Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1335: Ngươi Chỉ Còn Lại Một Chân, Đứng Còn Không Vững, Làm Sao….



Người phụ trách nhớ lại một chút rồi mới tiếp tục nói:

- Có khoảng sáu trăm hai mươi lăm bộ.

- Ừm, đều giữ lại những bộ đồ may sẵn này, tương lai sẽ có tác dụng.

Mục Lương dặn dò.

Phải biết rằng, châu lục mới cũng không có những tơ lụa tốt như thế này, đến lúc đó có thể bán được giá tốt.

- Vâng.

Người phụ trách cũng không hỏi nhiều, hắn gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

………..

Trong căn nhà số sáu, toà thứ hai, nằm ở con phố thứ 3 ở phố Ất, Nội thành.

Căn nhà này được thiết kế theo kiểu ba phòng một sảnh, một nhà vệ sinh.

Có ba người đang sinh sống trong căn nhà đó gồm một đôi vợ chồng và đứa con của bọn họ, tầm mười bốn tuổi.

Ở phòng bếp, Tát Phân Ny đang chuẩn bị cơm trưa, cô đang chiên ba miếng thịt to bằng bàn tay trong nồi.

Cô là nữ chủ nhân của căn nhà này. Giữa trưa nay, cô vừa tan tầm ở xưởng đã vội vã trở về nấu cơm cho đứa nhỏ và chồng của mình.

- Thật thơm nha…!

Tát Phân Ny hít sâu một hơi, trên gương mặt hơi tiều tụy đã hiện lên một chút thoải mái.

Xì xì…

Miếng thịt được thái mỏng nên rất nhanh chín, đường viền của nó nổi lên lớp bong bóng dầu, bay ra một mùi hương cực kỳ mê người. Trên bếp đặt một cái nồi đất đang ninh cháo lúa mạch, bên trong còn thả rất nhiều khoai lang. Giá cả khoai lang ở siêu thị đã rất thấp, người dân bình thường cũng có thể ăn đến no mỗi ngày.

Tát Phân Ny múc một muỗng nhỏ cháo lúa mạch có thêm khoai lang, thổi thổi hơi nóng, sau đó đưa vào miệng, nếm thử một chút hương vị. Cô vừa lòng gật đầu, nhẹ giọng thì thầm:

- Ừm, cho thêm một chút khoai lang cũng thêm vị ngọt, đúng là không tệ lắm.

Cô bưng nồi lên, rồi thật cẩn thận cất bước rời khỏi phòng bếp, hô:

- Lão Hàm, Tiểu Dũng, có thể ăn cơm rồi.

Lão Hàm là chồng còn Tiểu Dũng là con trai nhà của cô. Chỉ là sau khi cô hô to một tiếng, không khí trong nhà vẫn im lặng, không một ai đáp lời.

Tát Phân Ny đặt chiếc nồi lên bàn ăn, sau đó xoa xoa tay vào tạp dề.

- Này? Lão Hàm, Tiểu Dũng?

Cô nghi hoặc nhìn xung quanh phòng, chỉ là vẫn như cũ không có ai đáp lại.

- Đang ngủ sao?

Tát Phân Ny đi vào phòng, trên giường trống rỗng, hai phòng khác cũng vậy. Trong lòng cô âm thầm run lên, lẩm bẩm nói:

- Không có ở nhà, hai người này đi đâu rồi?

Tát Phân Ny vội vàng cởi tạp dề, sắc mặt kích động, cô đang nghĩ phải đi tìm chồng, chỉ là mới vừa đi tới trước cửa, chợt nghe thấy một âm thanh quen thuộc.

Đạp đạp đạp…

- Cha, chậm một chút.

Âm thanh quen thuộc đó truyền đến từ ngoài cửa.

- Tiểu Dũng!

Đôi mắt Tát Phân Ny sáng lên, bà vội vàng đưa tay mở cửa phòng.

Cô thò đầu nhìn ra ngoài, hình ảnh đầu tiên cô nhìn thấy là Tiểu Dũng đang dìu chồng mình, hai người đó đang đi từng bước từng bước lên cầu thang.

- Mẹ, ta đã trở về.

Nghe tiếng mở cửa, Tiểu Dũng ngẩng đầu lên, ánh mắt của hắn hơi né tránh chào hỏi với mẹ.

Tuy hắn mới mười bốn tuổi, nhưng thân hình đã cao tới một mét bảy, cao hơn không ít so với những thiếu niên cùng tuổi khác, chỉ là dáng người hơi gầy yếu.

Hàm Thiết ngước mắt nhìn về phía vợ mình, nhếch miệng cười nói:

- Phân Nhi, đã nấu xong cơm rồi sao?

Năm nay, Hàm Thiết ba mươi tám tuổi, có một chòm râu hơi rối dưới cằm, thoạt nhìn có chút suy sút, hắn và Tát Phân Ny đã cưới nhau được hơn tám năm rồi.

Hắn chỉ có một chân, chân trái đã cụt từ vị trí cách đầu gối năm cm.

Tát Phân Ny thở phào nhẹ nhõm, cô hai tay chống nạnh tức giận hỏi:

- Các ngươi đi đâu?

Tiểu Dũng ngượng ngùng cúi đầu, nhỏ giọng giải thích:

- Cha nói muốn đi ra ngoài một chút, ta cùng hắn đi.

Hàm Thiết thục cười nói:

- Hắc hắc… Ta muốn đi ra ngoài một chút, đã ngồi ở nhà tới bảy tám ngày rồi, nếu còn không hoạt động một chút, chắc chắn người sẽ phế đi.

Vốn dĩ hắn là một trong những Thành Phòng Quân bảo vệ Sơn Hải Quan khi thuỷ triều hư quỷ ập tới, chỉ vì bảo vệ chiến hữu, cho nên đã bị hư quỷ một ngụm cắn rớt chân trái.

Tuy rằng như thế, nhưng trong lòng hắn cũng không hối hận một chút nào, hắn chỉ hơi tiếc nuối một chút vì từ nay không thể tiếp tục ở lại Sơn Hải Quan xuất lực vì thành Huyền Vũ.

Hơn nữa, hắn cũng có chút áy náy với vợ và đứa nhỏ nhà mình, hiện giờ, bản thân hắn không kiếm được tiền nữa, cần nhờ vợ mình nuôi sống.

- Chân ngươi không tốt, còn thích ra ngoài chạy loạn.

Tát Phân Ny tức giận nói.

Hai mắt cô phiếm hồng, từ khi biết tin chồng mình mất một chân, cô đã khóc suốt hai ngày.

- Thôi mà, chẳng phải đã không có chuyện gì rồi ư?

Hàm Thiết nở nụ cười, tay hắn chống vào tay vịn cầu thang đi lên lầu ba.

Tiểu Dũng ngẩng đầu nói:

- Mẹ, ta đi theo ba.

Tát Phân Ny thở dài một hơi, sau đó cô cũng đi lên phía trước giúp đỡ chồng, nhưng vẫn không quên giận dữ nói:

- Ai, vào ăn cơm trưa đi, một lát, ta còn phải tới xưởng đi làm.

Hàm Thiết nói lời thấm thía nói:

- Lần sau, ngươi không cần phải trở về chạy, ta cũng có thể xuống bếp.

Tát Phân Ny lắc đầu, nhanh mồm nhanh miệng nói:

- Như vậy sao được, ngươi chỉ còn lại một chân, đứng còn không vững, làm sao xuống bếp được?

- …

Sắc mặt Hàm Thiết ảm đạm xuống.

- Mẹ, đừng nói nữa.

Sắc mặt Tiểu Dũng cũng khó coi hơn nhiều.

- Ai...

Tát Phân Ny lại thở dài một hơi. Sau đó cô lắc đầu, mắt rưng rưng nói:

- Được, ta không nói, mau ngồi xuống ăn đi.

Miệng Hàm Thiết giật giật, hắn được con trai đỡ ngồi xuống ghế.

Tiểu Dũng thở sâu, nói sang chuyện khác nói:

- Ngửi mùi thơm quá.

- Nhanh ăn đi, đã gầy quá rồi, nên ăn nhiều một chút.

Tát Phân Ny miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.

- Vâng.

Tiểu Dũng cũng nặn ra một nụ cười. Hắn múc một chén đầy lúa mạch và khoai lang, rồi há miệng to húp.

- Cẩn thận nóng.

Tát Phân Ny ôn nhu nói.

Hàm Thiết cười ngây ngô nói:

- Hắc hắc, thịt này ăn ngon lắm.

Trong lòng Tát Phân Ny hơi buồn bã, cô gắp cho chồng một khối thịt lớn, nói:

- Vậy ngươi cũng ăn nhiều một chút.

- Vợ là tốt nhất.

Hàm Thiết bạo dạn ca ngợi một câu.

- Ba hoa.

Khuôn mặt Tát Phân Ny phiếm hồng, cuối cùng tâm tình của cô cũng tốt hơn một chút. Sau đó, cô nhịn không được hỏi:

- Lão Hàm, về sau ngươi tính toán làm gì bây giờ?

- Ngươi yên tâm, ta sẽ tìm công việc.

Hàm Thiết nghiêm mặt nói.

- Sẽ có công xưởng tuyển ngươi vào sao?

Tát Phân Ny cắn môi dưới, nhưng không dám nói hết lời.

- Không thử làm sao biết được?

Hàm Thiết nhếch miệng cười, hắn hiểu được vợ hắn đang lo lắng hắn là người tàn tật, không xưởng nào dám nhận hắn.

Tát Phân Ny lại gắp một miếng thịt đặt vào trong bát chồng, nghiêm túc nói:

- Không được ngươi cứ ở trong nhà đi, lương của ta cũng đủ nuôi sống một nhà.

Hàm Thiết lắc đầu, bướng bỉnh nói:

- Không được, ta phải công việc.

- Thành chủ đại nhân tốt như vậy, sẽ không để cha tìm không được công việc.

Tiểu Dũng lớn tiếng nói.

Tát Phân Ny muốn nói lại thôi:

- Thành chủ đại nhân rất tốt, nhưng cha ngươi…

Hàm Thiết lắc đầu, nói lời thấm thía:

- Phân Nhi, nếu không nhờ thành chủ đại nhân, cả nhà chúng ta đã chết ở thành Bách Lý rồi, hiện tại ta chỉ mất một chân, không tính là gì….

Bạn cần đăng nhập để bình luận