Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1720: Không Biết, Ta Chưa Từng Nhìn Thấy Bọn Họ



Ly Nguyệt mấp máy môi hồng, nhẹ giọng hỏi:

- Vậy bây giờ chúng ta đi nơi nào?

Mục Lương nói với giọng rõ ràng:

- Tùy tiện đi dạo một chút thôi, tiếp đó đi hoàng cung gặp quốc vương Lan Lư Ba.

Thành Y Lê là vương thành của vương quốc Lan Lư Ba, hoàng cung nằm ở ngay chỗ này, đây cũng là một trong những nguyên nhân tại sao trong thành chỉ có quý tộc cư trú.

Hắn muốn đi gặp quốc vương Lan Lư Ba chủ yếu là để bàn chuyện giao dịch, thứ hai là tránh dẫn phát xung đột không cần thiết, tiết kiệm một chút thời gian.

Dù sao thì Rùa Đen quá lớn, sự xuất hiện của nó đã đủ khiến cả thành hoảng sợ rồi.

Ly Nguyệt khẽ nhíu mày, nói:

- Nhưng chúng ta không có gửi thiệp bái phỏng, quốc vương Lan Lư Ba sẽ đồng ý gặp chúng ta sao?

- Đi tới đó mới biết được.

Mục Lương nói một cách tùy ý.

- Cũng chỉ có thể như vậy thôi.

Ly Nguyệt chậm rãi gật đầu, quý tộc ở đại lục mới thật sự có quá nhiều quy củ rườm rà.

Cô vốn tưởng rằng Mục Lương chỉ đến đây để hỏi thăm thông tin về thành Y Lê, không ngờ bây giờ bọn họ còn sẽ đi bái phỏng quốc vương Lan Lư Ba.

Cô gái tóc bạc nhìn thoáng qua Mễ Á rồi lại nhìn bản thân, nàng luôn cảm thấy ăn mặc như vậy đi đến hoàng cung Lan Lư Ba sẽ không đủ phô trương, dễ dàng bị người khác xem nhẹ.

Ba người đi dọc theo con phố về phía trước, người xung quanh đều dừng chân nhìn bọn họ.

Cách ăn mặc của Mục Lương hoàn toàn khác với những quý tộc bình thường, trông hắn cao quý và khí phách hơn nhiều.

Quý tộc bình thường đều mặc quần áo tầng tầng lớp lớp, nhìn như tháp cây tùng, hành động bất tiện, mà anh chỉ mặc áo trong, thêm một lớp quần áo và áo choàng.

Khôi giáp trên người Ly Nguyệt và Mễ Á càng khiến người khác chú ý, chỉ cần mắt không mù thì đều biết đó là vật quý hiếm, nhiều người am hiểu còn nhận ra đây là một ma cụ cao cấp.

- Cô ta là ai, Kỵ Sĩ tùy tùng đều mặc ma cụ cao cấp?

Có người hoảng sợ nói.

Trong suy nghĩ của bọn hắn, cô gái tóc bạc và cô gái tai mèo mặc khôi giáp chính là Kỵ Sĩ.

- Không biết, ta chưa từng nhìn thấy bọn họ.

- Trang phục trên người cô ta đẹp mắt, nhưng hơi mỏng manh, chắc rất đắt...

Người xung quanh bàn tán xôn xao, trong mắt rất nhiều người đều lộ ra vẻ kiêng kị, cho rằng ba người Mục Lương không phú thì quý, không thể trêu chọc.

Ly Nguyệt đeo trường cung, thần sắc lạnh lùng.

Mễ Á cũng luôn giữ vẻ mặt nghiêm túc, yên lặng đi theo bên cạnh Mục Lương, khi ba người trò chuyện thì mới gật đầu đáp lại một chút.

Có người muốn tiến lên kết giao, nhưng khi nhìn đến khí thế mà Ly Nguyệt và Mễ Á tản mát ra thì hơn phân nửa đều từ bỏ, nhưng mà cũng có trường hợp ngoại lệ, có người gan lớn đứng chắn trước mặt ba người.

- Xin chào, ta tên là Đa Tư.

Một người thanh niên khoảng hai mươi mấy tuổi ngăn cản đường đi của ba người Mục Lương.

Mục Lương nhíu mày nhìn người đàn ông tóc vàng trước mắt, hắn ta cao hơn một mét bảy, vừa nhìn đã biết là người có thân phận cao quý.

- Xin chào.

Anh khẽ gật đầu chào hỏi.

Đa Tư thành khẩn mời:

- Nếu các hạ rảnh rỗi thì có thể cùng ta uống ly rượu được không?

- Các hạ có chuyện gì sao?

Mục Lương khẽ chau mày.

Đa Tư mỉm cười nói:

- Không có việc gì, chỉ là ta thấy các hạ có vẻ không phải là quý tộc thành Y Lê, cho nên muốn kết giao một chút mà thôi.

- A?

Mục Lương hơi nhướng mày.

- Đó là bá tước Đa Tư, tại sao hắn lại ở chỗ này?

Có người kinh ngạc thốt lên.

Mục Lương chớp mắt, đối phương là bá tước, còn trẻ như vậy mà đã là bá tước rồi sao?

- Các hạ có thể nể mặt ta một chút không?

Đa Tư vẫn duy trì nụ cười trên môi.

- Được rồi.

Mục Lương mỉm cười đáp lại, vừa vặn hắn đang cần một chút tình báo.

- Thành Y Lê có một quán rượu mà không ai không biết, rượu nơi đó là tốt nhất toàn thành, chắc các hạ sẽ thích, mọi người đi theo ta nào.

Đa Tư đưa tay ra hiệu.

Mục Lương rũ mắt, gật đầu nói:

- Hy vọng là nó sẽ không khiến ta thất vọng.

Anh đồng ý uống rượu với vị quý tộc trước mắt này là vì để thu thập tình báo và tuyên truyền thành Huyền Vũ.

Nếu là quý tộc, vậy thì có thể khai thác thành khách hàng lớn, chỉ cần có thể kiếm lời tinh thạch ma thú thì chậm trễ một chút thời gian cũng không sao.

Mục Lương còn nghĩ thông qua Đa Tư để tuyên truyền về thành Huyền Vũ, từ đó hấp dẫn lưu lượng khách.

Thành Huyền Vũ vừa mới tới, người trong thành Y Lê biết về thành Huyền Vũ đã ít càng thêm ít, muốn mở cửa thị trường hoàn toàn thì ít nhất phải mất vài ngày.

Ly Nguyệt và Mễ Á liếc nhau, sau đó yên lặng cất bước đi theo.

- Không biết ta nên xưng hô các hạ như thế nào?

Đa Tư lễ phép hỏi.

Hắn không phải người ngu xuẩn, từ cách ăn mặc và quý khí mà Mục Lương tản mát ra, hắn biết đối phương không phải là người tầm thường.

- Mục Lương.

Mục Lương thuận miệng đáp.

Đa Tư như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu, hắn nhìn Ly Nguyệt và Mễ Á, giả bộ như thuận miệng hỏi:

- Mục Lương các hạ, hai vị này là Kỵ Sĩ của ngươi sao?

- Đúng thế.

Mục Lương gật đầu.

Đa Tư mỉm cười, không hề bận tâm sự lạnh nhạt của Mục Lương.

- Đây là lần đầu tiên các hạ đến thành Y Lê sao?

Hắn tiếp tục dò hỏi.

- Ừ, lần đầu tiên.

Mục Lương khẽ nâng mi mắt lên, lưu ý người và vật xung quanh.

Đa Tư nói với giọng điệu chân thành:

- Vậy khi nào đến quán rượu, ta sẽ giới thiệu một chút về con người và văn hóa đặc sắc ở thành Y Lê cho các hạ.

- Như vậy sẽ làm phiền ngươi.

Trong lòng Mục Lương kinh ngạc, hắn cảm thấy người đàn ông trước mắt có chút thú vị, xem ra đối phương ôm mục đích tới gặp hắn.

- Không phiền gì cả, dù sao thì ta cũng đang rảnh rỗi.

Đa Tư cười nói.

- Vậy thì ta xin cảm ơn trước.

Khóe môi của Mục Lương giương lên, giả vờ lộ ra vẻ mặt cảm thấy hứng thú.

Nửa giờ sau, Đa Tư dừng bước lại.

Hắn nhìn về phía cửa ra vào quán rượu, đưa tay ra hiệu nói:

- Đến rồi, quán rượu Đa Tư.

Mục Lương ngước mắt nhìn theo, đó là một căn nhà gỗ ba tầng, mặt tiền cửa hàng chiếm diện tích rất lớn, chí ít có bảy trăm mét vuông, trên cửa chính còn có bảng hiệu viết tên quán rượu.

- Nơi này là do ngươi mở?

Mục Lương co giật khóe miệng.

Đa Tư thành thật gật đầu:

- Đúng vậy, nơi này là sản nghiệp của ta.

………….

Đa Tư đưa tay ra hiệu:

- Mục Lương các hạ, mời vào.

Mục Lương yên lặng một chút, sau đó cất bước đi vào quán rượu, Ly Nguyệt và Mễ Á đi theo sau.

- Đại nhân Đa Tư.

Nhân viên phục vụ trông thấy Đa Tư liền vội vàng tiến lên hành lễ.

Đa Tư gật đầu, dặn dò:

- Mang chiêu bài Rượu Tam Bảo của quán lên lầu ba, lại thêm vài đĩa bánh ngọt.

- Vâng.

Nhân viên này cung kính đáp lại.

Đa Tư quay đầu cười nói:

- Mục Lương các hạ, chúng ta đi lên lầu ba thôi, nơi đó an tĩnh hơn một chút.

- Được.

Mục Lương nhẹ nhàng gật đầu.

Bốn người đi thẳng lên lầu ba rồi ngồi xuống vị trí gần cửa sổ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận