Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 533: Năng Lực Kỳ Quái

So với việc tới đây nghênh đón người ngoài, cô càng thích trốn ở phòng luyện tập kịch bản, nhìn đám người Tân Ny tập luyện.
Lan Đế nhìn cô gái tai mèo, đối phương khẽ gật đầu.
- Được.
Lan Đế giang hai tay ra, khuôn mặt của cô ấy dần dần bị lông vũ màu nâu bao phủ, chẳng mấy chốc đã biến thành phi ưng vọt lên không trung, lao thẳng vào trong đám mây đen kỳ quái kia.
Một lúc sau, mây đen dần dần tản ra, tầm mắt trở nên sáng tỏ thông suốt, tường thành bằng gỗ tồi tàn xuất hiện trước mặt Lan Đế.
- Thế nào rồi?
Trên tường thành, Bối Nhĩ Liên tiến lên trước một bước.
Lan Đế biến trở về hình người, thanh thúy nói:
- Có thể đi xuống, Mễ Á và Hồ Tiên các hạ đang ở dưới chờ chúng ta.
- Mục Lương đâu?
Bối Nhĩ Liên nhíu mày hỏi.
Lan Đế rụt cổ một cái, nhỏ giọng đáp:
- Không thấy...
- Hừ! Bọn hắn không thèm đặt Ốc Đảo chúng ta vào mắt.
Tứ trưởng lão hừ lạnh một tiếng, trên mặt của hắn lộ vẻ khó chịu.
- Đi xuống thôi.
Đại trưởng lão mở miệng quyết định.
Tứ trưởng lão thức thời im lặng.
Hắn cũng chỉ dám tỏ vẻ bất mãn ở ngoài miệng thôi.
- Ừ.
Bối Nhĩ Liên khẽ gật đầu.
Cô sử dụng năng lực của mình, nguyên tố gió quanh thân trở nên sinh động. Bối Nhĩ Liên khống chế gió thổi về phía Ốc Đảo, để nó chậm rãi hạ xuống.
Kẹt kẹt...
Cả tòa Ốc Đảo bắt đầu chấn động, các thanh gỗ bị đè ép phát ra tiếng ‘cót kẹt’.
- Mọi người đứng vững.
Bối Nhĩ Liên trầm giọng nhắc nhở.
Cô giơ tay làm động tác ép xuống, gió bắt đầu thổi từ trên xuống, mang theo Ốc Đảo hạ xuống một cách chậm rãi.
Rất nhanh, Ốc Đảo rời khỏi tầng mây, lá chắn ảo ảnh đã được thu hồi, Ốc Đảo chính thức tiến vào tầm mắt của mọi người ở thành Huyền Vũ.
- Tòa thành biết bay!
Vệ Cảnh trừng to hai mắt.
Thành Phòng Quân xuất hiện một chút hỗn loạn nhỏ, rất nhiều tiếng bàn tán kinh ngạc vang lên.
Vệ Cảnh đen mặt lại, nghiêng đầu nghiêm túc nói:
- Tất cả mọi người, ngày mai huấn luyện gấp bội.
Vừa dứt lời, nhóm Thành Phòng Quân lập tức an tĩnh lại.
Đôi mắt đỏ của Mễ Á lóe sáng, thì ra kỷ luật của Thành Phòng Quân lại nghiêm khắc như thế.
Ốc Đảo từ từ tới gần thành Huyền Vũ, người đứng trên tường thành Sơn Hải Quan đã có thể nhìn thấy tường thành bên Ốc Đảo.
Đồng thời, đám người trên Ốc Đảo cũng có thể nhìn thấy toàn cảnh thành Huyền Vũ.
- Màu xanh thật nhiều!
Nhị trưởng lão chấn động, nhanh chóng quét nhìn toàn bộ thành Huyền Vũ.
Lão thấy được Trà Thụ Tinh Thần cực lớn, đồng ruộng xanh mơn mởn đầy sức sống, thấy được hệ thống sông ngòi chằng chịt như mạng nhện, trải rộng toàn bộ thành Huyền Vũ.
Tứ trưởng lão bị choáng ngợp bởi cảnh tượng trước mắt, vẻ mặt của hắn ngây ngốc, màu xanh mơn mởn trải dài kia thật sự kích động tinh thần của hắn.
Hắn khó có thể tin mở miệng thốt lên:
- Cái này... Chuyện này không thể nào!
- Thì ra đây chính là thành Huyền Vũ...
Đại trưởng lão cũng chấn động không thôi.
Lão nhìn ra được, thành Huyền Vũ không thiếu thực vật xanh, càng không thiếu nước.
Lan Đế nhìn thấy các trưởng lão trợn mắt há hốc mồm, tâm trạng đột nhiên trở nên vui vẻ.
Ốc Đảo càng ngày càng tới gần Sơn Hải Quan.
Khoảng cách cả hai chậm rãi giảm bớt, một ngàn mét... Năm trăm mét... Ba trăm mét... Hai mươi mét.
- Ngừng.
Bối Nhĩ Liên siết chặt tay, ổn định luồng gió trên dưới, để Ốc Đảo bảo trì độ cao như bây giờ.
Hai bên cách nhau mươi mét, đây là khoảng cách tương đối an toàn.
Nếu áp sát quá gần sẽ rất dễ dàng đụng vào Man Thú Hoang Cổ, đến lúc đó bên thiệt hại chỉ có Ốc Đảo.
Trên thực tế thì Ốc Đảo có diện tích không nhỏ, chỉ là nếu so sánh với thành Huyền Vũ thì đó chính là gặp sư phụ.
Trên Ốc Đảo, từng cái đầu nhô ra, mọi người vừa tò mò vừa sợ hãi dò xét thành Huyền Vũ.
- Thả neo, bắc cầu.
Đại trưởng lão trầm giọng nói.
- Vâng.
Đội hộ vệ Ốc Đảo đồng thanh đáp lại.
Bọn hắn phụ trách việc xây dựng cầu gỗ chạm đất, để cho nhân viên Ốc Đảo thuận tiện đi lại.
Tứ trưởng lão ra tay.
Hắn giang hai cánh tay ra rồi ngồi xổm xuống, một tay chạm vào sàn nhà bằng gỗ, một tay khác giơ về phía quảng trường trước Sơn Hải Quan.
Hắn trầm giọng hô một câu:
- Thả neo.
Ngay sau đó, bàn tay giơ lên bắn ra một cột sáng, lao thẳng về phía quảng trường.
Ba!
Tứ trưởng lão đứng lên rồi vỗ hai tay vào nhau, tia sáng biến mất, tỏ vẻ đã thả neo thành công.
Đây là năng lực của hắn, giống như tàu thủy thả neo, cố định Ốc Đảo trên người Man Thú Hoang Cổ.
Lúc này, Ốc Đảo giống như một con thuyền lớn, mà Man Thú Hoang Cổ chính là bến cảng.
- Năng lực kỳ quái.
Hồ Tiên bĩu môi, không hiểu thao tác của Tứ trưởng lão.
- Đây là năng lực của Tứ trưởng lão, có thể kết nối vật thể này lên trên một vật thể khác.
Mễ Á giải thích.
Cô từng nhìn thấy Tứ trưởng lão ra tay, dùng năng lực kết nối hung thú trên mặt đất, khiến nó không cách nào di chuyển được.
Sau đó, nhóm trưởng lão phân phó đội hộ vệ Ốc Đảo tiến lên đến gần hung thú, gia tăng thực lực.
- Năng lực thú vị đấy.
Hồ Tiên nhàn nhạt quay người, quyến rũ nói:
- Đi thôi, chúng ta nên đi tiếp khách.
- Tiếp khách?
Khóe mắt Mễ Á nhảy lên, không hiểu sao nàng cảm thấy từ này có chút quái lạ.
Cô cất bước đuổi theo Hồ Tiên, đi xuống Sơn Hải Quan.
Sau lưng, Vệ Cảnh cũng mang hai nhóm Thành Phòng Quân xuống Sơn Hải Quan.
Cùm cụp...
Khi tấm ván gỗ cuối cùng chạm đất, cầu gỗ đã được xây xong, chiều rộng bằng hai người.
- Ai đi với ta gặp thành chủ thành Huyền Vũ?
Bối Nhĩ Liên nhìn ba vị trưởng lão còn lại.
- Ta ở lại phòng thủ.
Đại trưởng lão lên tiếng.
Thực lực của lão mạnh nhất, nhất định phải lưu lại bảo vệ Ốc Đảo, tránh xảy ra chuyện bất ngờ.
- Tứ trưởng lão sẽ cùng đi với ngươi.
Nhị trưởng lão bình tĩnh nói:
- Ta lớn tuổi rồi, không muốn đi nhiều.
Da mặt của Tứ trưởng lão co rút.
- Vậy đi thôi.
Bối Nhĩ Liên liếc nhìn Tứ trưởng lão.
Sau đó cô lại nhìn Lan Đế, dịu dàng nói:
- Ngươi đi với ta.
- Tuân mệnh.
Lan Đế nhoẻn miệng cười, bước nhanh đuổi theo Tam trưởng lão.
Ba người bước xuống cầu gỗ, đi tới quảng trường nhỏ trước Sơn Hải Quan.
- Sư phụ.
Mễ Á đi lên trước.
Hồ Tiên tiến tới mỉm cười chào đón:
- Thành Huyền Vũ hoan nghênh các ngươi.
Tứ trưởng lão nhìn chằm chằm khuôn mặt tuyệt mỹ của Hồ Tiên, nhất thời sững sờ.
- Khụ khụ!
Bối Nhĩ Liên ho nhẹ hai tiếng, nhấc chân đạp mạnh giày của Tứ trưởng lão, không thể để hắn khiến mọi người xấu mặt.
- A !
Tứ trưởng lão kêu đau một tiếng, sau đó lập tức cắn răng đình chỉ tiếng kêu thảm thiết.
Hồ Tiên che mặt bằng đuôi hồ ly, cong môi khẽ cười một tiếng.
Bối Nhĩ Liên làm lơ ánh mắt phẫn nộ của Tứ trưởng lão, thành khẩn nói:
- Các hạ, xin mang chúng ta đi gặp thành chủ của các ngươi.
- Đi theo ta.
Hồ Tiên vung đuôi hồ ly, quay người đi về phía Sơn Hải Quan.
Bối Nhĩ Liên kéo tay cô gái tai mèo đuổi theo.
- Sư phụ, thành Huyền Vũ biến hóa rất lớn...
Mễ Á nhỏ giọng trò chuyện với Bối Nhĩ Liên.
Lúc này, tâm trạng của Lan Đế rất phấn khởi, cô vô cùng chờ mong nhìn thấy thành Huyền Vũ sau khi biến hóa.
Tứ trưởng lão bĩu môi, hắn đi ở phía sau cùng, băng qua Sơn Hải Quan tiến vào Phố Buôn Bán.
- Phố Buôn Bán biến hóa rất lớn.
Trong mắt Bối Nhĩ Liên thoáng hiện lên sự kinh ngạc.
Tứ trưởng lão bị hoa mắt, Phố Buôn Bán sạch sẽ đến mức khiến hắn phải giật mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận