Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1152: Ngươi Tới Rất Đúng Lúc Đó



Nguyệt Phi Nhan khoát tay áo, chín chắn nói:

- Một cái tên thôi mà, Mục Lương sẽ quyết định.

- Không biết hương vị của nó ra sao?

Hi Bối Kỳ nuốt nước miếng, con ngươi màu vàng lòe lòe tỏa sáng.

- Chúng ta đi hái một quả nếm thử đi?

Nguyệt Phi Nhan quay đầu nhìn về phương hướng Nội thành, từ nơi này chỉ mơ hồ nhìn thấy được cái bóng của Trà Thụ Sinh Mệnh .

- Tốt hơn là không nên làm vậy, muốn lấy phải được Mục Lương cho phép.

Hi Bối Kỳ vội vàng xua tay từ chối.

- Mục Lương sẽ không nói gì đâu.

Nguyệt Phi Nhan nói thầm.

Hi Bối Kỳ nghiêm mặt nói:

- Tuy rằng ngài ấy sẽ không nói gì, nhưng chúng ta cần phải tự giác, nếu không những người khác cũng bắt chước làm như vậy thì tính sao giờ?

- Đúng đúng đúng, ngươi nói rất có đạo lý.

Nguyệt Phi Nhan cười lộ ra chiếc răng màu bạc, cô đã bị cô gái Ma Cà Rồng thuyết phục. Hi Bối Kỳ lại ngáp lần thứ hai, hai mắt cô cứ ngơ ngẩn nhìn về phía Nội thành.

- Ngươi lại muốn gì nữa đây?

Nguyệt Phi Nhan đưa tay huơ huơ trước mặt cô gái ma cà rồng.

- Ta đang nghĩ, không biết Mục Lương còn có thể cho ta máu tươi nữa không?

Ánh mắt Hi Bối Kỳ đờ đẫn.

- Chắc là có, ngài ấy tốt như vậy mà.

Nguyệt Phi Nhan nhẹ nhàng nhảy lên ngồi ở trên tường thành, sau đó cô quay đầu lại tiếp tục nói:

- Ngươi là thuộc hạ của Mục Lương, đương nhiên ngươi càng mạnh càng tốt.

- Có đạo lý, vậy ta lập tức đi tìm Mục Lương.

Đôi mắt đẹp màu vàng của Hi Bối Kỳ tỏa ánh sáng.

Trong cơ thể cô xuất hiện một dòng nước ấm, nó chảy xuôi tới khắp các nơi trên cơ thể, từ đáy lòng cô bỗng dưng có một loại cảm giác trống rỗng.

- Lập tức đi?

Nguyệt Phi Nhan kinh ngạc ra tiếng.

- Hì hì hì hì hì... Vừa lúc nãy, ta đã hấp thu hết máu tươi rồi.

Hi Bối Kỳ vui cười nói.

Cô hiện giờ là cao thủ cấp bảy trung cấp, nếu lại hấp thu thêm máu tươi của Mục Lương, chờ tới khi lần thứ hai hấp thu hết, có phải cô sẽ trở thành cao thủ cấp bảy đỉnh, thậm chí là cấp tám hay không?

- Nhanh như vậy!

Nguyệt Phi Nhan trừng lớn con ngươi màu đỏ.

- Đúng vậy.

Hi Bối Kỳ khẽ cười.

Cô nhảy lên, con ngươi màu vàng biến thành màu máu, đôi cánh sau lưng duỗi ra.

Cô quay đầu lại hô:

- Phi Nhan, huấn luyện Không Quân hôm nay giao cho ngươi.

- Thật là... Ngươi mau đi đi.

Nguyệt Phi Nhan mắng một tiếng.

Cô gái Ma Cà Rồng dang cánh bay, bay về hướng nội thành.

Sau khoảng bảy tám phút sau, Hi Bối Kỳ đã tới gần Nội thành, rơi vào tán cây Trà Thụ Sinh Mệnh khổng lồ. Cô thu cánh lại bước vào bên trong, cảm nhận được khí tức sinh mệnh nồng đậm.

Hi Bối Kỳ nghiêng đầu nhìn, cô đã thấy Ưng Lửa đang ở ngủ say trên một nháy cây thật lớn.

- Thảo nào nó thích ở đây.

Cô giật mình nói.

Khí tức do Trà Thụ Sinh Mệnh phát ra, khiến cho những sinh linh tới gần nó cảm thấy rất thoải mái, nếu có thể ở trên đó một khoảng thời gian dài, sẽ mang lại chỗ tốt rất lớn cho thân thể.

Ví dụ như người bị thương, nếu dưỡng thương trên cây Trà Thụ Sinh Mệnh , miệng vết thương sẽ nhanh khép lại hơn.

Hi Bối Kỳ tiếp tục rơi xuống, rời khỏi tán cây, lại dọc theo thân cây rơi xuống cung điện Lưu Ly.

Sau đó không lâu, cô gái ma cà rồng dừng lại phía trước cung điện Lưu Ly, sau đó cực kỳ kích động mà chạy vào cung điện, đi tới thư phòng.

- Tiểu thư Hi Bối Kỳ tới tìm thành chủ đại nhân sao?

Bên ngoài thư phòng, Vệ Ấu Lan cười chào hỏi cô gái ma cà rồng.

Hi Bối Kỳ gật đầu, nhỏ giọng nói:

- Đại nhân có bận việc gì không?

- Thành chủ đại nhân vẫn đang nghỉ trưa, nếu ngươi không có việc gì gấp thì từ từ hãy vào.

Vệ Ấu Lan trong trẻo nói.

- Vậy ta ở bên ngoài này chờ vậy, khi đại nhân tỉnh lại nhớ bảo ta.

Hi Bối Kỳ lộ ra vẻ mặt tiếc nuối nói.

Vâng.

Vệ Ấu Lan dịu dàng gật đầu.

Cô gái Ma Cà Rồng đang muốn xoay người rời đi.

- Vào đi.

Âm thanh trong trẻo của Mục Lương truyền ra.

- Mục Lương đại nhân tỉnh rồi!

Đôi mắt đẹp của Hi Bối Kỳ sáng lên.

Ken két ken két…

Cửa thư phòng bị đẩy ra, Hồ Tiên sửa sang lại mái tóc dài, dùng dáng đi thướt tha uyển chuyển đi ra.

- Chị Hồ Tiên.

Hi Bối Kỳ chớp chớp con ngươi màu vàng, Hồ Tiên và thành chủ đại nhân cùng nhau ngủ trưa?

- Ngươi tới đúng lúc đó.

Hồ Tiên tức giận búng vào trán cô gái ma cà rồng một cái, sau đó từng bước rời đi.

- Không phải ta đã gặp rắc rối rồi chứ?

Hi Bối Kỳ lo lắng nhìn về phía cô hầu gái nhỏ.

- Không có việc gì, tiểu thư mau vào đi thôi.

Vệ Ấu Lan cố nén cười, cô lại đưa tay đẩy nhẹ cửa thư phòng. Cô gái Ma Cà Rồng thở sâu một hơi, vẫn cảm thấy lo lắng từ từ bước vào thư phòng.

- Có chuyện gì?

Sau bàn công tác, Mục Lương tựa nửa người vào ghế dựa, con ngươi màu đen sâu lắng nhìn cô gái Ma Cà Rồng.

- Mục… Mục Lương, ta ta ta…

Hi Bối Kỳ ấp úng, cô không dám nói yêu cầu của mình.

- Huấn luyện Không Quân xảy ra vấn đề sao?

Mục Lương nhướng mày.

Hi Bối Kỳ vội vàng lắc đầu nói:

- Không phải, Không Quân đều bình thường.

- Vậy là chuyện gì?

Ngón tay Mục Lương nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, bình thản hỏi:

- Việc tư, hay là chuyện công?

- Chuyện kia…là việc riêng.

Hi Bối Kỳ cúi đầu càng thấp, cô cảm thấy hơi ngại ngùng.

- Việc riêng? Là muốn máu của ta sao?

Trong đầu Mục Lương ý niệm vừa chuyển, anh đã đoán được đại khái.

Hi Bối Kỳ ngẩng đầu thật mạnh, cô ngạc nhiên nói:

- Làm sao ngươi mà biết?

- Ta đoán.

Mục Lương khẽ mỉm cười, hỏi:

- Giọt máu lần trước ngươi đã hấp thu hết rồi sao?

- Vâng, đã hấp thu hết rồi.

Hi Bối Kỳ gật đầu.

- Rất nhanh đấy.

Mục Lương nở nụ cười.

Anh vươn tay, từ đầu ngón tay ngưng tụ ra một giọt máu đỏ tươi, mơ hồ còn có thể nhìn thấy vài tia màu vàng. Hi Bối Kỳ lên tinh thần, hô hấp cũng trở nên dồn dập, cô tỏ ra vô cùng khát vọng với giọt máu ở đầu ngón tay Mục Lương.

- Há mồm.

Mục Lương bấm tay bắn ra, giọt máu ở đầu ngón tay bay lên, hướng về phía cô gái ma cà rồng. Hi Bối Kỳ kích động hé đôi môi, lộ ra răng nanh nhỏ đáng yêu

Giọt máu chuẩn xác rơi vào trong miệng cô gái ma cà rồng, hóa thành một cỗ nhiệt lưu chảy xuôi toàn thân.

…………

Yết hầu của Hi Bối Kỳ giật giật, cô nhắm lại hai mắt cẩn thận cảm nhận luồng khí trong cơ thể.

Một khắc khi giọt máu khi đi vào yết hầu, đã hóa thành nghìn nghìn vạn vạn phần, chui vào bên trong máu thịt gân cốt.

Thân thể cô gái ma cà rồng run lên, cô cảm thấy toàn thân đau nhức vô cùng, như đang bị ngàn châm vạn kim đâm vào, bên ngoài làn da chảy ra máu tươi.

- A…

Hi Bối Kỳ kêu lên thảm thiết một tiếng, sắc mặt cô trở nên trắng bệch, lông mi mảnh mai màu vàng biến thành màu máu, hai cánh thật lớn bật ra từ sau lưng, thiếu chút nữa đã phá huỷ thư phòng.

- Không đúng!

Mục Lương cau mày đứng lên.

Tình huống lần này của cô gái ma cà rồng không hề giống trước đây, dường như khó chịu hơn rất nhiều. Hi Bối Kỳ gắt gao cắn chặt răng, cố gắng không kêu ra tiếng.

Cô cảm nhận được trong cơ thể xuất hiện rất nhiều luồng khí nóng bỏng, đó là phản ứng do máu tươi của Mục Lương gây ra.

p/s: Hi Bối Kỳ tới đúng lúc gì, mọi người đoán được không?

Bạn cần đăng nhập để bình luận