Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1933: Cần Tuyển Thêm Người



- Vâng, chúng ta đã biết.

Lê Tuyết gật đầu thật mạnh.

- Các ngươi tiếp tục làm việc đi.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, xoay người rời đi.

Lê Nhã và Lê Tuyết thở phào nhẹ nhõm, nhưng khóe mắt nhìn thấy được Mộc Phân Thân, tinh thần vừa mới buông lỏng lại căng thẳng lần nữa.

- Làm việc thôi.

Phân Thân của Mục Lương lạnh lùng nói.

- Vâng.

Lê Nhã và Lê Tuyết gật đầu thật mạnh.

Hai chị em lại liếc nhau lần nữa, khóe miệng treo nụ cười khổ, xem ra trong khoảng thời gian này không cách nào thả lỏng được rồi.

Có Mộc Phân Thân ở đây, ai dám lười biếng chứ?

Theo suy nghĩ của các cô, hắn ta chẳng khác nào thành chủ đại nhân đang ở tại chỗ này cả.

………

Mục Lương vừa bước vào cung điện thì chạm mặt Vệ Ấu Lan mới trở về.

Vệ Ấu Lan thanh thúy nói:

- Thành chủ đại nhân, đại nhân Thấm Lan nói ba giờ chiều bắt đầu vòng phỏng vấn thứ ba, mời ngài đến đó một chuyến.

- Ta biết rồi.

Mục Lương lên tiếng.

- Vẫn còn sớm.

Anh liếc nhìn đồng hồ, vừa mới tới mười hai giờ, vẫn còn ba tiếng nữa.

- Được rồi, ta đi chuẩn bị cơm trưa.

Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn gật đầu.

Mục Lương trở về thư phòng và lấy ra một bản vẽ lớn, đây là bản vẽ lưng rùa nhìn từ trên xuống, mặt trên ghi chú rõ ràng mỗi một toà Vệ Thành, khu vực Đồng Ruộng, khu vực nhà xưởng.

Anh lại cầm lấy bút hcì, thấp giọng lẩm bẩm:

- Mỗi tòa Vệ Thành phải xây trạm xe lửa, việc trải đường ray cũng rất phiền phức ….

Anh nhìn một hồi, hạ bút vẽ đường ray xe lửa trên bản vẽ, sau đó mới có thể sắp xếp công nhân bắt đầu làm việc.

Bút chì xoay tròn trong tay Mục Lương, anh thở dài:

- Không biết trong một tháng có thể làm được bao nhiêu nữa….

Mỗi tòa Vệ Thành đều khua chuông gõ mõ xây dựng, công nhân đã không đủ dùng, tốc độ trải đường ray chắc chắn sẽ không nhanh.

Dựa theo số lượng công nhân hiện tại, cộng thêm một ít người có thực lực không tệ hỗ trợ, trải một đoạn đường ray xe lửa liên kết hai tòa Vệ Thành thì cũng phải mất ít nhất hai tháng.

Sau này, vương quốc Huyền Vũ có mười hai toà Vệ Thành và một tòa Chủ Thành, mỗi thành đều cần đường ray xe lửa để liên thông với nhau.

Đường ray xe lửa đơn cần ba mươi cái, đôi thì chí ít là sáu mươi cái, hơn nữa kích thước không giống nhau, cái này là còn chưa kể đến việc liên thông đến trạm xe lửa ở Thành Buôn Bán Sơn Hải.

Chiếc bút chì trong tay Mục Lương ngừng xoay tròn, trong đầu anh chợt loé lên ý tưởng, ngước mắt nói:

- Một người vào đây.

Ngay sau đó, cửa thư phòng bị đẩy ra, Tiểu Tử đi nhanh vào thư phòng.

- Đại nhân, có chuyện gì vậy?

Tiểu Tử cung kính hỏi.

Mục Lương ôn hòa hỏi:

- Khi nào thì phi thuyền vận chuyển giao hàng trở về?

Tiểu Tử dịu dàng giải thích:

- Bẩm đại nhân, các phi thuyền vẫn chưa đến nơi, nhanh nhất là ngày mai mới có thể bay tới mỗi vương quốc.

Lần này, phi thuyền vận chuyển giao hàng đến các vương quốc trong đất liền, vì xuất phát từ kênh Sương Mù nên cần thời gian dài hơn mới có thể đi đến các vương quốc khác.

Mục Lương hơi nhướng mày, nhàn nhạt nói:

- Vậy thì vừa vặn, thông báo người quản lý trên thuyền, bảo bọn họ tuyển một nhóm công nhân trở về, càng nhiều càng tốt.

- Vâng.

Tiểu Tử ngoan ngoãn gật đầu.

Mục Lương suy nghĩ một chút, nhắc nhở:

- Đúng rồi, không cần tuyển người ở vương quốc Người Thú.

- Vâng.

Tiểu Tử gật đầu lần nữa.

- Đi đi.

Mục Lương phất tay.

Lúc này, Tiểu Tử mới cung kính hành lễ, xoay người rời đi thư phòng, bước nhanh đến Phòng Liên Lạc, an bài việc mà Mục Lương dặn dò.

Khi Mục Lương đến phòng ăn thì phát hiện chỉ có nhóm của Ngải Lỵ Na, Hồ Tiên, Nguyệt Thấm Lan không có quay về dùng cơm trưa.

Vân Hân giải thích:

- Đại nhân Thấm Lan nói có chuyện bận, trưa nay không trở lại ăn.

- Ta đã biết, mọi người ăn đi.

Mục Lương ngồi xuống nói.

Vâng.

Các cô gái đồng thanh đáp, cầm đũa lên bắt đầu ăn cơm.

Mục Lương nuốt thức ăn trong miệng xuống, nhớ tới cái gì đó nên quay đầu hỏi:

- Phi Nhan, Hi Bối Kỳ, hiện tại Không Quân có bao nhiêu binh sĩ?

Nguyệt Phi Nhan ngây thơ nói:

- Tính tổng cộng cả lão binh lẫn tân binh thì có sáu ngàn người.

Mục Lương trầm tư một chút, ngước mắt nói:

- Tiếp tục chiêu mộ tân binh, chỉ tiêu là mười ngàn người.

- A, không phải chúng ta mới vừa chiêu mộ tân binh sao?

Đôi mắt vàng kim của Hi Bối Kỳ trừng lớn.

- Còn chưa đủ, hiện tại Tiểu Huyền Vũ quá lớn.

Mục Lương trầm giọng nói.

Với kích thước hiện tại của Rùa Đen, mười ngàn binh lính Không Quân chỉ mới miễn cưỡng đủ dùng mà thôi.

- Vâng, ta đã biết...

Nguyệt Phi Nhan phồng má nói:

- Nhưng không có bao nhiêu người trong thành có thể làm binh lính Không Quân nha.

Hi Bối Kỳ gật đầu phụ họa:

- Đúng vậy, phần lớn người dân trong thành đều tham gia báo danh, nhưng sau khi kiểm tra đã bị đào thải.

Không Quân đã chiêu mộ binh lính được năm lần, những người nguyện ý làm Không Quân và có thể làm Không Quân đều đã ở trong Quân Doanh, những người còn lại đều không phù hợp yêu cầu.

Mục Lương bình thản nói:

- Tạm thời cứ để đó đi, khi nào phi thuyền trở về sẽ mang theo một nhóm công nhân mới, đến lúc đó nhìn có người thích hợp hay không.

Trong lòng anh còn có một dự định, khi vương quốc Huyền Vũ chính thức tuyên bố lập quốc với bên ngoài thì sẽ mời vương thất, thành chủ và quý tộc của các vương quốc lớn tới xem lễ.

Đến lúc đó sẽ là khi để thành Huyền Vũ trình diễn lực lượng của mình, Không Quân sẽ là một điểm sáng lớn, có thể kinh sợ đám người kia, sau này sẽ không bị bọn họ khinh thường, đến lúc đó thì việc triển khai hợp tác và giao dịch sẽ dễ dàng hơn.

Thử nghĩ mà xem, mười ngàn binh sĩ Không Quân bay qua đỉnh đầu, trường hợp sẽ đồ sộ đến cỡ nào.

- Được, ta biết rồi.

Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ liếc nhau, cả hai đều cảm thấy chiêu mộ đủ mười ngàn tân binh quá khó khăn.

Mục Lương nhìn về phía Tiểu Tử, dặn dò:

- Buổi tối bảo Cầm Vũ và Trinh Hoán tới tìm ta, có thể tới sớm một chút cùng ăn tối với mọi người luyôn.

Sau khi Cầm Vũ phụ trách Thành Phòng Quân, mỗi ngày, cô ấy đều ở trong Quân Doanh, không có chuyện gì thì rất ít trở về khu Trung Ương.

Trinh Hoán thì khác, một tháng cô ấy thỉnh thoảng trở về Trung Ương ngủ, trong mười ngày thì có thể nhìn thấy cô ấy hai, ba lần.

Theo như lời của cô ấy thì đó là vì thức ăn trong cung điện quá ngon, ba ngày không ăn sẽ chịu không nổi.

- Vâng.

Tiểu Tử gật đầu đáp ứng.

Ly Nguyệt nhẹ giọng hỏi:

- Hải Quân và Thành Phòng Quân cũng muốn chiêu binh sao?

- Ừm, nhưng phải lo những chuyện khác trước.

Mục Lương ôn hòa nói.

Sau khi Rùa Đen tiến hóa đến cấp 12 thì hình thể đã quá lớn, việc bố trí Thành Phòng Quân có vấn đề, cần phải giải quyết nhanh một chút.

Ly Nguyệt thanh thúy nói:

- Phái Ong Thợ đi đón, bây giờ Quân Doanh cách khu Trung Ương quá xa, ngồi xe thú cũng phải mất cả buổi.

- Ừm, thế cũng được.

Mục Lương gật đầu một cái.

Bạn cần đăng nhập để bình luận