Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2014: Thật Ra Thi Không Khó, Chỉ Cần Các Ngươi Dụng Tâm Chuẩn Bị Thì Vẫn Là Rất Đơn Giản



Hai chị em nhỏ giọng nói chuyện, cho đến khi Ngải Lỵ Na bước ra cung điện thì hai người mới đình chỉ đề tài này.

Ngải Lỵ Na tò mò hỏi:

- Hai người nói gì mà có vẻ chăm chú thế?

Hôm nay, cô không mặc khôi giáp U Linh, thay thành một chiếc váy ngắn làm bằng tơ tằm, bên trong mặc quần an toàn, có vận động mạnh cũng không sợ lộ hàng.

- Không có gì nha.

Hi Sắt ngây thơ lắc đầu nói.

Hi Phù Ni đổi chủ đề, hỏi:

- Hiện tại, chúng ta xuất phát sao?

Ngải Lỵ Na thanh thúy nói:

- Chờ một chút, Vân Vân còn đang thay quần áo.

Hi Sắt kinh ngạc nói:

- A, chị Vân Vân không trở về cùng với ông Vưu Kỳ sao?

- Ai nói?

Ngải Lỵ Na hỏi ngược lại.

Hi Phù Ni thanh thúy trả lời:

- Thì chị Vân Vân là đồ đệ của ông ấy mà.

Ngải Lỵ Na nghiêm túc nói:

- Nhưng đâu có quy định là đồ đệ thì phải luôn đi theo sư phụ chứ? Bản thân phải đi ra ngoài lịch luyện, nếu không làm sao trưởng thành được, chẳng lẽ vẫn dựa vào sư phụ sao?

Tối hôm qua, cô mới gác đêm trở về, tình cờ thấy Vân Vân và Hi Đức Vưu Kỳ đang nói chuyện, kết quả là nghe được ông Vưu Kỳ bảo Vân Vân ở lại thành Huyền Vũ.

- Hình như là đạo lý này…!

Hi Phù Ni chớp mắt rồi gật gù.

Đôi mắt đẹp của Hi Sắt sáng lên, hưng phấn nói:

- Vậy nghĩa là chị Vân Vân sẽ ở lại đây?

Ngải Lỵ Na nhún vai một cái, nói:

- Tạm thời là vậy, còn cô ấy có làm việc ở thành Huyền Vũ hay không thì ta không biết.

- Vậy được rồi.

Hi Sắt gật đầu thật mạnh.

- Cộp cộp cộp...

Không bao lâu, Vân Vân thay quần áo xong đi ra, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.

- Hôm nay, chị Vân Vân thật xinh đẹp.

Hi Sắt khen ngợi.

- A, thật sao?

Khuôn mặt của Vân Vân ửng đỏ, cúi đầu nhìn chiếc váy trên người mình.

Đây là chiếc váy mới mà Hi Bối Kỳ tặng cho cô, nó cũng được chế tạo từ tơ tằm, mặc vào rất thân thiện với làn da, cảm giác như là không có mặc.

Ngải Lỵ Na cười tươi như hoa nói:

- Được rồi, mọi người vừa đi vừa nói.

Đã lâu rồi cô chưa được nghỉ ngơi, hôm nay nhất định phải đến Vệ Thành Số Mười Hai chơi một chút, dù sao thì trượt tuyết và trượt băng là một trong những trò giải trí ít ỏi.

- Ừ!

Ba cô gái gật đầu thật mạnh, theo cô gái tóc hồng rời khỏi Trung Ương.

Khi tới bên ngoài, bốn người ngồi lên Ong Thợ cấp 7 để đến Vệ Thành Số Mười Hai.

Trên không trung, Ngải Lỵ Na giơ tay đè lại mái tóc bị gió thổi tán loạn, quay đầu hỏi:

- Hi Sắt, Hi Phù Ni, khi nào thì các ngươi tới Bộ Đội Đặc Chủng U Linh đưa tin thế?

Hai chị em đã quyết định gia nhập vào Bộ Đội Đặc Chủng U Linh, chỉ là vẫn chưa quyết định được thời gian đi đưa tin gia nhập.

Hi Sắt nghiêm mặt nói:

- Chắc hai ngày nữa, không phải còn có kiểm tra sao, chúng ta còn chưa chuẩn bị tốt.

Không phải ai đều có tư cách gia nhập vào Bộ Đội Đặc Chủng U Linh, nhất định không thể thiếu khảo hạch, nếu như hai chị em không thể vượt qua khảo hạch, vậy thì sẽ không thể gia nhập Bộ Đội Đặc Chủng U Linh.

Ngải Lỵ Na chậm rãi gật đầu, dặn dò:

- Thật ra thi không khó, chỉ cần các ngươi dụng tâm chuẩn bị thì vẫn là rất đơn giản.

Hi Sắt gật đầu thật mạnh, nói:

- Ừ, chơi xong hôm nay thì chúng ta sẽ bắt tay vào chuẩn bị.

Các cô vừa tới thành Huyền Vũ được vài ngày, trong lòng vẫn còn muốn đi thăm thú đây đó, vì thế quyết định chơi một lần cho đủ, sau đó lại toàn tâm toàn ý vùi đầu vào việc chuẩn bị khảo hạch.

Hi Phù Ni tò mò hỏi:

- Đúng rồi, chị Ngải Lỵ Na, khảo hạch sẽ do ai phụ trách thế?

Ngải Lỵ Na thuận miệng đáp:

- Ngôn Băng và Ny Cát Sa.

- A!

Đôi môi hồng của Hi Phù Ni mở lớn.

Hai mắt của Ngải Lỵ Na lóe sáng, cười như có như không hỏi:

- Thế nào, ngươi sợ các cô ấy à?

Hi Phù Ni thận trọng tìm từ:

- Không phải, chỉ là bình thường chị Ngôn Băng ít khi nói cười, tạo cho ta một cảm giác rằng cô ấy sẽ rất nghiêm khắc.

Ngải Lỵ Na nín cười giải thích:

- Đúng là Ngôn Băng rất ít cười, nhưng cô ấy là người rất tốt, không có đáng sợ như ngươi nghĩ đâu.

Khuôn mặt của Hi Phù Ni ửng đỏ, ngượng ngùng nói:

- Ừ, ta không sợ.

Ngải Lỵ Na thanh thúy nói:

- Sau này, ta sẽ bảo cô ấy cười nhiều hơn chút.

Hi Sắt vội vàng khoát tay nói:

- Không cần, chúng ta không sợ.

Ngải Lỵ Na cười khanh khách, cô phát hiện hai chị em Hi Sắt khá là thú vị, khi bọn họ gia nhập vào Bộ Đội Đặc Chủng U Linh chắc sẽ mang đến một ít thú vui.

Vân Vân đột nhiên hỏi:

- Chị Ngải Lỵ Na, ta cũng có thể gia nhập vào Bộ Đội Đặc Chủng U Linh sao?

Ngải Lỵ Na kinh ngạc nói:

- Ngươi muốn gia nhập vào Bộ Đội Đặc Chủng U Linh?

- Ừ, ta rất thích thành Huyền Vũ.

Vân Vân nghiêm mặt nói.

- Nếu ngươi gia nhập vào Bộ Đội Đặc Chủng U Linh thì ngươi chính là người của thành Huyền Vũ, phải trung thành với thành Huyền Vũ, trung thành với Mục Lương.

Ngải Lỵ Na xoay người lại, nghiêm mặt hỏi:

- Mọi việc phải đặt lợi ích của thành Huyền Vũ lên trên hết, những thứ này ngươi biết không?

- Bây giờ ta đã biết.

Vân Vân gật đầu thật mạnh.

- Vậy ngươi có thể làm được không?

Ngải Lỵ Na bình tĩnh hỏi.

- Chắc là làm được.

Vân Vân không xác định mà gật đầu.

- Chắc là?

Ngải Lỵ Na hơi nhướng mày, rồi lắc đầu, lạnh nhạt nói:

- Ta muốn đáp án không phải chắc là, mà phải là tuyệt đối, một khi gia nhập vào Bộ Đội Đặc Chủng U Linh thì phải tuyệt đối trung thành.

Yết hầu của Vân Vân nhấp nhô, nghiêm mặt nói:

- Ta làm được.

Ngải Lỵ Na nghiêm mặt nói:

- Bây giờ nói cái này quá sớm, sau này hãy nói.

- Được rồi.

Vân Vân có chút thất lạc cúi đầu, cô biết vì mình là đồ đệ của Hi Đức Vưu Kỳ cho nên tạm thời không được người ở đây tin tưởng.

- Đây là chức trách của ta, cho nên ta chỉ có thể giải quyết theo việc chung.

Ngải Lỵ Na giơ tay véo má Vân Vân, cười tủm tỉm nói:

- Nếu như ngươi có thể thuyết phục Mục Lương đồng ý để ngươi gia nhập vào Bộ Đội Đặc Chủng U Linh, vậy thì không cần lo những vấn đề này nữa.

- Vâng.

Vân Vân nhỏ giọng trả lời một câu.

Thật ra trong lòng cô gái da ngăm có chút mờ mịt, nếu sư phụ cho phép cô định cư ở thành Huyền Vũ, vậy thì cô sẽ đi tranh thủ cơ hội này.

Nhưng nếu chỉ là để cô tạm thời ở lại thành Huyền Vũ, vậy thì sẽ không có cơ hội.

- Đừng nghĩ lung tung nữa, việc hiện tại là chơi bời, chúng ta đến Vệ Thành Số Mười Hai rồi.

Ngải Lỵ Na cười tươi như hoa nói.

Ba cô gái nghe vậy mới lấy lại tinh thần, cúi đầu nhìn xuống dưới, thấy được một tòa Vệ Thành, lập tức cảm nhận được một cỗ không khí lạnh lẽo thổi tới.

- Lạnh quá đi.

Hi Sắt rùng mình nói.

Hiện tại, cô có chút hối hận, nên mặc dày một chút, nhưng khi nhìn thấy cô gái tóc hồng mặc váy ngắn với vẻ mặt bình thản thì lại không nói nên lời.

- Chơi một hồi sẽ không thấy lạnh nữa.

Ngải Lỵ Na điều khiển yên phi hành để Ong Thợ hạ cánh.

Bạn cần đăng nhập để bình luận