Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1267: Chỉ Có Thể Tới Nhặt Xác Chúng Ta



Nguyệt Phi Nhan dần dần bình tĩnh lại, cô thở ra một hơi dài:

- Tạm thời an toàn.

Hi Bối Kỳ lộ vẻ sùng bái khen ngợi:

- Phi Nhan, tại sao ngươi nghĩ ra biện pháp này?

- Động não nhiều một chút sẽ biết.

Nguyệt Phi Nhan nhếch miệng cười.

Hi Bối Kỳ sửng sốt, chớp chớp con ngươi màu vàng, nhất thời cô vẫn chưa phản ứng kịp. Đây là người ta đang trào phúng cô không có đầu óc sao?

Nguyệt Phi Nhan nhìn ra bên ngoài hình cầu, càng ngày càng nhiều hư quỷ xếp cùng một chỗ, chúng đang muốn phá hư hình cầu, có điều hiệu quả không lớn.

Nhưng càng ngày càng có nhiều hư quỷ tấn công vào lại khiến hình cầu lắc lư nghiêm trọng.

- Sẽ không bị công phá chứ?

Nhân viên vẽ bản đồ khẩn trương hỏi.

Nguyệt Phi Nhan lắc đầu, bình tĩnh nói:

- Trong khoảng thời gian ngắn sẽ không.

…………..

Ngọc lưu ly dày tận hai mét cơ mà, đâu phải dễ dàng công phá?

- Mọi người, nghỉ ngơi tại chỗ đi.

Nguyệt Phi Nhan hạ lệnh.

- Vâng.

Bầy ong thợ hạ xuống. Bọn chúng đã bay non nửa ngày rồi, rốt cục cũng có thể hạ xuống đất nghỉ ngơi.

- Phi Nhan, có nên liên hệ với khu Trung Ương không?

Hi Bối Kỳ nhỏ giọng hỏi.

- Cứ chờ thêm một chút, nếu hư quỷ bỏ đi, vậy không cần làm phiền đến Mục Lương.

Nguyệt Phi Nhan lắc đầu.

Cô nhìn đàn hư quỷ bên ngoài hình cầu, trong lòng thầm cầu nguyện chúng nó biết khó mà lui, đừng ở chỗ này lãng phí thời gian.

Hi Bối Kỳ mấp máy môi, nhức đầu nói:

- Nhưng ta thấy bộ dạng của chúng, không giống sẽ bỏ đi đâu.

Càng ngày càng nhiều hư quỷ lao tới, bọn chúng đã bao phủ hoàn toàn hình cầu.

Ở bên trong hình cầu, mọi người không nhìn thấy ánh trăng màu máu, chỉ có thể nghe được âm thanh chói tai, đó là thanh âm hư quỷ đang cào vào ngọc lưu ly.

Dụ...

Nguyệt Phi Nhan lấy ra đèn lồng bọ cánh cứng lấp lánh, hắc ám bị xua tan một chút.

Hình cầu lắc lư càng ngày càng kịch liệt, dường như chỉ một chút nữa nó sẽ rơi khỏi đài mây mù.

- Ừng ực ừng ực...

Hi Bối Kỳ nuốt nước miếng, run giọng nói:

- Phi Nhan, ta cảm thấy nếu hiện tại không liên hệ Mục Lương, chờ chậm thêm một chút nữa, ngài ấy chỉ có thể tới nhặt xác chúng ta...

Cô cảm nhận được một loại khí tức đầy chán ghét, loại khí tức này rất quen thuộc, là khí tức đặc biệt của riêng hư quỷ cấp tám.

Phanh! Hình cầu lắc lư càng thêm kịch liệt, có hư quỷ cấp cao bắt đầu khởi xướng tiến công.

- Ta sẽ liên hệ với khu Trung Ương.

Tim Nguyệt Phi Nhan run lên, cô vội vàng lấy ra Trùng Cộng Hưởng.

………….

Ở Sơn Hải Quan, thành Huyền Vũ.

Đại An Ti mang theo Thành Phòng Quân đang vô cùng bận rộn. Bọn họ cần phải rửa sạch thi thể hư quỷ ở phía trước ba cổng quan ải. Mục Lương đứng trên tường thành, im lặng chờ đợi.

Thuỷ triều hư quỷ chắc canh sẽ không chấm dứt nhanh như vậy, anh đang đợi tiếp theo.

Bạch Sương đi tới bên cạnh Mục Lương, vẻ mặt của cô đầy rối rắm, bộ dáng muốn nói lại thôi.

Mục Lương liếc mắt nhìn cô một cái, lạnh nhạt nói:

- Có cái gì thì nói đi.

Bạch Sương cười gượng hai tiếng, kiên trì hỏi:

- Mục Lương các hạ là ma pháp sư cấp mấy?

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Ta không phải ma pháp sư.

- Hả?

Bạch Sương sửng sốt một chút, không phải ma pháp sư sao? Cô cảm thấy khó hiểu, rõ ràng anh đã dùng ma pháp không gian, ma pháp hệ lôi, ma pháp hệ băng, vì sao không thừa nhận là ma pháp sư?

Cô gái tóc tím há miệng thở dốc, còn muốn hỏi thêm gì đó, nhưng Mục Lương đã bị người ta kêu đi rồi.

Đạp đạp đạp…

- Thành chủ đại nhân, khu Trung Ương truyền tin tức đến.

Vệ Cảnh vội vã chạy tới, trong lòng còn ôm Trùng Cộng Hưởng.

- Chuyện gì?

Mục Lương thuận miệng hỏi một câu.

Vệ Cảnh cung kính nói:

- Nói là những người đi vẽ bản đồ gặp nguy hiểm!

Tinh thần Mục Lương chấn động, anh vội vàng đưa tay làmm cho Trùng Cộng Hưởng thức tỉnh, rồi liên hệ với cung điện.

Ong ong dụ…

Trùng Cộng Hưởng thức tỉnh, hai cánh nó bắt đầu chấn động.

- Mục Lương có ở đó không?

Âm thanh lo lắng của Nguyệt Thấm Lan vang lên.

- Có tình huống gì vậy?

Mục Lương vào thẳng chủ đề hỏi.

Nguyệt Thấm Lan thở sâu, mạnh mẽ bắt mình phải trấn định lại rồi nói:

- Mấy người Phi Nhan gặp phải hư quỷ, trước mắt vẫn còn an toàn, nhưng kiên trì không được bao lâu.

- Ta đã biết, hiện tại ta sẽ đi tìm mấy người đó.

Mục Lương nghiêm túc nói.

- Được, xin nhờ ngươi.

Nguyệt Thấm Lan vội vàng nói, giờ đây cô đã không còn chút tao nhã nào nữa.

- Không có việc gì, ngươi cứ yên tâm đi.

Mục Lương an ủi một tiếng.

Anh ngắt liên hệ với Trùng Cộng Hưởng, thông qua Ong Chúa cảm nhận vị trí của ong thợ.

Mấy hô hấp sau, Mục Lương mở mắt, anh đã xác định được vị trí trước mắt của Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất bay qua, chỉ trong vòng hai giờ có thể tới nơi.

Mục Lương rời khỏi tường thành, đi tới trước mặt cô gái tai hồ ly:

- Hồ Tiên, ta phải đi ra ngoài một chuyến.

- Đi làm gì vậy?

Hồ Tiên theo bản năng hỏi một câu.

- Mấy người Phi Nhan gặp phải hư quỷ, ta phải đi đón mất người họ trở về.

Mục Lương giải thích.

Hồ Tiên căng thẳng, vội vàng nói:

- Vậy ngươi mau đi đi, nơi này có ta chú ý.

- Ừm, ta sẽ mau chóng trở về.

Mục Lương gật đầu.

Anh không hề dừng lại, lập tức xoay người phóng lên cao, thi triển năng lực nhanh gấp tám lần, tại chỗ chỉ lưu lại một cái bóng đen, còn người đã bay ra ngoài mấy trăm mét.

- Tốc độ thật nhanh!

Bạch Sương trừng lớn con ngươi màu tím.

Bên kia, trong hình cầu thật lớn, Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan đang nắm tay nhau, hai người đều khẩn trương nhìn chăm chú vào đàn hư quỷ bên ngoài hình cầu. Hiện tại bề mặt hình cầu đã xuất hiện rất nhiều vết rách, bên tai còn phảng phất nghe được thanh âm nứt vỡ.

- Quả nhiên, thực lực ta quá yếu không thể để cho ngọc lưu ly cứng rắn hơn.

Nguyệt Phi Nhan run giọng nói.

Mục Lương ngưng tụ ra ngọc lưu ly, độ cứng còn hơn một số linh khí cao cấp loại hình phòng ngự, mà cô gái tóc hồng chỉ là cường giả cấp sáu, độ cứng ngọc lưu ly do cô ngưng tụ ra sẽ kém hơn rất nhiều.

Hi Bối Kỳ tức giận nói:

- Hiện tại không phải khi nói những thứ này, mau nghĩ xem chúng ta nên làm gì bây giờ?

- Ta không có cách nào, chúng ta đều bị vây ở chỗ này, muốn chạy cũng trốn không thoát.

Nguyệt Phi Nhan lắc đầu. Bên ngoài hình cầu đã bị hư quỷ bao phủ hoàn toàn, không có một khe hở nào, bọn họ chỉ có thể bị động chờ đợi.

- Đại nhân Mục Lương nhanh đến đây đi!

Hi Bối Kỳ cầu nguyện.

- Chúng ta cố gắng kiên trì, Mục Lương rất nhanh sẽ tới.

Nguyệt Phi Nhan lộ ra vẻ mặt kiên nghị.

Cô lấy ra Phú Năng Trân Châu mới, không chút do dự lại nuốt vào, bắt đầu tiến hành gia cố hình cầu.

Cô tiếp tục ngưng tụ thêm một hình cầu mới bên trong hình cầu sắp nứt vỡ kia, hai hình này giống nhau như đúc, chỉ có điều hình cầu mới nhỏ hơn một vòng.

- Lại thêm một cái!

Hi Bối Kỳ cũng học theo, dùng Phú Năng Trân Châu, ngưng tụ ra hình cầu thứ ba ở trong hình cầu thứ hai.

Mười phút sau, hai người thở dài một hơi.

- Chắc chắn thứ này có thể kiên trì thêm một lúc nữa.

Nguyệt Phi Nhan thở dài một hơi rồi ngồi xuống.

Bạn cần đăng nhập để bình luận