hơi phồng lên.

Hai ngày này cô bé được Mục Lương điều trị, cơ thể cũng đã mập hơn một chút, thể chất cũng được cải thiện rất nhiều, cộng thêm ăn ba quả Tinh Thần, hiện tại cô đã là cường giả cấp 1 đỉnh phong.

An Kỳ mềm mại hỏi:

- Mục Lương ca ca, ngươi không ăn sao?

- Ta không đói bụng.

Mục Lương lắc đầu, hắn có thể nhịn đói mười ngày nửa tháng mà không cần ăn bất cứ thứ gì.

Nhưng mà ăn món ngon là một loại hưởng thụ rất tốt, nếu không có chuyện đặc biệt khẩn cấp thì hắn vẫn là ăn một ngày ba bữa.

An Kỳ nghiêm mặt nói:

- Được rồi, nếu Mục Lương ca ca đói bụng thì nhớ nói cho ta biết, ta có thể nấu cho ngươi ăn.

Mục Lương nhìn thiếu nữ, ôn hòa hỏi:

- Ngươi xác định mình biết nấu ăn sao?

An Kỳ gật đầu nói:

- Hẳn là biết, ta thấy Mục Lương ca ca làm không khó, ta đã nhớ kỹ rồi.

- Vậy lần sau ngươi thử xem.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

Hắn nghĩ tới Nguyệt Phi Nhan, lần đầu tiên nàng ấy xuống bếp cũng là nói như vậy, đáng tiếc thức ăn làm ra khiến người ta khó mà nuốt trôi.

- Ừ ừ, vậy nếu Mục Lương ca ca đói bụng thì nhớ nói với ta đó.

An Kỳ gật đầu thật mạnh.

- Ừm.

Mục Lương lên tiếng.

Hắn đứng lên nói:

- Đi thôi, chúng ta ra ngoài tìm kiếm Vua Hư Quỷ.

- Tốt.

An Kỳ cười ngọt ngào, rời khỏi nhà ăn cùng với Mục Lương.

Hai người đi trên đường cái, nơi đây người qua lại đông đúc, rất nhiều người qua đường nhìn về phía Mục Lương, trên mặt đều mang thần sắc không xác định.

- A, người vừa mới đi ngang qua rất giống quốc vương của vương quốc Huyền Vũ, có phải là ta nhìn lầm rồi không?

- Ta cũng cảm thấy rất giống, khuôn mặt kia không khác gì trong TV.

- Chẳng lẽ là hắn thật sao?

Không ít người nghỉ chân nhìn chằm chằm Mục Lương.

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, hắn đã nghe được toàn bộ lời nói của bọn họ, vì vậy lập tức kéo thiếu nữ rẽ vào một con hẻm nhỏ, ngay sau đó tiến vào trạng thái ẩn thân.

An Kỳ nghi ngờ hỏi:

- Mục Lương ca ca?

Mục Lương giải thích:

- Hiện tại không thể để người khác nhận ra ta, e rằng Vua Hư Quỷ đang ở gần đây.

Hắn lấy ra hai tấm mặt nạ, một tấm đeo lên trên mặt cô bé, mặt nạ có hình dạng một khuôn mặt người.

An Kỳ ngây thơ nói:

- Ta hiểu rồi.

Mục Lương cũng đeo một cái, sau đó cẩn thận phủ thêm áo choàng đen rồi mới kéo cô bé rời khỏi hẻm nhỏ, tiến vào tầm mắt của những người khác một lần nữa.

Hai người khoác áo choàng đen đeo mặt nạ che kín mít, lúc này vẫn có rất nhiều người qua đường lưu ý tới cả hai, chỉ là lúc này Mục Lương không cần lo lắng bị người nhận ra thân phận.

- Mục Lương ca ca, mặt nạ này thật xinh đẹp.

An Kỳ nhìn mặt nạ trên mặt Mục Lương, nó có màu đỏ và được vẽ hoa văn trắng đen bên trên, nhìn rất đẹp.

Mục Lương thuận miệng giải thích một câu:

- Cái này gọi là Kiểm Phổ Diện Cụ.

- Là do Mục Lương ca ca tự tay luyện chế sao?

An Kỳ ngẩng đầu lên nhìn người bên cạnh.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ừm, là một loại mặt nạ ở cố hương của ta.

- Thì ra đây là mặt nạ ở cố hương của Mục Lương ca ca ~~~

Đôi mắt của An Kỳ sáng lên, vươn tay vuốt ve mặt nạ trên mặt giống như là đang chạm vào trân bảo.

- Cộp cộp cộp ~~~

Hai người đi dọc theo đường cái, phía trước chính là Phố Buôn Bán của vương quốc Huyền Vũ.

Bên ngoài Phố Buôn Bán, Lăng Hương chống nạnh nhìn cửa chính đóng chặt, bất đắc dĩ thở dài một hơi.

Cô nói với vẻ mặt đau khổ:

- A, bánh bao của ta, kẹo hồ lô, mì chua cay...

Từ lúc Phố Buôn Bán không kinh doanh nữa, đã hai ngày rồi cô ăn uống không vô, đầu bếp trong vương cung không làm được món ngon giống như trong Phố Buôn Bán.

Hầu gái đi theo tận tình khuyên nhủ:

- Công chúa điện hạ, chúng ta trở về thôi, mấy ngày nay Phố Buôn Bán sẽ không mở cửa.

- Ta biết, xem ra hôm nay ta không ăn được mì chua cay rồi.

Lăng Hương thở dài, xoay người muốn lên đi xe thú.

Hầu gái đã dọn sẵn bàn đạp chân, cung kính đứng bên cạnh chờ đợi.

Bất chợt, khóe mắt của Lăng Hương liếc nhìn thấy gì đó, cô vội quay đầu nhìn một người khoác áo choàng và đeo mặt nạ cách đó không xa, luôn cảm thấy đối phương có chút quen thuộc.

- A, hai người các ngươi chờ đã!

Cô hô to.

Mục Lương co giật chân mày, hắn cũng nhận ra Lăng Hương, công chúa của vương quốc Tây Hoa, hắn đã từng gặp cô mấy lần, đây là bạn thân mà Lan Đế nhận thức lúc đi ra ngoài.

Mục Lương thầm than một tiếng, không ngờ mình đã che mặt kín mít như vậy mà vẫn còn bị nhận ra?

- Ca ca, có chuyện gì vậy?

An Kỳ nhỏ giọng hỏi.

Mục Lương trấn an nói:

- Không có việc gì, ta gặp được người quen mà thôi.

- Người quen?

An Kỳ nghe vậy quay đầu nhìn Lăng Hương đang chạy tới, cách ăn mặc của đối phương làm cho cô bé biết thân phận của người này không đơn giản.

- Cộp cộp cộp ~

Lúc này ,Lăng Hương đã đi tới trước mặt hai người, phía sau là hầu gái và bọn Kỵ Sĩ vội vàng đuổi theo, bọn hắn đều cảnh giác nhìn chằm chằm Mục Lương và An Kỳ, chỉ cần hai người vừa có dị động thì bọn họ sẽ lập tức ra tay.

Mục Lương không nói gì, chỉ là an tĩnh nhìn chăm chú vào cô gái.

- Ngươi cho ta một loại cảm giác rất quen thuộc, có phải chúng ta từng gặp nhau không?

Trên mặt của Lăng Hương lộ ra vẻ nghi ngờ.

Mục Lương dở khóc dở cười, không khỏi cảm thán giác quan thứ sáu của phụ nữ thật sự là quá chuẩn xác.

Hắn có chút do dự, không biết có nên bại lộ thân phận của mình cho Lăng Hương biết hay không, nhưng mà nếu vậy sau đó sẽ không tránh khỏi một hồi hàn huyên.

Mũi của Lăng Hương khẽ giật, nói một cách không xác định:

- Mục Lương?

- ...

Mục Lương thở dài, giơ tay gỡ mặt nạ xuống, nhìn thiếu nữ với vẻ mặt bất đắc dĩ.

Hắn lại đeo mặt nạ một lần nữa, nói:

- Ta đã mang mặt nạ rồi mà ngươi còn có thể nhận ra.

- A? Thật là ngươi sao?

Lăng Hương kinh ngạc thốt lên, đôi mắt đẹp trừng lớn.

- Ừm.

Mục Lương đáp lại một tiếng.

Lăng Hương nghiêm mặt nói:

- Tại sao Mục Lương bệ hạ đột nhiên đến vương quốc Tây Hoa chúng ta, lại còn không báo trước một tiếng, nếu biết sớm hơn thì ta đã sai người chuẩn bị yến hội rồi!

Mục Lương bình thản nói:

- Ta tới đây là có việc đột xuất, vì vậy chưa kịp thông báo cho các ngươi biết.

- Hóa ra là như vậy, ta có thể biết vì sao Mục Lương bệ hạ tới vương thành Tây Hoa không? Chẳng lẽ là tới đây du lịch?

Lăng Hương tò mò hỏi.

Mục Lương nghe thế liền lộ ra thần sắc nghiêm túc, thấp giọng nói:

- Vua Hư Quỷ xuất hiện.

- Hư....

Lăng Hương mở miệng muốn hô to nhưng đã bị Mục Lương nhanh tay bưng bít.

Bạn cần đăng nhập để bình luận