Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2502: Ngươi Nằm Mơ Đi

Khải Tân Tư sốt ruột nói nói:

- Cha, mau tìm cách đánh thức Tổ gia gia đi.

- Tốt.

Tay của quốc vương Hải Đinh run rẩy, khí tức mà Vua Hư Quỷ tản mát ra khiến hắn không tài nào chống đỡ nổi.

Vua Hư Quỷ quá mạnh mẽ, thực lực Thánh Giai không phải là thứ mà hắn có thể đối phó.

Hắn xoay người nhảy xuống nóc nhà, vội vã chạy về phía từ đường phía sau vương cung.

Mai Đặc, Khải Tân Tư và Bạch Sương theo ở phía sau, trong lòng ai nấy đều sợ hãi không thôi, hiện tại chỉ có thể coi Tổ gia gia như cọng rơm cứu mạng.

- Cộp cộp cộp ~~~

Mấy người tới gần từ đường, Kỵ Sĩ canh gác lộ ra vẻ mặt nghi ngờ, tại sao Quốc Vương và ba vị điện hạ trông vội vàng như thế?

Quốc vương Hải Đinh sốt ruột hô:

- Mở cửa!

- Vâng, bệ hạ.

Kỵ Sĩ canh gác vội vàng mở ra cửa chính từ đường.

Quốc vương Hải Đinh đẩy ra Kỵ Sĩ, gần như là vọt vào từ đường, liếc nhìn bài vị đầy trên giá rồi đi vòng qua tới Thiên Điện phía sau bài vị.

- Cộp cộp cộp ~~~

Ba người Bạch Sương đuổi theo, đi tới một căn phòng sâu trong Thiên Điện.

Quốc vương Hải Đinh ngừng lại, giơ tay lên gõ vài cái vào cửa chính Thiên Điện, ngay sau đó nhấn mấy viên tinh thạch ma thú được khảm bên trên.

- Ông ~~~

Tinh thạch ma thú sáng lên, cửa chính chấn động.

- Lão tổ, vương quốc Hải Đinh gặp nạn, xin hãy tỉnh lại.

Quốc vương Hải Đinh cung kính hô to.

Trong Thiên Điện rất an tĩnh, không hề phát ra tiếng động nào.

Quốc vương Hải Đinh chưa từ bỏ ý định, lại cao giọng hô hoán lần nữa:

- Lão tổ, vương quốc Hải Đinh đã đến thời điểm diệt quốc, xin lão tổ hãy thức tỉnh!

Bạch Sương cắn môi dưới, khẩn trương nhìn chằm chằm vào cửa chính Thiên Điện, cô không khỏi hoài nghi Tổ gia gia còn sống hay không?

- Lão tổ?

Sắc mặt của quốc vương Hải Đinh trắng bệch, trong lòng dần dần chìm xuống.

Mấy hơi sau, trong Thiên Điện truyền ra giọng nói khàn khàn:

- Ta biết rồi.

- Lão tổ!

Quốc vương Hải Đinh lập tức vui vẻ ra mặt.

- Tổ gia gia!

Khải Tân Tư và những người khác cũng mừng rỡ reo lên.

- Ầm ầm ~~~

Cửa chính Thiên Điện từ từ hé mở, lộ ra một căn phòng mờ tối, một lão nhân đang khoanh chân ngồi trên bệ đá chậm rãi mở mắt ra.

Đó là một lão nhân hạc phát đồng nhan, ngoại trừ gương mặt thì cơ thể thoạt nhìn gầy gò như que củi, khiến cho áo da thú trên người hắn trở nên rộng thùng thình.

Tròng mắt của hắn là màu vàng tím, khi vừa mở ra lóe lên một tia sáng.

Quốc vương Hải Đinh cung kính hành lễ:

- Lão tổ.

- Tổ gia gia!

Khải Tân Tư, Mai Đặc và Bạch Sương cũng cung kính hành lễ.

Lão giả chậm rãi đứng lên trên đài đá, trên cao nhìn xuống mấy người, hỏi với giọng nói khàn khàn:

- Đã xảy ra chuyện gì mà các ngươi lại tới đây đánh thức ta?

Quốc vương Hải Đinh lộ ra vẻ mặt khổ sở, cung kính nói:

- Lão tổ, Vua Hư Quỷ tiến công thành Tát Luận, vài tòa thành lớn của vương quốc đã bị đồ thành, chúng ta thật sự không còn cách nào khác, chỉ có thể đánh thức lão tổ.

- Vua Hư Quỷ?

Lão giả cau mày.

Quốc vương Hải Đinh cung kính đáp:

- Đúng vậy, Vua Hư Quỷ là sinh vật tới từ mảnh đại lục khác, là thuộc hạ của Hư Quỷ Hoàng.

Lão giả lộ ra vẻ mặt ngưng trọng, dùng giọng điệu lớn hơn hỏi:

- Một đại lục khác? Hư Quỷ Hoàng?

Quốc vương Hải Đinh nói nhanh, giải thích ngắn gọn rõ tình huống:

- Lão tổ, chuyện là như vậy, sự ra đời của Hư Tộc có liên quan tới lão tổ sơ đại của chúng ta...

Lão giả biến sắc, cao giọng thốt lên:

- Lại còn có loại chuyện như vậy, tại sao ta không biết?

- Lão tổ, tất cả là do cha của lão tổ sơ đại gây ra, ngài không biết cũng là chuyện bình thường.

Quốc vương Hải Đinh cung kính nói thêm:

- Chúng ta cũng là vì tìm được bia đá của lão tổ sơ đại, sau đó thông qua Mục Lương mới biết được nguyên do chuyện này.

- Nghiệp chướng!

Trên mặt lão giả lộ ra vẻ giận dữ.

- Ầm ầm ~~~

Trong thành Tát Luận lại vang lên tiếng nổ kịch liệt lần nữa, mặt đất đều chấn động, toàn bộ bài vị được cung phụng trên bàn đều ngã xuống.

Quốc vương Hải Đinh biến sắc, sốt ruột nói nói:

- Lão tổ, tình huống bây giờ rất khẩn cấp, xin hãy chế phục Vua Hư Quỷ trước.

- Ta biết rồi.

Lão giả trầm giọng mở miệng.

Hắn cất bước đi ra ngoài, quốc vương Hải Đinh và đám người Bạch Sương vội vàng đuổi theo.

Mấy người rời đi trong ánh mắt kinh ngạc của bọn Kỵ Sĩ, bọn họ vội vã rời khỏi cung điện, muốn chạy tới nơi Vua Hư Quỷ đang tàn sát.

Quốc vương Hải Đinh nghĩ tới điều gì đó, dừng bước lại nói:

- Bạch Sương, đi tìm mẹ ngươi, cả hai lập tức rời khỏi thành Tát Luận.

- Không, ta muốn đi theo cha.

Bạch Sương nói với sắc mặt kiên nghị.

Quốc vương Hải Đinh nghiêm túc nói:

- Đừng làm rộn, loại thời điểm này không được tùy hứng, mau đi tìm mẹ ngươi đi.

- ...

Bạch Sương há miệng, không nói ra được lời phản bác, chỉ có thể đưa mắt nhìn cha và mọi người rời đi.

Cô cắn môi dưới, đôi mắt màu vàng tím đong đầy nước mắt, xoay người chạy tới Thiên Điện.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Trong thành Tát Luận, Hư Tứ Vương mở miệng hít sâu một hơi, sương mù đen lại trở lại cơ thể của hắn, bên trong còn chứa huyết nhục của nhân loại.

- A, thật là mỹ vị.

Hư Tứ Vương híp mắt lại, gương mặt lộ ra thần sắc hưởng thụ.

Hắn đã nuốt nhân loại của năm tòa thành, cho đến giờ vẫn chưa gặp được tên nhân loại nào có thể cản đường hắn.

Hư Tứ Vương nhếch miệng cười:

- Khi nào xử lý xong tòa thành này, lại đi cắn nuốt thêm hai tòa thành nữa là ta có thể tiến hóa rồi.

- Kiệt kiệt kiệt, vô dụng thôi, Huyết Thực hèn mọn, các ngươi trốn không thoát đâu.

Hắn nhìn đám nhân loại hốt hoảng chạy thục mạng, cười toét miệng tới tận mang tai.

- Dừng tay lại!

Một giọng nói giận dữ vang lên, lão giả và quốc vương Hải Đinh đã chạy đến.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Hư Tứ Vương nhìn về phía lão giả, toét miệng nói:

- Huyết Thực thực lực Thánh Giai à? Đáng tiếc là huyết khí có chút suy yếu, ngươi không phải là đối thủ của ta.

Lão giả trợn mắt, rút trường kiếm đeo bên hông ra, nói:

- Không thử thì làm sao biết được, ngày hôm nay ta nhất định phải chém chết ngươi.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Hư Tứ Vương hơi ngửa đầu ra sau hít một hơi dài, sau đó cúi đầu mở miệng phun ra thổ tức tấn công lão giả.

Lão giả bình tĩnh tránh thoát đòn công kích của Hư Tứ Vương, thân hình di chuyển quỷ dị khiến người ta không thấy rõ thân hình của hắn.

Mấy người quốc vương Hải Đinh và Mai Đặc tách ra, miễn cho bị dư uy của cuộc chiến lan đến gần.

- Phanh ~~~

Hư Tứ Vương và lão tổ Hải Đinh chiến đấu rất kịch liệt, điều này làm cho dân chúng xung quanh thảm không nói nổi.

Thổ tức của Hư Tứ Vương đánh vào bức tường lưu ly bao trùm bên ngoài Phố Buôn Bán nhưng mà không cách nào đục thủng nó.

Lão tổ Hải Đinh lại xuất hiện lần nữa, trường kiếm trong tay được bao phủ một lớp năng lượng rồi bổ về phía cổ của Hư Tứ Vương.

Quốc vương Hải Đinh cao giọng nhắc nhở:

- Lão tổ, nhược điểm của Vua Hư Quỷ là đầu, nếu công kích ở những cỗ khác thì nó sẽ nhanh chóng khôi phục như cũ.

Đôi mắt của Hư Tứ Vương hiện lên tia sáng lạnh lẽo, giơ tay ném một lưỡi đao máu về phía quốc vương Hải Đinh.

Bạn cần đăng nhập để bình luận