Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 636: Ta Vẫn Chưa Biết, Có Lẽ Sẽ Ở Lại Chỗ Này Cũng Không Nhất Định

Hai người được nhân viên đăng ký chỉ dẫn đi vào gian phòng bên phải chuyên dùng cho nữ, tiến hành kiểm tra an toàn.

- Xin chào, mời mở túi da thú ra, bên trong đựng cái gì vậy?

Nữ nhân viên đưa tay ra hiệu hỏi.

Lạc Già phối hợp kiểm tra túi da thú một chút, ưu nhã nói:

- Vũ khí của ta.

Sắc mặt của nữ nhân viên lập tức nghiêm túc, vẻ mặt của cô ấy nghiêm túc nói:

- Vũ khí, vậy cần gởi lại, không thể mang vào bên trong thành.

- Như vậy ư?

Lạc Già lộ vẻ bị làm khó dễ, nhẹ giọng hỏi:

- Vậy phải làm thế nào mới có thể mang vào trong thành được?

Nữ nhân viên công tác nghiêm túc nói:

- Cần Thành chủ cho phép, hoặc dân cư thành Huyền Vũ thì mới có thể đeo vũ khí vào thành.

- Ta hiểu rồi, vậy ta gởi lại bọn chúng.

Lạc Già suy nghĩ một chút, vẫn quyết định tiến vào thành Huyền Vũ trước đã rồi lại nói.

- Ừm.

Hai tay nữ nhân viên này nhận lấy túi da thú, kiểm tra đồ vật bên trong, tổng cộng ba cây Cốt Kiếm, trọng lượng rất nặng.

Nữ nhân viên phục vụ nhìn thấy tinh thạch ở chỗ chuôi kiếm, ngạc nhiên lên tiếng:

- A, ba cây đều là linh khí trung cấp?

- Là linh khí cao cấp.

Đôi mắt xanh lam của Lạc Già ngước lên nhìn, giọng nghiêm túc nói:

- Phải giúp ta giữ gìn kỹ, đừng làm mất.

Tay nhân viên phục vụ run lên, suýt chút cầm không chắc túi da thú trong tay.

- Vâng.

Nữ nhân viên này miễn cưỡng nở ra một nụ cười, động tác cầm túi da thú đổi thành ôm, thận trọng bỏ vào trong ngăn kéo sau lưng.

- Xong chưa?

Lạc Già hỏi.

- Còn cần kiểm tra quần áo nữa, xin phối hợp giơ tay lên.

Nữ nhân viên này đưa tay ý bảo.

Lạc Già bất đắc dĩ thở ra một hơi, giơ tay lên để nhân viên công tác kiểm tra ở trên người.

- Tốt lắm.

Nữ nhân viên này lui lại hai bước.

Cô nhìn thấy mặt nạ treo ở bên hông nữ nhân, nhắc nhở:

- Đúng rồi, không thể mang mặt nạ vào.

- Ta biết rồi.

Lạc Già giơ tay đùa bỡn tóc dài.

Trong lòng cô khó chịu, chỉ hy vọng ở thành Huyền Vũ không nên gặp phải người mà mình quen biết, sau đó xoay người rời phòng.

Ánh mắt nữ nhân viên này lóe lên, liếc mắt nhìn túi da thú trong ngăn kéo, cô phải tới chỗ đội trưởng Vệ Cảnh báo cáo tình huống mới được.

Lạc Già đi ra khỏi gian phòng, Lý Tiểu Cốt đã chờ ở bên ngoài.

- Chị Lạc Già, đi theo ta.

Lý Tiểu Cốt khoác tay Lạc Già, vượt qua Sơn Hải Quan rồi đi tới Phố Buôn Bán.

Lúc này, trước cổng Phố Buôn Bán có thể giăng lưới bắt chim, người rất ít ỏi.

- Chị Lạc Già, nơi này chính là Phố Buôn Bán.

Lý Tiểu Cốt hồn nhiên nói.

- Thật sự không giống với những thành lớn khác.

Lạc Già chậm rãi gật đầu.

Phố Buôn Bán sạch sẽ và chỉnh tề khiến cho cô cảm thấy rất bất ngờ.

Cô hít sâu một hơi, phát hiện không khí trong thành không khí khác thế giới bên ngoài, không khí ở nơi này càng thêm tươi mát, có hơi thích nơi đây.

- Chị Lạc Già, chúng ta sẽ đi ăn mỳ chua cay, tới thành Huyền Vũ thì phải ăn.

Lý Tiểu Cốt lôi kéo cô đi nhanh về hướng quán mì.

Nửa giờ sau, hai người từ trong quán đi ra, Lạc Già lộ vẻ kinh ngạc cùng chưa thỏa mãn.

- Chị Lạc Già, đồ uống lạnh cũng uống rất ngon, nhất là trà sữa trân châu.

Lý Tiểu Cốt lại kéo Lạc Già, hào hứng đi về phía tiệm đồ uống lạnh.

Mười phút sau, trên tay hai người đều có một ly trà sữa trân châu, các cô lại hướng tới cửa hàng bánh bao và tiệm bắp.

Lý Tiểu Cốt sờ sờ vào cái bụng nhỏ bé, ợ một cái, thỏa mãn nói:

- Ta no rồi, nếu không... Còn có thể đi ăn Mỹ Thực Lâu nữa, nơi đó có món rau xanh cũng không tệ.

- Chỗ này có nhiều món ăn ngon như vậy, khó trách ngươi không muốn trở về thành Thánh Dương.

Lạc Già ôn nhu cười nói.

- Hì hì chị Lạc Già thích nơi đây không?

Lý Tiểu Cốt cười xinh đẹp.

- Ừm, thích.

Khoé môi Lạc Già câu lên, nơi đây rất thích hợp ở lại và dưỡng lão.

Lý Tiểu Cốt ngây thơ hỏi:

- Chị Lạc Già muốn ở lại làm việc không?

Không đợi Lạc Già trả lời, cô lại lẩm bẩm nói:

- Không đúng, chị là thống lĩnh, chắc chẳng mấy chốc sẽ trở về thành Thánh Dương rồi.

- Ta không trở về nữa.

Lạc Già nhẹ nhàng nói một câu.

- Ồ, không trở về nha.

Lý Tiểu Cốt nghi ngờ thuật lại lời của nữ nhân.

-???

Ngay sau đó, cô phục hồi tinh thần lại, đôi mắt đẹp trừng lớn, kinh ngạc nói:

- Hả?? Chị Lạc Già không trở về thành Thánh Dương hả?

- Ừ, ta không trở về nữa.

Lạc Già giơ tay lên xoa xoa đầu của cô.

Lý Tiểu Cốt vội vàng hỏi:

- Vậy chị Lạc Già muốn đi đâu?

- Ta vẫn chưa biết, có lẽ sẽ ở lại chỗ này cũng không nhất định.

Lạc Già cười tươi như hoa.

- Ở lại đây đi, thành Huyền Vũ thật sự rất không tệ.

Đôi mắt đẹp của Lý Tiểu Cốt toả ánh sáng, cực lực đẩy mạnh điểm tốt của thành Huyền Vũ.

- Có vẻ như ngươi đối với thành Huyền Vũ là thật rất thích.

Lạc Già cười nói.

- Ừm, ta rất rất thích.

Lý Tiểu Cốt dùng sức gật đầu, khen ngơi sinh động như thật:

- Chị Lạc Già, ngươi còn chưa đi ra ngoại thành, chỗ đó đều là thực vật màu xanh, giống như thiên đường, rất xinh đẹp.

- Nghe ngươi nói như vậy, ta rất ngạc nhiên.

Lạc Già xoay chuyển đôi mắt đẹp, ngước mắt nhìn về phía Úng Thành, nhẹ giọng hỏi:

- Phải làm sao mới có thể đi vào đây?

Lý Tiểu Cốt nói với giọng thanh thuý:

- Chuyện này, phải đi hỏi Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan một chút mới biết được.

- Ừm, ta tìm ở lại trước đã.

Lạc Già như có điều suy nghĩ gật đầu.

- Chúng ta ở Tam Tinh Lâu, hai người ở một gian phòng còn có thể tiết kiệm tinh thạch.

Lý Tiểu Cốt đề nghị.

- Có thể.

Ánh mắt Lạc Già lóe lên, cô và Lý Tiểu Cốt ở cùng một chỗ còn có thể dễ dàng tìm hiểu thêm tin tức của thành Huyền Vũ.

Hai người đi về hướng Tam Tinh Lâu.

Bên kia, cô gái Ma Cà Rồng và Nguyệt Phi Nhan đã trở lại khu Trung Ương, vui vẻ chạy vào Cung điện.

- Chúng ta đã trở về rồi.

Hi Bối Kỳ cao giọng hô một câu.

- Ta biết rồi, đừng kêu lớn tiếng như vậy.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã bước tới, đôi mắt màu xanh nước biển rơi vào trên người con gái.

- Mẹ.

Đôi mắt màu đỏ của Nguyệt Phi Nhan sáng lên, phi phác mà lên.

- Đứng lại.

Nguyệt Thấm Lan vội vã giơ tay lên, ưu nhã đè đầu con gái lại.

Trên người con gái cô mặc khôi giáp thô cứng, đụng vào sẽ không thoải mái.

- Mẹ, ta rất nhớ ngươi.

Nguyệt Phi Nhan hồn nhiên ngây thơ vẫy tay, Nguyệt Thấm Lan cười nói:

- Ta biết rồi, ngươi đi thay khôi giáp trước đã.

- Được.

Nguyệt Phi Nhan mấp máy môi hồng.

Tiểu hầu gái đi tới cởi Khôi Giáo Chu Tước trên người cô gái tóc đỏ xuống.

- Chị Thấm Lan, đại nhân Mục Lương đâu?

Hi Bối Kỳ chớp chớp đôi mắt màu vàng óng.

- Đang ở phòng làm việc.

Nguyệt Thấm Lan thuận miệng đáp lại.

Cô đang quan sát con gái, thấy trên người đối phương không có bị thương, lúc này mới yên tâm lại.

- Ta đi tìm đại nhân Mục Lương.

Hi Bối Kỳ hồn nhiên nói, đi về hướng phòng làm việc, muốn đi tìm Mục Lương báo cáo công việc.

Cô gái Ma Cà Rồng đi tới bên ngoài phòng làm việc, giơ tay lên gõ cửa phòng.

Cộc cộc cộc.

- Mục Lương, ta đã trở về.

Hi Bối Kỳ hắng giọng một cái nói.

- Vào đi.

Giọng nói lạnh nhạt của Mục Lương truyền ra.

Bạn cần đăng nhập để bình luận