Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 648: Đồng Ruộng Không Đủ Nhân Lực

Sáu bảy phút sau, xe ngựa thả chậm tốc độ, cuối cùng chậm rãi dừng ở bên ngoài khu cánh đồng.

- Thành chủ, đã tới khu Đồng ruộng.

A Thanh cung kính nói.

- Dừng.

Giọng nói bình tĩnh của Mục Lương vang lên.

Két két...

Cửa xe ngựa mở ra, anh bước ra khỏi xe ngựa, trở về dáng vẻ thân sĩ để Nguyệt Thấm Lan đỡ xuống xe.

Nguyệt Thấm Lan nhướng mắt, nhìn khu đồng ruộng rộng lớn, cảm thán:

- Cải trắng này đang phát triển rất tốt.

Trên đồng ruộng, người nông dân đang xách giỏ, cúi xuống bón phân cho cải trắng.

- Là do bón phân.

Mục Lương nhẹ nhàng nói.

Bịch bịch bịch...

Cách đó không xa, Tái Nhĩ Đặc chạy tới.

Hắn cung kính hành lễ với Mục Lương, thở phì phò:

- Thành, thành chủ, thuộc hạ thất lễ.

Mục Lương nhướng mắt, bình tĩnh nói:

- Đứng dậy đi, trước tiên dẫn ta đi xem đậu phộng, củ cải.

Tái Nhĩ Đặc lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, sau khi hành lễ, liền vươn tay ra hiệu:

- Vâng, thành chủ, xin mời đi lối này.

Nguyệt Thấm Lan nắm tay anh, dưới sự bảo vệ của tám hộ vệ, đi vào sâu trong khu đồng ruộng.

Trên đường đi, Tái Nhĩ Đặc giới thiệu tình hình của khu đồng ruộng.

- Thành chủ, diện tích đất nông nghiệp mới khai hoang đã được trồng đậu phộng và củ cải đường.

Tái Nhĩ Đặc tiếp tục:

- Trong đó tỷ lệ trồng đậu phộng chiếm 70%, còn trồng củ cải đường là 30%.

Đậu phộng có thể được sử dụng cho nhiều mục đích nên tỷ lệ trồng sẽ cao hơn.

Hắn quay đầu lại và nói:

- Tỷ lệ trồng các loại rau xanh khác nhau trong khu đất nông nghiệp cũ vẫn không thay đổi.

- Ừ, tốt lắm.

Mục Lương gật đầu.

- Thưa ngài, ta muốn báo cáo với ngài một việc.

Tái Nhĩ Đặc kính cẩn nói.

- Nói đi.

Mục Lương thản nhiên trả lời.

- Đất canh tác ngày càng nhiều nhưng nguồn cung phân bón lại không thể theo kịp.

Tái Nhĩ Đặc nói trong đau khổ.

- Đã không thể cung ứng nổi?

Mục Lương khẽ cau mày hỏi.

Tái Nhĩ Đặc cung kính gật đầu:

- Vâng.

- Làm sao vậy?

Anh quay đầu nhìn nữ nhân tao nhã.

Nguyệt Thấm Lan giải thích:

- Nếu 'nguyên liệu' không đủ, việc sản xuất phân bón đương nhiên sẽ chậm lại.

Nguyên liệu?

Mục Lương giật giật khóe miệng ‘nguyên liệu’ là nói đến phân và nước tiểu.

Anh nói nhỏ:

- Lá thối và rễ củ cải ở ruộng có thể ủ thành phân bón.

Nguyệt Thấm Lan giải thích:

- Mục Lương, phần lớn lá thối được cho vịt lông vàng và gà ba màu ăn. Không còn thừa lại bao nhiêu.

Sau khi rau xanh được thu hoạch, phần lá rụng và thối rữa tự nhiên sẽ được đưa về trang trại để làm thức ăn cho vật nuôi.

Các loài động vật giống như vịt lông vàng, gà ba màu, thỏ cụp lông nhung đều ăn rau xanh.

Mục Lương cau mày suy nghĩ một hồi rồi thở dài nói:

- Tốt hơn hết nên nuôi thêm động vật.

Mặc dù đã mở rộng quy mô trang trại nhưng số lượng vật nuôi lại tăng chậm.

Hiện nay, con vật được nuôi nhiều nhất là giống thỏ tai cụp lông nhung năng suất cao.

- Khi Tiểu Huyền Vũ nghỉ ngơi, hãy cho Thành Phòng Quân đi săn.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

- Ừ, bắt đầu từ hôm nay.

Mục Lương gật đầu, đã đến lúc làm phong phú các loại vật nuôi.

Mọi người đi vào sâu trong khu đồng ruộng.

Hai mươi phút sau, khu trồng củ cải và đậu phộng đã xuất hiện trong tầm mắt.

Bên trái là khu trồng củ cải đường, bên phải là khu trồng đậu phộng.

Mọi người phóng tầm mắt nhìn xung quanh toàn là cây cối tươi tốt, xanh um tùm.

Mục Lương ngồi xổm xuống nhổ ra một cây đậu phộng, trên mặt có nhiều hạt đậu phộng có kích thước tương tự nhau bám vào rễ và dính đầy bụi đất.

Với một chuyển động của tâm trí anh, nguyên tố nước ngưng tụ, bụi đất trên bề mặt của hạt đậu phộng bị rửa trôi.

Răng rắc...

Mục Lương bóc một hạt đậu phộng, bên trong đầy đặn và có màu sắc tươi sáng.

Anh vặn nhỏ đậu phộng rồi ăn, nhai xong thì mùi đậu phộng lan tỏa trong miệng.

- Chà, đậu phộng này có chất lượng không tệ.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

- Thưa ngài, những cây đậu phộng này đã được bón phân nên sẽ phát triển tốt hơn.

Tái Nhĩ Đặc kính cẩn nói.

- Ừ, tốt lắm.

Mục Lương tán thưởng.

Lời khen có thể mang lại lòng tin cho cấp dưới.

- Thưa ngài, ta sẽ tiếp tục làm việc chăm chỉ.

Tái Nhĩ Đặc nói một cách kích động.

- Ừm.

Mục Lương gật đầu, hỏi:

- Đã bắt đầu thu hoạch được chưa?

- Việc thu hoạch củ cải đường đã được sắp xếp trước, sau đó mới đến đậu phộng.

Tái Nhĩ Đặc nghiêm mặt đáp lại.

- Ừ, trong ngày hôm nay phải thu hoạch cho xong.

Mục Lương trầm giọng nói.

Đậu phộng đã chín, nếu hôm nay không thu hoạch thì ngày mai tất cả đậu phộng trên ruộng sẽ nảy mầm.

- Thành chủ, việc này hơi khó...

Tái Nhĩ Đặc khó xử.

- Làm sao vậy?

Mục Lương bình tĩnh hỏi.

- Không đủ người...

Tái Nhĩ Đặc khó xử nói.

Lông mày của anh nhăn lại, nghi ngờ hỏi:

- Không đủ nhân lực sao?

- Thưa thành chủ, đất nông nghiệp đã mở rộng gấp mấy lần rồi. Cà chua và bắp cải phải thu hoạch nên không thể huy động mọi người.

Tái Nhĩ Đặc cười khổ, nhanh chóng giải thích.

- Việc này...

Mục Lương khẽ cau mày.

Anh suy nghĩ một chút rồi ra lệnh:

- Huy động nhân viên từ khu trồng đậu phộng và củ cải đường đến đây hết.

- Vâng.

Mặc dù Tái Nhĩ Đặc rất khó hiểu, nhưng hắn vẫn làm theo.

Mười lăm phút sau, hắn quay lại lần nữa.

- Thưa thành chủ, không còn ai nữa.

Tái Nhĩ Đặc kính cẩn nói.

- Ừm.

Mục Lương gật đầu.

Anh giơ tay lên.

Ầm~~

Trong ánh mắt giật mình của mọi người, mặt đất dường như bị lật, đậu phộng và củ cải đều bị bật ra khỏi mặt đất, trong chốc lát đã thu hoạch xong đậu phộng và củ cải.

………….

Từ trên cao nhìn xuống, một mảng lớn đồng ruộng màu xanh biếc dần biến mất.

Tái Nhĩ Đặc trợn to mắt, kích động trước động tác của Mục Lương.

- Đừng đứng đây nữa, để bọn họ bắt đầu thu hoạch đi.

Mục Lương lạnh nhạt nói.

- Dạ.

Tái Nhĩ Đặc lấy lại tinh thần, vội vàng cung kính hành lễ, xoay người đi sắp xếp nhân viên công tác xuống dưới thu hoạch đậu phộng và củ cải đường.

- Mang một ít củ cải đường về khu Trung Ương.

Mục Lương nghiêng đầu nói.

- Dạ.

A Thanh cung kính trả lời, phất tay gọi hai tên hộ vệ Trung Ương xuống dưới chuyển củ cải đường.

Nguyệt Thấm Lam mở to đôi mắt màu xanh nước biển, nghiêng đầu hỏi:

- Lại muốn làm món ăn ngon gì sao?

- Chế biến đường trắng.

Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.

- Đường trắng sao......

Đôi mắt Nguyệt Thấm Lam ánh sáng, có chút chờ mong.

Sau hai giờ đồng hồ, Mục Lương lại đến khu trồng ngô, khu trồng cải trắng, khu trồng khoai lang.

- Trở về thôi.

Anh quay người lên xe ngựa.

Cô đóng cửa xe lại, Sói Mặt Trăng kéo xe ngựa theo đường cũ trở về.

Sáu bảy phút sau, xe ngựa đi vào khu Trung Ương, dừng trước Cung điện.

Mục Lương từ trên xe bước xuống, vịn tay Nguyệt Thấm Lam đi xuống.

- Thành chủ đại nhân.

Cô gái giúp việc đứng ngoài cửa lớn Cung điện nghênh đón.

- Ừm.

Anh thuận miệng đáp lại, nói khẽ:

- Mang củ cải đường rửa sạch sẽ, đợi chút nữa ta cần dùng tới.

- Dạ.

Vệ Ấu Lan và Tiểu Mật lên trước, để hộ vệ Trung Ương mang củ cải đường chuyển vào Cung điện.

Sói Mặt Trăng kéo xe ngựa rời đi, hộ vệ Trung Ương thì tiếp tục trở về huấn luyện.

Nửa giờ sau, Mục Lương về tới sảnh chính, tiểu hầu gái vừa vớt củ cải đường ra, đặt trong rổ để nước khô đi.

- Đưa cho bọn họ cắt thành sợi.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Dạ.

Vệ Ấu Lan nhu thuận đáp lời.

Bạn cần đăng nhập để bình luận