Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 760: Gia Chủ...... Ngươi Đánh Không Lại Con Man Thú Hoang Cổ Này Sao?



Hai người đi ra chính đường, dọc theo hành lang, quẹo trái, quẹo phải hai lần, là đi tới bên ngoài thành chủ phủ.

Thành chủ phủ ở trên núi cao trăm mét, đứng ở chỗ này có thể nhìn xuống cả Thành Ngự Thổ.

Vũ Thạch đứng ở đỉnh núi, nhìn về bầu trời u ám ở đằng xa.

Vũ Mộng cùng Vũ Điền đi chậm lại, hai người cũng hướng tầm mắt nhìn về phía xa xa, nơi đó chỉ là một mảnh màu xám, không còn một thứ gì khác nữa.

Vũ Điền tò mò hỏi:

- Gia chủ, ngài nhìn cái gì vậy?

- Có cái gì đó đang tới đây, tốc độ của nó rất nhanh.

Sắc mặt của Vũ Thạch nghiêm túc nói.

Vũ Mộng chớp đôi mắt to:

- Có cái gì đó đang tới gần ư? Tại sao ta không nhìn thấy được?

Ầm vang!!

Không bao lâu sau, dưới chân núi truyền tới một chấn động nhẹ.

Thời gian càng trôi, chấn động càng trở nên mãnh liệt.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Vũ Mộng kinh hô một tiếng.

- Trời...... Thật lớn!

Sắc mặt của Vũ Điền hoảng sợ, run rẩy chỉ tay về phía chân trời u ám.

Trong bầu trời u ám, đột nhiên xuất hiện một bóng đen, bóng đen trộn lẫn với sắc trời, nếu không cẩn thận tìm tòi chỉ sợ sẽ dễ dàng bỏ qua nó.

Vẻ mặt Vũ Thạch ngưng trọng, lão nhìn chăm chú vào bóng đen đang ngày càng tiến lại gần, đồng thời theo khoảng cách giữa bóng đen đó và Thành Ngự Thổ càng ngày càng rút ngắn lại, hiện giờ, lão có thể nhìn thấy hình dáng bóng đen một cách rõ ràng hơn.

Cái đầu của con cự thú so với ngọn núi còn khổng lồ hơn đang nhẹ nhàng đong đưa, còn con mắt lạnh lùng như băng của nó thì nhìn chằm chằm vào thành Ngự Thổ.

Cái đầu con cự thú vừa quen vừa lạ khiến cho sắc mặt hai anh em Vũ Điền biến đổi cực kỳ nhanh, từ trong hai mắt của bọn họ có thể nhìn thấy một chút hoảng hốt, tựa như không thể tin được vào mắt mình.

- Đây là...... Man Thú Hoang Cổ, là Thành Huyền Vũ?

Vũ Điền kinh hoảng kêu to.

Huyền Vũ tiến hóa đến cấp 10, hình thể càng thêm to lớn, bộ dáng càng thêm uy nghiêm dữ tợn.

- Thành Huyền Vũ đến đây!!

Con ngươi của Vũ Mộng nở to, nhịn không được lui về phía sau mấy bước.

Vũ Điền quay người lại, bàn tay nắm chặt, gạch đá dưới chân dâng lên, đem hai người Vũ Mộng và Vũ Điền giam cầm lại.

Sắc mặt lão trở nên vô cùng khó coi, cất giọng tra khảo:

- Đây là con Man Thú Hoang Cổ mang Thành Huyền Vũ trên lưng là sao?

Lão đã nghe hai người nhắc tới Thành Huyền Vũ, cũng biết đó là một thành phố lớn xây dựng trên lưng một con Man Thú Hoang Cổ. Thế nhưng cho dù có biết thì lão cũng không thể tưởng tượng ra được sự khổng lồ của toà thành này, cũng như của con Man Thú Hoang Cổ đó.

- Gia chủ, ta...... Ta không thể thở được, ngài bớt giận.

Vũ Mộng rất gian nan mới nói được một câu.

Thân thể của cô ta bị gạch đá ép lại, xương cốt trên người suýt chút nữa thì bị ép nát.

Vũ Thạch cử động ngón tay, gạch đá đang ép lên hai người được nới lỏng vài phần, khiến cho hai người có thể hô hấp một cách dễ dàng hơn.

- Gia chủ, khi chúng ta ở Thành Huyền Vũ, con Man Thú Hoang Cổ này còn chưa có lớn như vậy.

Vũ Mộng thở hổn hển giải thích.

Vũ Điền hoảng sợ gật đầu nói:

- Đúng đúng, vào lúc đó nó nhiều nhất chỉ lớn bằng một phần mười bây giờ.

- Các ngươi nghĩ ta là thằng ngốc hay sao?

Vũ Thạch trợn mắt lên.

- Gia chủ, chúng ta thật sự không có lừa ngài. Nếu lúc trước nó mà lớn như thế này, chúng ta làm sao có thể trộm Thuỷ Tinh Ngư mang trở về đây được.

Vũ Mộng vội vàng giải thích.

- Đúng vậy.

Vũ Điền liên tục gật đầu.

Vũ Thạch lâm vào trầm mặc, con ngươi lạnh lẽo của lão vẫn đảo qua đảo lại trên người hai anh em Vũ Điền như muốn tìm kiếm dấu vết của sự nói dối trên hai khuôn mặt đó.

Nhưng sau khi suy ngẫm lại, lão cũng biết hai người này không có gan lừa dối mình, đồng thời cũng hiểu được trong lời nói của bọn họ có chút đạo lý.

Vũ Thạch quay về phía sau... Lão nhìn chăm chú vào Huyền Vũ đang từ từ tới gần mình. Cái thân hình khổng lồ kia thực sự đã làm cho lão sợ hãi.

Nếu như nó cứ đi mãi, không thèm dừng lại thì sao? Vậy thì nó có thể đem thành Ngự Thổ san bằng.

Ầm vang!!

Động đất càng ngày càng mãnh liệt, Huyền Vũ đã tới rất gần thành Ngự Thổ, khoảng cách giữa hai bên chỉ còn không tới 1 cây số.

Cái đầu to lớn kia lắc lư qua lại trên bầu trời thành Ngự Thổ, khoảng cách của nó với phủ thành chủ không đến năm cây số.

- Đáng chết, tốt nhất là các ngươi nên cầu nguyện cho hai bên không phát sinh xung đột, nếu không ta sẽ lấy mạng các ngươi.

Vũ Thạch nổi giận gầm lên một tiếng.

Thân thể của Vũ Điền cùng Vũ Mộng run lên, sắc mặt bọn hắn trở nên trắng bệch.

Bọn họ trộm Thuỷ Tinh Ngư của Thành Huyền Vũ, lại trơ mắt nhìn đối phương tìm tới tận cửa. Đã đến nước này rồi hai bên vẫn còn có thể không xảy ra xung đột được hay sao?

Vũ Thạch hít sâu một hơi, lão nghiêm mặt nhìn chăm chú vào con Man Thú Hoang Cổ ở phía xa, lúc này nó đã ngừng lại.

- Gia chủ...... Ngươi đánh không lại con Man Thú Hoang Cổ này sao?

Vũ Điền ma xui quỷ khiến hỏi một câu.

- Ngu xuẩn, đây là Man Thú Hoang Cổ cấp 10, ngươi muốn ta cùng nó đánh nhau hả?

Vũ Thạch trợn mắt chửi ầm lên.

Chỉ cần hơi thở trên người Huyền Vũ thôi cũng làm cho lão cảm thấy sợ. Làm được điều này chỉ có Man Thú Hoang Cổ cấp 10.

Mà người có thể điều khiển con thú đáng sợ ấy chắc chỉ cần một tát là có thể chụp chết lão rồi, không cần đến cái thứ hai.

- Man Thú Hoang Cổ cấp 10!!

Tim Vũ Điền đập lệch vài nhịp, thiếu chút nữa hắn đã bị doạ cho ngất đi.

Vũ Mộng trợn tròn mắt, mình và anh trai đã trêu chọc cái dạng tồn tại khủng bố gì đây?

Vũ Thạch không sinh ra nổi ý niệm chống cự trong đầu, bây giờ trong lòng lão chỉ còn biết hy vọng đối phương có thể bớt tức giận mà chịu đồng ý ngồi xuống đàm phán cùng mình.

Trong thành Ngự Thổ, dân chúng đang hoảng sợ chạy trốn. Cái đầu thú khổng lồ kia thực sự đã làm cho bọn họ vô cùng kinh ngạc và sợ hãi.

- Man Thú Hoang Cổ tấn công thành, mọi người chạy mau!!

- Thành chủ đại nhân đâu, mau đánh lui Man Thú Hoang Cổ.......

Dân chúng hốt hoảng chạy trốn, có người thì chạy về hướng phủ thành chủ, có người thì chạy lên núi.

Trong tình trạng nguy cấp này, với họ, nơi an toàn nhất chỉ có Phủ thành chủ mà thôi.

Cũng có những người không bỏ chạy, họ đã bị doạ cho đứng im tại chỗ, hai chân mềm nhũn, không thể di chuyển được.

Lão run rẩy, tuyệt vọng nói:

- Con man thú này quá khổng lồ!

Bây giờ, thành Ngự Thổ giống như tổ kiến gặp phải thú ăn kiến, mà những tên trộm trong thành lại đóng vai kiến thợ.

.........

Thành Huyền Vũ, Tam Hải Quan.

- Động tác nhanh lên một chút.

Đại An Ti nghiêm mặt hô, thúc giục Thành Phòng Quân chạy xuống pháo đài.

Cầm Vũ bước xuống từ trên người Huyền Vũ, dẫn theo quân tiên phong bao vây cổng thành thành Ngự Thổ.

Đạp đạp đạp......

Những binh sĩ dàn thành hàng, đứng cách xa nhau khoảng một sải tay, những người lính bắn cung giơ cao cung nỏ trong tay nhằm thẳng cửa thành thành Ngự Thổ.

Binh lính phụ trách phòng ngự thì cầm chắc tấm thuẫn trong tay, tiến lên phía trước, bảo hộ an toàn cho lính bắn cung.

Dân chúng trong thành Ngự Thổ muốn thông qua cửa thành rời đi, nhưng lại bị trận thế trước mắt này doạ sợ.

- Ngươi, các ngươi muốn làm gì vậy?

Có người kinh hãi hỏi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận