Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1061: Cái Kia… Nếu Không Ta Đợi Chút Nữa Lại Đến?

Anh nhẹ giọng hỏi:

- Yến tiệc chuẩn bị như thế nào?

- Đã chuẩn bị xong xuôi, nhưng ngươi muốn tổ chức yến hội ở nơi nào?

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt đẹp màu xanh nước biển.

- Ngay chính sảnh cung điện.

Mục Lương ngắm nhìn bốn phía rồi ôn hòa nói.

- Ở ngay đây?

Nguyệt Thấm Lan nhíu mày, dịu dàng nói:

- Chính sảnh cũng không tệ, nhưng chỗ này quá nhỏ, không chứa được nhiều người như vậy.

- Đúng là hơi nhỏ, mở rộng một chút là được rồi.

Mục Lương cười nhạt nói.

Anh nhấc chân đạp xuống, hơi chuyển động suy nghĩ, bắt đầu thi triển năng lực.

Ầm ầm!!

Cung điện chấn động, phòng khách, Thiên Điện và các kiến trúc khác bị chia tách rồi lùi ra xa, sau vài hơi thở thì chính sảnh đã lớn hơn gấp đôi.

Các kiến trúc bị chia tách được kết nối lại với nhau, xung quanh chính sảnh xuất hiện thêm vài cánh cửa lưu ly để ngăn cách các hành lang dẫn tới Thiên Điện khác, tránh những người tham gia thành yến xông vào nhầm chỗ.

- Như vậy là được rồi.

Mục Lương hài lòng vỗ tay.

Đôi môi hồng của Nguyệt Thấm Lan khẽ nhếch.

Chính sảnh được mở rộng, cung điện lập tức rộng rãi hơn nhiều.

- Xem ra Tiểu Lan và các hầu gái khác sẽ phải tốn nhiều thời gian để quét dọn.

Nguyệt Thấm Lan nói nửa đùa nửa thật.

- Vậy thì tuyển thêm vài hầu gái nữa.

Mục Lương cười nói.

- Đúng là nên tuyển thêm.

Nguyệt Thấm Lan chậm rãi gật đầu.

Trước mắt hầu gái chiến đấu chỉ có năm người, Vệ Ấu Lan, Tiểu Mật, Diêu Nhi, Ba Phù và Vân Hân.

Các cô bé vừa phải tham gia huấn luyện, vừa phải phụ trách ăn ở của tất cả mọi người trong cung điện, lượng công việc có hơi nặng nề.

- Ngươi sắp xếp là được rồi.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Ừ.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.

- Tình huống bên Nghiêu Thiên như thế nào rồi?

Mục Lương vừa nói vừa đi đến thư phòng.

- Ti Toa Lệ đang nhìn chằm chằm, tạm thời đối phương không có hành động khác thường.

Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc nói:

- Hai ngày nay, Bạch Trạch vẫn luôn ở trong nhà, không bước ra ngoài nửa bước.

Cô nhẹ nhàng đẩy cửa thư phòng, để cho Mục Lương tiến vào trước.

- Bên Hải Tây Địch thì sao?

Mục Lương ngồi trên long ỷ, giơ tay nhìn cô gái ưu nhã.

Khuôn mặt của Nguyệt lam ửng đỏ, bị Mục Lương kéo vào lòng.

Cô thổ khí như lan nói:

- Bên Hải Tây Địch cũng không có tình huống khác lạ, mỗi ngày đều rất bình thường, tạm thời không phát hiện người khả nghi tiếp cận cô ấy.

- Xem ra người của Nghiêu Thiên rất cẩn thận.....

Mục Lương chớp mắt, cằm gác lên vai của cô gái ưu nhã.

-....

Hàng mi mảnh dài của Nguyệt Thấm Lan khẽ run lên, cơ thể hơi thả lỏng.

- Để ta ôm một lúc đi.

Mục Lương cong môi cười rồi nhắm mắt lại.

Cô không dám nhúc nhích, hai tay yên lặng đặt bên hông, đè lên tay của Mục Lương.

Bầu không khí trong thư phòng trở nên an tĩnh và hài hoà, cho đến khi Ngải Lỵ Na xuất hiện.

Cộp cộp cộp…..

Bên ngoài thư phòng truyền đến tiếng bước chân vội vã.

- Đại nhân, ta đã trở thành Giác Tỉnh Giả rồi!!

Ngải Lỵ Na còn chưa bước vào thư phòng thì âm thanh đã tới trước.

Cót két.....

Cửa thư phòng đột nhiên bị đẩy ra, cô gái tóc hồng hưng phấn chạy vào, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn và đắc ý nhìn về phía Mục Lương.

Nửa giờ trước, cô bất ngờ phát hiện mình đã thức tỉnh năng lực, thế là chạy nhanh đến tìm Mục Lương, chỉ là ngay sau đó, nụ cười trên mặt cô ấy lập tức cứng đờ.

- Khụ khụ, ngươi đã thức tỉnh năng lực gì vậy?

Nguyệt Thấm Lan đỏ mặt ho khan hai tiếng, yên lặng rời khỏi lòng ngực của Mục Lương, ưu nhã ngồi ở một bên.

Mục Lương nâng mi mắt lên, đôi mắt đen nhánh thâm thúy.

- Cái kia… Nếu không ta đợi chút nữa lại đến?

Ngải Lỵ Na cười khan nói.

Cô chậm rãi lùi ra sau, khoé môi co giật vài cái, vẻ mặt nhìn giống như sắp khóc tới nơi.

- Nói đi, ngươi đã thức tỉnh năng lực gì?

Đôi mắt của Mục Lương lộ ý cười, coi như chưa có chuyện gì xảy ra, lên tiếng hỏi.

- Ta, ta cũng không biết là năng lực gì!?

Ngải Lỵ Na nói lắp bắp.

Lúc này, trong lòng cô vô cùng hối hận, vì sao lại không chịu gõ cửa trước, quá liều lĩnh, quá lỗ mãng!

Cô gái tóc hồng cắn môi dưới, trong lòng lo nghĩ, không biết Mục Lương có gây khó dễ mình hay không?

Mục Lương ngồi thẳng người, đưa tay ra hiệu:

- Vậy trước tiên thi triển năng lực thức tỉnh của ngươi để ta nhìn.

- Vâng.

Ngải Lỵ Na thầm than một tiếng.

Cô nhìn xung quanh thư phòng, tìm kiếm vật phẩm có thể sử dụng.

Nguyệt Thấm Lan véo bắp đùi của Mục Lương, ưu nhã hỏi:

- Ngươi đang tìm cái gì?

Mục Lương co giật khóe miệng, cảm thấy có chút buồn cười.

- Ta đang tìm thứ gì đó làm bằng sắt, có vẻ như năng lực thức tỉnh của ta có tác dụng với sắt.

Ngải Lỵ Na giải thích.

- Có tác dụng với những vật bằng sắt?

Mục Lương nhẹ giọng lẩm bẩm.

Ngay sau đó, ánh mắt của anh chợt loé lên ánh sáng, chẳng lẽ là từ lực?

- Dùng con dao sắt này thử xem.

Mục Lương lật tay, lòng bàn tay lập tức xuất hiện một con dao nhỏ màu đen rộng hai tấc, dài mười tấc.

Con dao nhỏ này vẫn luôn được đặt trong không gian chứa đồ, bây giờ mới có đất dụng võ.

Ngải Lỵ Na do dự một chút, vươn tay tiếp nhận dao sắt trong tay Mục Lương.

Toàn bộ hành trình cô không dám đối mặt với anh, chỉ sợ nhìn thấy thần sắc bất mãn của anh.

Ngải Lỵ Na nhíu mày, âm thầm quyết định, lần sau trước khi vào thư phòng nhất định phải gõ cửa, không thể lại lỗ mãng như vậy.

Nếu không lại thấy thứ gì không nên thấy, đến lúc đó sợ là sẽ bị làm khó dễ.

- Ngươi đang nghĩ gì thế?

Nguyệt Thấm Lan cười hỏi.

Ngải Lỵ Na rùng mình, cảm giác tiếng cười của chị Thấm Lan có chứa ẩn ý nào đó.

………..

Nguyệt Thấm Lan quay đầu, giơ tay ngưng tụ một giọt nước chừng hạt đậu rồi cong ngón trỏ búng về phía trán của Ngải Lỵ Na.

Cô cười hỏi:

- Còn chờ cái gì nữa?

- A?

Ngải Lỵ Na chớp chớp đôi mắt màu hồng mơ hồ, rất nhanh lấy lại tinh thần, cười lắc đầu nói:

- Không có, ta không nghĩ cái gì hết!

- Thi triển năng lực thức tỉnh của ngươi đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Vâng, rất nhanh thôi.

Ngải Lỵ Na khẽ thở ra một hơi, đè ép suy nghĩ kỳ kỳ quái quái trong đầu xuống.

Cô nhìn con dao sắt trong lòng bàn tay, đôi mắt màu hồng lấp lóe tia sáng, lực lượng vô hình từ lòng bàn tay phát tán ra ngoài.

Ong ong ong~~~

Dưới sự khống chế của cô gái tóc hồng, dao sắt trong lòng bàn tay nàng chậm rãi bay lên.

- Nhìn thấy không, nó bay lên rồi!

Ánh mắt sáng lấp lánh của Ngải Lỵ Na nhìn về phía Mục Lương và cô gái ưu nhã.

- Ngươi có thể tùy ý khống chế dao sắt không?

Mục Lương cảm thấy hứng thú hỏi.

- Ta thử xem.....

Ngải Lỵ Na tập trung tinh thần, khống chế lực trường vô hình trong lòng bàn tay.

Bá bá bá.

Dao sắt bắt đầu xoay tròn, tốc độ càng lúc càng nhanh, có thể thấy được là nó chuyển động dựa theo suy nghĩ của cô gái tóc hồng, sau đó dao sắt đột nhiên ngừng lại.

- Cái này chơi vui thật!

Đôi mắt màu hồng của Ngải Lỵ Na tỏa sáng.

Cô vung tay lên, dao sắt bay vụt ra ngoài, cắm vào tường đá.

Phập!!

Một âm thanh vang giòn truyền ra, phần đầu nhọn của dao sắt đã cắm sâu vào tường đá khoảng một centimet.

- Tốc độ rất nhanh, có điều sức lực không đủ.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu bình luận.

Mục Lương giơ cằm lên, mở miệng ra hiệu:

- Thử lại lần nữa, xem có thể thu lại dao sắt không?

- Để ta thử.

Ngải Lỵ Na không có hỏi nhiều, tập trung tinh thần nhìn chằm chằm dao sắt trên tường.
Bạn cần đăng nhập để bình luận