Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1764: Ngươi Quá Yếu



Mục Lương liếc cô một cái, lạnh nhạt nói:

- Yên tâm đi, ta sẽ không giết những người kia, sau khi bọn hắn bị bắt lại thì sẽ giao cho ngươi tự xử trí.

Anh nhiều lắm là đánh cho tàn phế thôi.

- Được.

Tô Lâm Y Tư hít một hơi thật sâu.

Trinh Hoán không hiểu hỏi:

- Tại sao chúng ta lại phải khởi xướng tấn công vào rạng sáng?

Mục Lương bình tĩnh giải thích:

- Bởi vì rạng sáng chính là khi mà người mệt mỏi nhất, tấn công vào khi đó mới có thể đạt được hiệu quả tấn công bất ngờ.

Rạng sáng thường là khi các thủ vệ mệt rã rời và ngủ gà ngủ gật, đồng thời thì đây cũng là lúc các quý tộc đang ngủ say.

- Thì ra là như thế.

Trinh Hoán giật mình nói.

Mục Lương nhìn về phía Cầm Vũ, hỏi:

- Cầm Vũ, ta giao quốc vương Lan Lư Ba ngươi đối phó, ngươi có lòng tin không?

- Đương nhiên rồi.

Trong mắt của Cầm Vũ lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

Nếu không phải lần trước Mục Lương xuất hiện trên không trung thì cô đã đánh chết quốc vương Lan Lư Ba rồi.

- Không được.

Tô Lâm Y Tư gấp giọng nói.

Mục Lương nhíu mày hỏi:

- Chuyện gì?

Tô Lâm Y Tư nghiêm túc nói:

- Ta muốn đối phó với La Mễ Thản.

Mục Lương bình tĩnh hỏi:

- Lấy thực lực của ngươi mà muốn đối phó La Mễ Thản, ngươi đang nói đùa sao?

- Cho dù là chết thì ta cũng phải tự tay kết liễu hắn.

Tô Lâm Y Tư nghiến răng nghiến lợi nói.

- Đừng nói giỡn, La Mễ Thản là cường giả cấp 9, một cái tát của hắn là có thể đập chết ngươi.

Mục Lương chậm rãi lắc đầu.

- Ta là Hắc Ma Pháp Sư, hắn không thể tới gần ta được.

Tô Lâm Y Tư nói với giọng điệu nghiêm túc.

Mục Lương híp mắt lại, nhàn nhạt nói:

- Ngươi xác định chứ?

- Ta xác định.

Tô Lâm Y Tư gằn từng chữ.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Ngôn Băng, đánh một trận với cô ta đi.

- Vâng.

Ngôn Băng đứng dậy.

Tô Lâm Y Tư nhíu mày, nguyên tố Bóng Tối quanh thân phun trào, cô thi triển hắc ma pháp, bên trong phòng hội nghị nhanh chóng chìm vào trong bóng tối.

Mục Lương và những người khác không hề nhúc nhích, bên tai vang lên tiếng xé gió.

Tô Lâm Y Tư chậm rãi lùi lại, lưng dựa vào tường, thu liễm khí tức của mình.

Nhưng ngay sau đó, một bàn tay lạnh như băng đã bóp cổ của cô.

- Bắt được ngươi rồi.

Giọng nói trong trẻo và lạnh lùng của Ngôn Băng vang lên.

- Không thể nào!

Đôi mắt đẹp của Tô Lâm Y Tư trợn tròn, toàn thân đều nổi da gà.

Mục Lương bình tĩnh cất tiếng, âm thanh điềm đạm vang lên trong bóng tối:

- Ta đã nói rồi, ngươi quá tự tin vào hắc ma pháp của mình, trước mặt thực lực tuyệt đối thì cảnh giới chênh lệch sẽ khiến ngươi tuyệt vọng.

Một giây sau, bóng tối thối lui, ánh sáng lại bao trùm phòng hội nghị một lần nữa, lúc này các cô gái có thể nhìn thấy xung quanh.

Ngôn Băng thả tay xuống, xoay người trở lại chỗ ngồi của mình.

Sắc mặt của Tô Lâm Y Tư trắng bệch, nàng yên lặng không nói lời nào.

Mục Lương nhìn thẳng vào mắt cô và gằn từng chữ:

- Ngươi quá yếu.

Tô Lâm Y Tư há miệng, nhưng lại không nói được lời phản bác nào.

Mục Lương nói:

- Cứ dựa theo kế hoạch, La Mễ Thản sẽ do Cầm Vũ giải quyết, ta sẽ để lại một mạng cho hắn, cuối cùng sẽ do ngươi xử lý.

- Ta hiểu rồi.

Tô Lâm Y Tư chán nản nói.

- Điện hạ...

Trong mắt của Trương thúc lộ vẻ lo lắng.

- Ta không sao.

Tô Lâm Y Tư lắc đầu và trở lại chỗ ngồi.

Mục Lương thu hồi ánh mắt, tiếp tục điều chỉnh kế hoạch.

Hai giờ sau.

Mục Lương nhìn về phía Tô Lâm Y Tư, cuối cùng hỏi:

- Ngươi có ý kiến ​​gì muốn nói không?

- Không được lạm sát kẻ vô tội.

Tô Lâm Y Tư thấp giọng nói.

- Ta có chừng mực.

Mục Lương gật đầu, đứng lên, ra hiệu nói:

- Tốt, mọi người trở về chuẩn bị đi, rạng sáng đúng giờ xuất phát.

- Vâng!

Cầm Vũ và những người khác đứng lên.

Mục Lương liếc nhìn Tô Lâm Y Tư lần cuối, sau đó xoay người rời đi phòng hội nghị.

Người không có năng lực thì đừng nên mơ tưởng viển vông, thực lực mới là đạo lý cứng.

……………

Ở quần đảo trước thành Y Lê, một chiếc thuyền nhỏ đang bơi về phía bến cảng.

Trương thúc và Tô Lâm Y Tư vẫn mặc áo choàng đen, hai người vừa rời khỏi thành Huyền Vũ, lúc này đang trên đường trở về khu mỏ quặng Thép Tím.

Tô Lâm Y Tư nắm chặt áo choàng đen trên người, nhìn sóng đánh vào mạn thuyền mà trầm ngâm.

Cô nhớ lại những gì Mục Lương nói trong phòng hội nghị, hai mắt hơi đỏ, chỉ cảm thấy mình rất yếu.

Trương thúc an ủi:

- Điện hạ đừng suy nghĩ nhiều, Mục Lương các hạ không có ác ý.

- Không, ngài ấy nói rất đúng, ta quá yếu.

Tô Lâm Y Tư chậm rãi lắc đầu, cảm xúc không cao.

Trương thúc nói với giọng điệu chân thành:

- Điện hạ đã rất lợi hại rồi, cùng thế hệ rất ít người mạnh hơn điện hạ.

Tô Lâm Y Tư co giật khóe miệng, thở dài nói:

- Ở trong phòng hội nghị vừa rồi có khối người mạnh hơn ta.

Ở phòng hội nghị có rất nhiều người có thể đánh bại cô, đặc biệt là Cầm Vũ mặc khôi giáp màu tím, đây chính là nhân vật có thể đè đánh La Mễ Thản.

- Điện hạ...

Trương thúc há to miệng, không biết làm thế nào để an ủi người bên cạnh.

- Ta không sao.

Tô Lâm Y Tư hít một hơi thật sâu, nghiêm túc nói:

- Đúng là ta yếu, nhưng ta sẽ cố gắng hơn nữa, sớm muộn gì ta cũng sẽ mạnh hơn bọn họ.

Cô có sự kiêu ngạo của mình, là công chúa của một nước, nữ vương tương lai của vương quốc Lan Lư Ba, tự nhiên là thực lực càng mạnh càng tốt.

- Điện hạ có thể nghĩ thông suốt như vậy là quá tốt rồi.

Trương thúc thở phào một hơi.

Lão vốn dĩ lo lắng Tô Lâm Y Tư sẽ để tâm vào chuyện vụn vặt, cho rằng Mục Lương đang nhục nhã mình, nhưng hiện tại xem ra nàng ấy rõ ràng hơn bất cứ ai.

- Kế hoạch của Mục Lương rất tốt, vừa có thể giúp ta báo thù, lại có thể giảm bớt thương vong phe mình, như vậy là tốt nhất.

Tô Lâm Y Tư nói khẽ.

- Đúng vậy, chúng ta phải trở về sắp xếp sớm một chút.

Trương thúc vui mừng nói.

Tô Lâm Y Tư nhìn sắc trời, bình tĩnh nói:

- Yên tâm đi, trước khi trời tối chúng ta sẽ về tới căn cứ.

Hơn mười phút sau, thuyền nhỏ dừng sát bến cảng, hai người lên bờ và trà trộn vào trong đám đông để tiến vào thành Y Lê, sau đó lại mướn một chiếc xe thú đi thẳng đến cổng thành gần khu vực khai thác mỏ Thép Tím.

Khi hai người trở lại khu mỏ quặng thì sắc trời đã tối sầm, chỉ còn nửa giờ nữa là khu mỏ quặng sẽ hoàn toàn rơi vào bóng tối.

Cộp cộp cộp ~~~

Tô Lâm Y Tư và Trương thúc vượt qua đỉnh núi, trở lại căn cứ Hoa Hắc Lệ.

Sau khi xác định không ai theo dõi thì Trương thúc mới đưa tay gõ lên một vách đá sâu trong quặng mỏ.

Ầm ầm ~~~

Chỉ chốc lát sau, vách đá tách ra làm hai, bên trong bay ra một mùi hôi thối khó ngửi.

- Điện hạ đã trở về rồi.

Ma Pháp Sư hệ Thổ vui mừng nói.

- Thối quá đi, cứ để cửa mở thông gió một chút.

Tô Lâm Y Tư nhăn mũi, còn chưa đi vào căn cứ mà cô đã có thể ngửi được mùi hôi rồi.

Ma Pháp Sư hệ Thổ cười khổ nói:

- Không còn cách nào khác, thông khí trong mỏ không tốt, ăn ngủ gì đều ở bên trong, có mùi hôi là chuyện rất bình thường.

Bạn cần đăng nhập để bình luận