Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2453: Tân Tây Bị Thương!

- Kiệt kiệt kiệt, đã tới rồi thì đừng đi nữa.

Bất chợt, giọng nói của Vua Hư Quỷ vang lên.

- Xoát ~~~

Hai bóng đen chợt lóe lên, hai con Vua Hư Quỷ tiến vào trong tầm mắt hai người.

- Chúng nó tới rồi!

Vân Vân hét lên một tiếng.

- Đáng chết, còn chưa tới mặt biển.

Sắc mặt của Tân Tây rất khó coi, nắm chặt tay của Vân Vân bơi lên trên.

Vân Vân nhìn phía dưới, tốc độ của Vua Hư Quỷ rất nhanh, chớp mắt một cái đã sắp đuổi tới bọn họ, không nhịn được nôn nông hét lên:

- Không ổn, Tân Tây nãi nãi, bọn nó sắp đuổi tới nơi rồi!

- Cạc cạc cạc ~~~

Một bóng dáng màu vàng kim chợt lóe lên, hai người bị Vịt Chạy Nhanh đột nhiên xuất hiện nắm lấy, trong nháy mắt đã cách xa Vua Hư Quỷ.

- Rào rào ~~~

Vịt Chạy Nhanh bay ra mặt biển, đập cánh hóa thành tia sáng màu vàng kim và bay về phía chân trời.

Hai con Vua Hư Quỷ bay ra mặt biển, nhìn chăm chú vào bóng dáng vàng óng biến mất, khuôn mặt tràn đầy sự ngạc nhiên.

- Làm sao thứ kia lại có tốc độ nhanh như vậy?

Vua Hư Quỷ kinh ngạc thốt lên.

- Đuổi theo không?

Một con Vua Hư Quỷ khác trầm giọng hỏi.

Hư Thập Nhị Vương tức giận hỏi:

- Ngươi đuổi theo nổi sao?

-...

Hư Thập Nhất Vương co giật khóe miệng, trầm mặc không nói nữa.

Bọn chúng là tới bảo vệ cửa vào thông đạo, tránh việc bị kẻ khác phát hiện lối đi dưới đáy biển, ảnh hưởng đến kế hoạch tiếp theo.

Chờ đến khi thông đạo dưới đáy biển được đả thông thì bọn chúng sẽ đi ngang qua kênh Sương Mù, hội hợp với Vua Hư Quỷ còn lại.

……

Giữa không trung, Vân Vân nắm chặt một nhúm lông vũ của Vịt Chạy Nhanh, sắc mặt cô trắng bệch, lộ ra vẻ mặt sống sót sau tai nạn, há miệng thở dốc nói:

- Làm ta sợ muốn chết ~~~ !

Tân Tây chậm rãi thở ra một hơi, sắc mặt bà cũng trắng bệch không kém, quần áo trên người đã bị tổn hại nghiêm trọng, làn da lộ ra bên ngoài tràn đầy vết thương.

Vân Vân nghỉ ngơi một hồi rồi vội vàng xoay người nhìn về phía Tân Tây, cuống cuồng lấy ra một đống bí dược hỗ trợ chữa thương.

- Tân Tây nãi nãi, ngươi nhịn đau một chút nha!

Cô nhắc nhở.

- Ừm!

Tân Tây cụp mắt đáp.

Vân Vân cắn môi dưới, cẩn thận xé toạc vải vóc trên vết thương, lộ ra làn da đã biến thành màu đen, miệng vết thương đã bị cảm nhiễm, chảy ra máu đen.

Cô lấy ra một chai bí dược rồi đổ toàn bộ lên vết thương tiến hành khử trùng.

- Ào ào ~~~

Biểu cảm Tân Tây trên mặt không thay đổi, kì thực nàng đang âm thầm cắn răng chịu đựng không kêu lên, xử lý miệng vết thương bị cảm nhiễm còn đau nhức hơn lúc tranh đấu với Vua Hư Quỷ.

- Vết thương bị cảm nhiễm rồi, phải dùng bí dược chữa trị Hư Quỷ Cảm Nhiễm mới được.

Vân Vân lầm bầm lầu bầu.

Cô lấy ra một chai bí dược khác rồi bôi lên vết thương, còn lại đút cho Tân Tây uống.

- Ực ực ~~~

Tân Tây nhìn bí dược đen đặc kia, mí mắt không khỏi giật một cái, cuối cùng vẫn là ép buộc bản thân nuốt xuống.

- Máu không dừng được, vẫn phải là trị liệu một chút.

Vân Vân lẩm bẩm, lấy ra một viên Phú Năng Trân Châu.

Sau khi Phú Năng Trân Châu có hiệu lực, hai tay thiếu nữ đặt hờ lên trên vết thương của Tân Tây.

- Ông ~~~

Lòng bàn tay của cô tràn một đoàn ánh sáng xanh, khí tức sinh mệnh nồng nặc khuếch tán ra rồi bao trùm miệng vết thương của Tân Tây.

- Thoải mái hơn nhiều.

Tân Tây híp mắt lại, vết thương có chút ngứa, nó đang khép lại với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được.

Hơn mười phút sau.

Vân Vân thả tay xuống, cẩn thận kiểm tra vết thương của Tân Tây, mặc dù không hoàn toàn khép lại nhưng đã không ảnh hưởng tới hoạt động và an toàn tánh mạng.

- Trước mắt chỉ có thể làm được như vậy thôi.

Cô nhẹ nhàng bảo.

Tân Tây lạnh nhạt nói:

- Như vậy là đủ rồi, còn lại có thể chờ khi nào trở về lại xử lý.

- Vâng!

Vân Vân lên tiếng, bắt đầu xử lý vết thương cảm nhiễm bị bí dược bao trùm.

Khi cô lau đi bí dược, vết thương đã khôi phục bình thường, triệu chứng của Hư Quỷ Cảm Nhiễm hoàn toàn biến mất, cơ bắp lộ ở bên ngoài có đỏ tươi.

- Được rồi, không sao.

Vân Vân thở phào nhẹ nhõm, dùng vải sạch băng bó kỹ vết thương, cô nhìn Tân Tây, quan tâm hỏi:

- Tân Tây nãi nãi, ngươi cảm giác thế nào?

- Không chết được, chỉ là hơi mệt một chút.

Tân Tây đáp.

Vân Vân nghe vậy lấy ra một bình lưu ly nhỏ từ ma cụ không gian, bên trong chứa chất lỏng màu xanh lục, đưa bình lưu ly cho Tân Tây, dịu dàng nói:

- Bệ hạ đưa cho chúng ta hai bình tinh chất quả Tinh Thần, nó có thể giúp khôi phục thể lực và tinh thần lực nhanh chóng, Tân Tây nãi nãi uống một bình đi.

Tân Tây suy nghĩ một chút, gật đầu tiếp nhận bình lưu ly rồi uống cạn.

- Ực ực ực ~~~

Không bao lâu, bà cảm nhận được trong cơ thể xuất hiện một luồng mát lạnh và cấp tốc lan tỏa khắp cả người, thể lực và tinh thần lực khôi phục đến đỉnh phong bằng tốc độ kinh người.

- Đây là thứ tốt!

Tân Tây khen ngợi.

Vân Vân lại lấy ra một bình nước thuốc, hỏi:

- Ta còn có một bình, Tân Tây nãi nãi còn muốn uống không?

- Không cần, ngươi giữ đi, sau này bị thương có thể dùng đến.

Tân Tây lắc đầu nói.

- Ồ, vậy được rồi.

Đáy mắt của Vân Vân hiện lên vẻ vui mừng, cẩn thận thu hồi bình lưu ly vào ma cụ không gian.

Thiếu nữ nhìn về phía sau, Vua Hư Quỷ không có đuổi theo, ngây thơ bảo :

- Lấy tốc độ này, buổi tối chúng ta có thể trở lại vương quốc Huyền Vũ rồi.

- Cạc cạc cạc ~~~

Vịt Chạy Nhanh kêu vài tiếng, xem như là trả lời câu nói của Vân Vân.

Vân Vân nói thầm một tiếng:

- Ngươi còn rất thông minh, ta còn tưởng rằng ngươi giống với bầy Vịt Lông Vàng ngây ngốc kia chứ.

- Cạc cạc cạc ~~~

Vịt Chạy Nhanh quay đầu lại, trừng mắt nhìn thiếu nữ.

- Xin lỗi, ta nói sai.

Vân Vân vội vàng xin lỗi.

Vịt Chạy Nhanh quay đầu lại, yên lặng tăng nhanh tốc độ.

- A...... ~~~

Vân Vân thét chói tai, vội vã bắt lấy lông vũ Vịt Chạy Nhanh, cơ thể mới không có bị văng ra ngoài bởi vì tốc độ quá nhanh.

Tân Tây lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ, trong lòng cũng kinh ngạc không thôi, có vẻ như trí lực của Vịt Chạy Nhanh cấp 10 không thấp.

Vốn dĩ trước khi trời tối mới có thể đến vương quốc Huyền Vũ, bởi vì Vịt Chạy Nhanh cực nhanh đi đường nên cả ba đã tới Thiên Cức Quan lúc bốn giờ chiều.

- Cạc cạc cạc ~~~

Vịt Chạy Nhanh đáp xuống Thiên Cức Quan, vẫy cánh thật mạnh đẩy Tân Tây và Vân Vân xuống lưng, sau đó không lưu tình chút nào mà vỗ cánh bay đi, bỏ lại hai người buồn bực lồm cồm bò dậy.

Vân Vân ôm mông, buồn bực nói:

- Thật nhỏ mọn, ta chỉ nói một câu thôi, làm gì tức giận như vậy chứ!?

Tân Tây giơ tay gõ đầu thiếu nữ, dạy dỗ:

- Nó là ma thú, không phải người, không thể dùng quy tắc của nhân loại đi yêu cầu nó được.

- Ta biết rồi.

Vân Vân lẩm bẩm.

- Đi thôi, trở về cung điện báo cáo công tác.

Tân Tây chậm rãi nói.

- Chuyện về Hư Quỷ quá trọng đại, phải lập tức nói với Mục Lương, việc này liên quan tới an nguy của đại lục mới.

Bạn cần đăng nhập để bình luận