Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2293: Đây Là Thần Tích.

Mục Lương bình tĩnh hỏi:

- Có ai xuống dưới đáy hồ xem qua chưa?

Huyền Điểu vội vàng nói:

- Chúng ta từng xuống dưới điều tra một lần rồi, đáy hồ có một khe hở, nhưng quá chật không chui vào được.

- Một khe hở?

Mễ Nặc chớp chớp đôi mắt màu xanh lam.

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, chẳng lẽ đáy hồ đi thông với mạch nước ngầm?

Anh nhàn nhạt mở miệng:

- Mọi người lùi ra phía sau mấy bước.

Mễ Nặc và những người khác nghe vậy vội vã lùi ra xa, tò mò nhìn chằm chằm Mục Lương.

Anh giơ tay lên, hồ nước lập tức dâng trào, toàn bộ nước trong hồ trôi nổi giữa không trung.

- Ào ào ào ~~~

Hồ nước lơ lửng trên không, lộ ra đáy hồ bên dưới.

Toàn bộ hồ có hình dáng giống một cái phễu, đáy hồ có một vết nứt rộng hơn bảy mươi centimet, nước ngầm trong suốt trào ra từ đó, chậm rãi lấp đầy hồ nước.

- Quả nhiên là có mạch nước ngầm.

Đôi mắt của Mục Lương sáng lên.

Anh hơi chuyển động suy nghĩ, nước đang lơ lửng trên không nhanh chóng bốc hơi, chỉ còn lại rác rưởi rớt xuống mặt đất, phạm vi xung quanh lập tức tràn đầy sương mù.

Cơ thể của Mục Lương biến mất, ngay sau đó lại xuất hiện ở bên dưới vết nứt, nước ngầm lạnh như băng bao bọc lấy anh, chỉ nghe âm thanh cũng biết nước chảy xiết như thế nào.

- Không tệ, như vậy đã đủ để sống và tưới cây hằng ngày rồi.

Anh hơi chuyển động suy nghĩ, cơ thể trôi theo mạch nước ngầm về trước đó.

- Ông ~~~

Mục Lương mở ra vòng phòng hộ, cách trở dòng sông ở bên ngoài, muốn nhìn nước ngầm sẽ chảy tới nơi nào, thuận tiện quy hoạch việc khai khẩn Đồng Ruộng. Anh đang tính toán khoảng cách, hiện tại chắc đã rời đi Vương Thành, sau đó cơ thể đổi hướng bay về phía mặt đất, đất đá trên đỉnh đầu nhanh chóng tách ra hai bên.

- Phanh ~~~

Đất đá bay tán loạn, Mục Lương trở lại mặt đất, ngắm nhìn bốn phía mới phát hiện mình đã rời đi Vương Thành được mấy kilomet.

Anh kiểm tra cấu tạo và tính chất đất đai ở đây, không quá cứng, phạm vi xung quanh không ít xây xanh, chỉ cần xới đất là rất thích hợp để trồng trọt.

- Ừm, coi như không tệ.

Mục Lương nhẹ giọng mở miệng.

Việc mà anh phải giải quyết trước tiên chính là giúp cho dân chúng ở vương quốc Người Thú thoát khỏi khốn cảnh ăn không đủ no, khiến các người thú ngoan ngoãn nghe lời, ăn no mới có sức lực công việc, tham dự vào việc xây dựng nhà xưởng.

Trong kế hoạch của anh, vương quốc Người Thú sẽ trở thành “điểm đại lý” của vương quốc Huyền Vũ trong đất liền, nơi này sẽ được xây dựng rất nhiều nhà xưởng, sản xuất các sản phẩm rồi đem đi bán các vương quốc xung quanh, hỗ trợ kiếm tinh thạch ma thú cho vương quốc Huyền Vũ.

Mục Lương bay lên trời, nhìn xuống mảnh đất dưới chân, thi triển năng lực xây đê ở bốn phía, vòng lại một khoảnh đất với diện tích hơn mười dặm, đây sẽ là khu vực trồng trọt.

Bước tiếp theo, anh đào ra một cái hố sâu để nước ngầm trào ra, hình thành một nguồn nước mới dùng để tưới lục thực.

Sau khi làm xong, anh mới xoay người trở lại trong vương thành, xuất hiện ở bên cạnh nguồn nước.

- Ục ục ục ~~~

Hồ nước được anh tẩy rửa sạch sẽ đã đầy nước một phần ba, chất nước đã trong suốt hơn trước rất nhiều.

- Bệ hạ đã về rồi.

Huyền Điểu vui vẻ lên tiếng chào đón.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Ta đã tìm được nơi thích hợp để trồng trọt, đồng thời còn đào nước ngầm để tưới nước cho Đồng Ruộng, ngươi tìm người đi xới đất và canh giữ nguồn nước.

- Vâng.

Đôi mắt của Huyền Điểu sáng lên.

Mục Lương nhìn về phía Mễ Á, bình thản nói:

- Gọi các công nhân viên đi hướng dẫn bọn hắn.

- Vâng, ta lập tức đi sắp xếp.

Mễ Á gật đầu, cơ thể chui vào trong cái bóng của Mễ Nặc rồi biến mất.

- Mục Lương, ngươi muốn trồng loại thực vật nào ở đây vậy?

Mễ Nặc nhỏ giọng hỏi.

Anh bình thản đáp:

- Trồng khoai lang, chu kỳ sinh trưởng ngắn, sản lượng lại nhiều, như vậy mới đủ cho người thú ăn.

Sức ăn của người thú rất lớn, rau xanh thông thường có lẽ còn chưa đủ để bọn hắn nhét kẽ răng.

Anh dự định trồng mầm cây của Trà Thụ Sinh Mệnh ở Vương Thành, như vậy thì khoai lang sẽ sinh trưởng nhanh hơn, chỉ cần hai ngày là có thể chín, đủ cho người thú nơi này ăn no.

Có mầm cây của Trà Thụ Sinh Mệnh, sau này Mộc Phân Thân có thể thuận tiện tới đây hơn, giải quyết toàn bộ sự uy hiếp có thể tồn tại, còn có thể mượn đường đi đến các vương quốc xung quanh.

- Cũng đúng, bất kể là lá cây hay thân rễ thì khoai lang đều có thể ăn.

Mễ Nặc chậm rãi gật đầu.

- Ừm, thông minh.

Mục Lương cười một tiếng, rồi lại ngắm nhìn xung quanh một vòng, quyết định trồng cây con của Trà Thụ Sinh Mệnh ở đây, dựa gần nguồn nước có thể để cho nó sinh trưởng tươi tốt.

Anh vươn tay ra, lòng bàn tay tỏa ra ánh sáng xanh óng ánh, mầm cây Sinh Mệnh xuất hiện, tản ra ánh sáng xanh biếc.

Mục Lương lùi ra sau một đoạn rồi cắm cành cây vào trong bùn đất, ngưng tụ ra nguyên tố sinh mệnh bắt đầu tưới nước.

- Ông ~~~

Khí tức sinh mệnh nồng nặc khuếch tán ra ngoài, làm cho các người thú vây xem chấn động tinh thần, dồn dập há miệng hô hấp.

- Rắc... Rắc... ~~~

Mục Lương tạo ra Lĩnh Vực Sinh Mệnh, cành cây lớn lên với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được, chỉ mới qua mấy hơi thở mà nó đã trưởng thành đại thụ cao trăm mét.

Các người thú vây xem sợ ngây người, mắt chữ A mồm chữ O, có người đã quỳ xuống bái lạy.

- Đây là Thần Tích!

- Huyền Vũ bệ hạ sáng tạo ra Thần Tích, bệ hạ là thần.

Chỉ chốc lát sau, người thú trong vương thành đã quỳ xuống một mảnh, bọn hắn đều thành tín cảm ơn Mục Lương.

Cây con của Trà Thụ Sinh Mệnh vẫn còn đang sinh trưởng, nó sẽ trưởng thành đến Trà Thụ Sinh Mệnh cấp 11 rồi mới dừng lại, nhưng mà điều này cần phải mất nửa tháng, đây cũng là một trong những nguyên nhân mà Mục Lương muốn ở lại vương quốc Người Thú lâu như vậy.

Chờ khi nào cành cây Trà Thụ Sinh Mệnh hoàn toàn trưởng thành thì hắn còn phải xây bức tường lưu ly, đề phòng người có ý xấu muốn đột nhập.

- Rắc... Rắc... ~~~

Trà Thụ Sinh Mệnh nở hoa, có nơi đã kết quả.

Trong những ngày sắp tới, chúng nó sẽ sinh trưởng thành Quả Tinh Thần với cấp bậc khác nhau, chỉ khi nào cành cây hoàn toàn trưởng thành thì mới có thể bắt đầu kết thành quả Sinh Mệnh.

Đôi mắt thâm thúy của Mục Lương lấp lóe, toàn bộ quả Tinh Thần sẽ được thu hái và chở về vương quốc Huyền Vũ, quay đầu nói:

- Cần phải có người lưu thủ ở vương quốc Người Thú, hỗ trợ ngắt quả Tinh Thần.

- Ta sẽ sắp xếp chuyện này.

Ly Nguyệt nghiêm mặt nói.

- Ừm.

Mục Lương gật đầu một cái.

Quả Tinh Thần là tài nguyên phát triển quan trọng, có thể để binh sĩ cấp tốc mạnh mẽ, phục vụ cho vương quốc Huyền Vũ.

- Có thể xây một nhà xưởng chế biến lá trà Tinh Thần ở chỗ này.

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói:

- Nếu vậy thì phải tìm người đáng giá tin tưởng.

- Đương nhiên, chuyện này dễ giải quyết thôi.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, có Khế Ước Ong Chúa, không sợ người thú không nghe lời.

Bây giờ, trong vương quốc Người Thú, ngoại trừ người thú bình thường, đám người Thống Lĩnh và các cao tầng đều đã ký kết Khế Ước Ong Chúa.

Bạn cần đăng nhập để bình luận