Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 950: Xây Dựng Đại Hội Trường

Cô nhớ tới vừa rồi, khi mình ở phòng khách, đã dám nói dối trước mặt người ta những hai lần, thật sự ngại ngùng tới mức muốn tìm một kẽ đất mà chui vào. Diêu Nhi dừng chân lại, đẩy cửa dãy phòng Thiên Điện ở trước mặt, đưa tay ra hiệu nói:

- Trước tiên hai vị cứ thoải mái ở đây nhé.

- Được, cám ơn ngươi.

Na An khách sáo nói lời cảm tạ.

Cô và A Vũ đi vào Thiên Điện, trong đó có hai dãy phòng, đều được bài trí theo kết cấu một phòng khách, một phòng ngủ và một buồng vệ sinh riêng biệt.

- Nơi này là phòng tắm.

Diêu Nhi đi đến cửa phòng tắm.

- Phòng tắm, là cái gì?

Na An nghi hoặc hỏi.

- Chính là nơi chúng ta dùng để tắm rửa.

Diêu Nhi thuận miệng giải thích một câu.

Cô đi vào phòng tắm, chỉ vào vòi nước nói:

- Nếu muốn dùng nước, cứ vặn vòi nước một chút là sẽ có nước chảy ra.

- Thần kỳ như vậy?

Na An và A Vũ đều trừng lớn đôi mắt, hai người chen nhau đi vào phòng tắm.

Rầm rầm…

Cô gái người cá nhẹ nhàng vặn vòi nước một cái, nước ngọt trong suốt lập tức chảy ra. A Vũ giơ tay chỉ vào nước kinh ngạc nói:

- Đây đều là nước ngọt!

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Diêu Nhi lộ ra vẻ nghiêm túc nói:

- Nhớ phải tắm rửa, thành chủ đại nhân không thích trên cơ thể có mùi.

- Chẳng lẽ mỗi ngày các ngươi đều dùng nước ngọt để tắm rửa sao?

Na An tò mò hỏi.

- Đúng vậy, mỗi ngày đều phải tắm.

Diêu Nhi gật đầu.

Cô đưa tay chỉ vào xà phòng đặt trên giá, nói:

- Đó là xà phòng, khi tắm có thể xoa một chút lên người để tắm càng thêm sạch sẽ.

- Ừm, ta hiểu.

Na An dùng sức gật đầu.

Ở đây có hai phòng, các ngươi mỗi người một phòng.

Diêu Nhi ngây thơ nói:

- Chờ đến bữa tối, ta lại đến gọi các ngươi.

Cô xoay người rời khỏi Thiên Điện, còn lại cô gái người cá và A Vũ ở trong phòng, hai người vừa trầm trồ vừa sợ hãi than không ngừng.

…………

Đạp đạp đạp…

Trong cung điện, Nguyệt Thấm Lan đang ôm văn kiện, dáng đi đầy tao nhã hướng về phía thư phòng của Mục Lương, cô chuẩn bị báo cáo công việc của ngày hôm nay cho anh.

Cộc cộc cộc…

Cô nâng tay lên gõ vang cửa thư phòng.

Một lát sau, vẫn không có ai đáp lại.

- Mục Lương không ở trong này sao?

Nguyệt Thấm Lan nghi hoặc nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, đi vào bên trong thư phòng. Sau bàn công tác không có một bóng người. Cô nhẹ giọng nói thầm:

- Mục Lương đi đâu vậy nhỉ?

- Tìm ta sao?

Âm thanh trong trẻo của Mục Lương vang lên từ phía sau lưng cô gái tao nhã. Nguyệt Thấm Lan dùng một động tác vô cùng tao nhã xoay người lại, oán trách nói:

- Hừ, làm ta sợ muốn nhảy dựng lên rồi.

Mục Lương mỉm cười, tư thế Nguyệt Thấm Lan xoay người vẫn duy trì được vẻ tao nhã như trước, cô nào có bị doạ chứ.

- Tìm ta có chuyện gì không?

Anh nâng tay lên nhẹ nhàng ngắt cái mũi của nữ nhân tao nhã.

- Có vài văn kiện cần ngươi xem một chút.

Nguyệt Thấm Lan đưa văn kiện trong tay cho anh.

- Cần phải xem ngay sao?

Mục Lương thuận miệng hỏi một câu.

Cô lắc đầu, thanh nhã nói:

- Không vội đâu.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Vậy buổi tối lại xem nhé, ta phải đi xây dựng Đại Hội Trường.

- Xây dựng từ giờ sao?

Nguyệt Thấm Lan trừng lớn con ngươi xanh nước biển.

- Ừm, vì ngày mai ta sẽ rời đi.

Mục Lương dịu dàng nói.

- Đi đâu vậy?

Nguyệt Thấm Lan từ từ tắt đi nụ cười tươi tắn vừa nở trên môi.

- Đi trước một chuyến đảo Người Cá, sau đó lại đi cốc Phi Long.

Mục Lương đưa tay ra ôm lấy vòng eo Nguyệt Thấm Lan, xoay người đi về phía bên ngoài cung điện.

- Vì vụ giao dịch trước kia sao?

Nguyệt Thấm Lan có chút đăm chiêu hỏi.

Mục Lương gật đầu giải thích:

- Đúng vậy, hôm nay, Na An của đảo Người Cá lại tới nữa, hai người chúng ta đã đàm phán xong giao dịch rồi, thời gian rất cấp bách, ngày mai phải xuất phát.

- Được rồi…

Nguyệt Thấm Lan dịu dàng nói:

- Ngươi cứ yên tâm đi thôi, thành Huyền Vũ đã có ta, ngươi đừng lo lắng gì cả.

Mục Lương nghiêng đầu nhìn nữ nhân tao nhã, khóe miệng anh cong lên nói:

- Bởi vì có ngươi ở đây, ta mới yên tâm rời đi lâu như vậy.

Ánh mắt Nguyệt Thấm Lan như hàm chứa rất nhiều ý nghĩa không nói nên lời, cô cất giọng thanh thúy hỏi:

- Lần này, ngươi muốn mang ai đi cùng?

Mục Lương nghĩ nghĩ, ôn hòa nói:

- Để cho Ly Nguyệt, Ny Cát Sa đi với ta.

- Không mang theo Phi Nhan và Hi Bối Kỳ sao?

Nguyệt Thấm Lan trêu chọc hỏi.

- Ha ha ha...

Mục Lương vui vẻ cười nói:

- Thời gian trước hai người đó đi theo ta, khiến cho những nội dung huấn luyện Không Quân của họ bị đình trệ rất nhiều, trong khoảng thời gian này phải bù lại.

- Đúng thật, đoạn thời gian trước hai người đó thường xuyên phải ra ngoài.

Nguyệt Thấm Lan chậm rãi gật đầu.

Cô nghĩ nghĩ, nghiêng đầu đề nghị:

- Tìm vài người có khả năng bay theo ngươi đi.

Ở Vùng Nước Mặn, những người có khả năng bay có thể giúp được rất nhiều việc.

Mục Lương lóe lên ánh sáng trong con ngươi màu đen sâu thẳm:

- Người biết bay sao...?

Trong lòng anh đã nảy lên một luồng suy nghĩ mới, anh nghiêng đầu nói:

- Vậy để cho Thái Khả Khả theo ta đi.

Nguyệt Thấm Lan tao nhã gật đầu nói:

- Thái Khả Khả rất tốt, có tiềm lực, có thể xem là trọng điểm bồi dưỡng một chút.

- Đúng vậy, cũng nên bồi dưỡng cô ấy một chút.

Mục Lương có chút đăm chiêu lên tiếng.

Năng lực thức tỉnh của Thái Khả Khả là biến thành người rồng, sức chiến đấu của cô ấy rất kinh người.

- Lần này, ngươi đi đảo Người Cá, nhất định phải chú ý an toàn, ngoài biển khơi có nhiều nguy hiểm lắm.

Nguyệt Thấm Lan ôn nhu dặn dò

- Ta đã biết.

Mục Lương vòng tay thật chặt, khiến cho nữ nhân tao nhã dựa vào càng gần anh thêm một chút.

Hai người đi ra cung điện, Mục Lương chuẩn bị đi tới khu vực Đồng Ruộng ở Nội thành.

- Ngươi có đi cùng ta không?

Anh nghiêng đầu hỏi.

Khóe miệng Nguyệt Thấm Lan khẽ cong lên, cô tao nhã nói:

- Đương nhiên, công tác trang trí này cũng cần tới ta mà.

- Vậy chúng ta đi thôi.

Mục Lương ôm nữ nhân tao nhã bay lên trời, bay về khu đất trống ở nội thành.

Sau đó không lâu, hai người từ trên trời giáng xuống, dừng lại trên khu vực định qui hoạch

Mục Lương ngước mắt nhìn lại, chung quanh anh là một mảnh đất trống, không có cây xanh cũng không có bất kỳ một kiến trúc nào khác.

- Chọn nơi này đi.

Anh dừng chân lại đây, trong đầu hiện ra bản thiết kế cho Đại Hội Trường đã được vẽ hoàn tất. Ngay sau đó, Mục Lương mở to đôi mắt, ngọc lưu ly từ dưới chân anh bắt đầu khuếch tán ra ngoài.

Ngọc lưu ly ngưng tụ thành những cây cột có đường kính khoảng hai mét, chúng nó liên tiếp cùng một chỗ, hình thành nên kết cấu phần khung thật lớn, ngoại hình nhìn rất giống một cái ‘tổ chim’ ở trên Địa Cầu.

Đúng vậy, Mục Lương đang muốn xây dựng một Đại Hội Trường dựa theo mô hình tổ chim trên Địa Cầu.

Cũng có thể nói là rập khuôn, chỉ là bên trong có hơn mười lăm cây cột làm trụ chống đỡ. Bởi vì anh sợ mình mô phỏng không được hoàn hảo, khiến cho kết cấu không chắc chắn, nên đã gia tăng cột chống.

Tuy rằng ngoại hình tương tự, nhưng dĩ nhiên là kích thước lại khác nhau.

Đại Hội Trường đạt tới độ cao hai mươi mét, rộng hai trăm mét, dài ba trăm mét.

Đại Hội Trường được cấu tạo hoàn toàn bằng ngọc lưu ly, loại vật liệu này bền chắc, và cứng rắn hơn đá, nhưng lại nhẹ hơn đá rất nhiều.
Bạn cần đăng nhập để bình luận