Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1210: Gian Lận Kiểm Tra



Mục Lương nhướng mày, vậy mà dám thu tiền của người khác…

Hoắc Sơn tức giận mắng một tiếng, buồn bực nói:

- Các ngươi đúng là dám cả gan làm loạn.

Ba vị cảnh vệ mặt đỏ lên, cứng họng không thốt lên được lời phản bác nào.

- Từ giờ trở đi các ngươi bị cách chức.

Hoắc Sơn thở sâu, gằn từng chữ:

- Ta sẽ báo chuyện này lên đại nhân Trình Mâu, các ngươi cứ chờ lên toà án đi!

- Cái gì?

Ba cảnh vệ kinh hoảng, mặt biến sắc.

Tuổi cảnh vệ gấp giọng nói:

- Không thể, năm mươi đồng này là người khác nhét đưa cho chúng ta. Tại sao chúng ta lại bị cách chức còn lên toà án?

- Các ngươi do ta tuyển vào, ta là thủ trưởng của các ngươi, có quyền cách chức các ngươi.

Hoắc Sơn nghiêm mặt lạnh lùng nói.

Đôi mắt lạnh lẽo đảo qua ba người, hắn lại tiếp tục nói:

- Căn cứ vào điều thứ sáu, mục thứ bảy trong pháp luật của thành Huyền Vũ, nghiêm cấm làm chuyện gây tổn hại tới ích lợi của thành Huyền Vũ...

- Căn cứ vào điều thứ ba, mục thứ tư của kỷ luật pháp quy tuần cảnh vệ, nghiêm cấm rời bỏ nhiệm vụ.

-...

Hoắc Sơn nói rõ ràng những sai phạm mà ba tên cảnh vệ kia đã mắc phải. Từng điều một, khiến cho sắc mặt ba người trở nên trắng bệch.

- Không đúng, đều là ngươi nói lung tung.

Cảnh vệ trẻ tuổi run run giọng, hắn loạng choạng đi hai bước.

- Trước khi các ngươi nhậm chức, đã được học qua về pháp luật của thành Huyền Vũ và kỷ luật pháp quy của tuần cảnh vệ, đừng nói với ta các ngươi không biết.

Hoắc Sơn hờ hững nói:

- Những điều khoản các ngươi phạm phải, cũng đủ khiến cho các ngươi ngồi trong nhà lao ba năm.

- Hoắc đại nhân, mong ngài đừng cách chức chúng ta, từ giờ trở đi chúng ta nhất định sẽ làm thật tốt, sẽ không khiến ngài thất vọng.

- Đúng vậy, vất vả lắm ta mới trở thành cảnh vệ, đừng bắt ta ngồi tù.

Cảnh vệ vừa chảy nước mũi vừa tuôn lên, bắt đầu ai oán cầu xin tha thứ.

Hai mắt Hoắc Sơn lóe sáng.

Ba vị cảnh vệ thấy thế âm thầm vui vẻ, vội vàng tiếp tục cầu xin.

- Im miệng, thành chủ đại nhân cung cấp cho chúng ta hoàn cảnh cuộc sống tốt như vậy, các ngươi không quý trọng, vậy cứ ngồi tù đi.

Trong mắt Hoắc Sơn hiện lên một tia kiên định. Hắn lên tiếng chặt đứt hy vọng của ba người.

…………

- Bộ trưởng Hoắc, đừng làm vậy, chúng ta thật sự không dám nữa đâu?

Cảnh vệ trẻ tuổi đau khổ cầu xin.

Mặt Hoắc Sơn không chút thay đổi nói:

- Xin ta cũng ta vô dụng, các ngươi cầu vệ trưởng đại nhân cũng vô dụng, chỉ một mình thành chủ đại nhân mới có tư cách tha thứ cho các ngươi.

- Nếu bộ trưởng không nói ngoài, sẽ không có ai biết chuyện này.

Cảnh vệ trẻ tuổi cầu xin nói.

- Hả? Ai nói?

Một âm thanh lạnh nhạt vang lên.

Mục Lương trống rỗng xuất hiện, đứng ở phía trước Hoắc Sơn.

- Thành chủ đại nhân!

Hoắc Sơn kinh hô một tiếng, vội vàng xoay người cung kính hành lễ.

- Thành chủ đại nhân!

Ba tên cảnh vệ hoảng sợ lên tiếng, bị dọa sợ tới mức ngồi phịch xuống đất. Tim Hoắc Sơn đập nhanh hơn, trong lòng hắn đang vô cùng lo lắng không yên.

Mục Lương nghiêng đầu nhìn về phía Hoắc Sơn, bình tĩnh hỏi:

- Ngươi gọi là Hoắc gì đó đúng không?

- Thành chủ đại nhân, thuộc hạ tên là Hoắc Sơn, là bộ trưởng phân bộ cảnh vệ ở Vệ thành số 1.

Hoắc Sơn cung kính nói.

- Ừm, làm tốt lắm, nghiêm khắc tuân thủ kỷ luật.

Mục Lương gật đầu khen ngợi.

- Đây là chuyện thuộc hạ phải làm.

Hoắc Sơn lộ ra vẻ mặt kích động, nâng tay lên chào theo nghi thức quân đội.

- Ừm.

Mục Lương gật đầu.

Anh lạnh lùng chuyển mắt nhìn sang ba cảnh vệ, hờ hững hỏi:

- Ta rất hiếu kỳ, với phẩm tính của ba người các ngươi, làm sao trở thành cảnh vệ được?

- Thành chủ đại nhân, chúng ta dựa vào thực lực của chính mình trở thành cảnh vệ.

Cảnh vệ trẻ tuổi run giọng nói.

- Trước khi các ngươi gia nhập, trong đội ngũ cảnh vệ chưa bao giờ xuất hiện hành vi thu nhận hối lộ.

Mục Lương lạnh nhạt nói. Anh cụp mắt nhìn về phía ba người, hỏi:

- Thành thật khai báo xem, các ngươi thông qua khảo hạch như thế nào?

Khảo hạch cảnh vệ vô cùng nghiêm khắc, vì vậy Mục Lương có lý do để hoài nghi trong chuyện này xuất hiện vấn đề. Thân thể ba cảnh vệ run lên, bọn họ há miệng thở dốc nhưng nói không nên lời.

Mục Lương ngước mắt lên, khí thế khủng bố khuếch tán ra ngoài, bao phủ trên người ba tên cảnh vệ. Sắc mặt Hoắc Sơn trắng bệch, khí thế mạnh mẽ kia, khiến cho cả người hắn run rẩy.

Bị khí thế đó bao phủ, lúc này ba tên cảnh vệ đã chật vật nằm sấp xuống đất, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, sâu trong trong lòng bọn họ hiện lên sợ hãi khủng khiếp.

Đây là Mục Lương đã cố ý khống chế, nếu không ba tên cảnh vệ kia đã sớm bạo đầu, đương trường tử vong.

- Nói đi, đừng lãng phí thời gian của ta.

Mục Lương bình tĩnh nói.

- Là cấp trên Kỳ Phong cho chúng ta đề kiểm tra, giúp chúng ta thông qua kỳ thi.

Ba người thống khổ kêu thảm, lắp bắp mãi mới nói được một đoạn ngắn.

- Cấp trên Kỳ Phong? Người của quân doanh?

Sắc mặt Mục Lương lạnh lẽ. Anh quay đầu lại nhìn ra bên ngoài nhà hàng, đã có người vây xem.

Không muốn gây nên xôn xao, Mục Lương đành phải thu lại khí thế.

Anh lạnh nhạt dặn dò:

- Hoắc Sơn, áp giải bọn họ tới ngục giam, cho A Đát Trúc cẩn thận thẩm vấn một chút.

- Vâng.

Hoắc Sơn thở phào một hơi, hắn vội vàng tiến lên buộc chặt ba người kia lại.

Mục Lương quay đi một chút, lại nghiêm mặt nói:

- Còn có, mau chóng khôi phục trật tự Vệ thành, ta không hy vọng sau này tiếp tục nhìn thấy một màn như vậy.

Hoắc Sơn ngẩng đầu ưỡn ngực, thẳng tắp sống lưng, nghiêm túc cam đoan:

- Vâng, xin thành chủ đại nhân yên tâm, ta cam đoan sẽ không để chuyện này tiếp diễn, nếu không ta sẽ chủ động xin từ chức.

- Ừm.

Mục Lương nhìn hắn một cái, xoay người rời khỏi nhà hàng.

Hoắc Sơn nâng tay cúi chào, nhìn theo Mục Lương đi xa, lúc này hắn mới yên tâm thở phào nhẹ nhõm.

Hắn cúi đầu nhìn về phía ba tên cảnh vệ đã bị doạ ngốc, không có ý tốt nói:

- Ở thành Huyền Vũ mà dám dùng mánh lới, các ngươi đúng là không biết chữ chết viết như thế nào!

- Tha chúng ta đi, chúng ta không dám nữa...

Cảnh vệ thở yếu ớt vẫn tiếp tục cầu xin. Nhưng Hoắc Sơn trực tiếp không nhìn bọn họ, hắn phái người áp giải người đi, đưa tới ngục giam tiến hành thẩm vấn.

Ba giờ sau đó…

Mục Lương lại đi dò xét mấy vệ thành khác, không phát hiện vấn đề lớn, nhưng vấn đề nhỏ thì có một đống. Cuối cùng khi anh trở về khu Trung Ương, mới phái người đi gọi Nguyệt Thấm Lan và Ly Nguyệt trở về.

Đạp đạp đạp…

Nguyệt Thấm Lan và Ly Nguyệt chạm mặt nhau ở bên ngoài cung điện, hai người cùng đi vào bên trong cung điện.

Nguyệt Thấm Lan với dáng đi tao nhã, gót giầy ngọc lưu ly chạm vào mặt đất, phát ra thanh âm thanh thúy.

Cô khó hiểu nói:

- Không biết đã xảy ra chuyện gì?

- Không biết.

Ly Nguyệt lắc đầu, sau đó cô tháo xuống mũ giáp. Hai người mang theo nghi hoặc, gõ vang cửa thư phòng.

Cộc cộc cộc…

- Mục Lương, chúng ta đến đây.

Nguyệt Thấm Lan tao nhã nói.

- Tiến vào đi.

Âm thanh bình tĩnh của Mục Lương truyền ra.

Ken két…

Hai người đẩy cửa phòng, cất bước đi vào thư phòng, nhìn thấy Mục Lương đang ngồi sau bàn công tác, tay cầm bút than viết gì đó.

Ly Nguyệt và Nguyệt Thấm Lan liếc nhau, hai người ăn ý không nói gì.
Bạn cần đăng nhập để bình luận