Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1945: Lôi Châu



Mục Lương tính toán thời gian, cột thu lôi hấp thu sấm sét nửa giờ là có thể chế tạo ra được hai viên Lôi Châu, như vậy trung bình một ngày là có thể chế tạo được 96 viên Lôi Châu.

Lần này Mục Lương làm hai cột thu lôi, như vậy một ngày có thể thu hoạch được 192 viên Lôi Châu, tương đương với 192 cái Ma Pháp hệ Lôi.

Anh nhìn về phía vùng biển bão táp khác, tiếc nuối nói:

- Đáng tiếc, khu vực khác dùng để làm tấm bình phong thiên nhiên, bằng không thì có thể trang bị một loạt cột thu lôi rồi.

Mục Lương đợi một hồi, thừa dịp trời chưa tối chuẩn bị đi Thiên Cức Quan lắp đặt một cột thu lôi khác.

Cơ thể anh tiến vào trong bóng tối, biến mất ở trước Sơn Hải Quan.

Không bao lâu, bóng dáng của hắn lại xuất hiện trước Thiên Cức Quan.

- Phù ~~~

Mục Lương phun ra một hơi, từ Sơn Hải Quan xuất hiện ở Thiên Cức Quan, tần suất sử dụng Nhảy Vọt Ám Ảnh quá cao, mặc dù sẽ không làm hắn khó chịu nhưng không thể nói là thoải mái được.

Anh lấy ra cột thu lôi thứ hai, lắp đặt tương tự phương pháp ở trên cổng lưu ly.

- Đùng đùng ~~~

- Giải quyết xong.

Mục Lương vỗ tay một cái, lùi ra sau vài bước, để cho sấm sét đánh vào trên cột thu lôi.

Anh chờ nửa giờ sau đó tiến lên kiểm tra cột thu lôi, tìm được hai viên Lôi Châu ở bên trong linh khí không gian chứa đựng được khảm ở cột thu lôi, như vậy đã chứng thực suy đoán của hắn.

- Xem ra phải sắp xếp người thu Lôi Châu định kỳ mới được.

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, không gian bên trong linh khí có hạn, cho nên cần dọn dẹp Lôi Châu định kỳ.

Trong lòng anh có ý tưởng, rời khỏi Thiên Cức Quan trở về khu Trung Ương.

Ở chính sảnh trong cung điện, các tiểu hầu gái lên tiếng chào hỏi:

- Thành chủ đại nhân đã trở về rồi.

- Bữa tối đã chuẩn bị xong chưa?

Mục Lương thuận miệng hỏi một câu.

Thanh Vụ thanh thúy trả lời:

- Đại nhân, linh mễ vừa nấu, nửa giờ sau mới có thể ăn.

- Ừm, vậy ta đi tắm trước.

Mục Lương duỗi người.

Anh đã ở trong phòng làm việc hai ngày, ngày hôm nay lại chạy đông chạy tây, ba ngày không tắm thật sự chịu không được.

- Vâng.

- Ta đi chuẩn bị quần áo mới cho ngài

Tiểu Tử ngoan ngoãn nói.

Ba Phù chớp đôi mắt đẹp nói:

- Ta đi đổ nước tắm cho ngài.

Tiểu Mật lỡ miệng nói một câu:

- Ta giúp đại nhân tắm rửa...

- Cái gì?

Các tiểu hầu gái sửng sốt, ai nấy đều mở to mắt nhìn Tiểu Mật.

- Vừa rồi... Ta nói lung tung thôi.

Gương mặt xinh xắn của Tiểu Mật đỏ bừng, đầu sắp vùi vào cổ áo.

Mục Lương cười một tiếng, giơ tay xoa đầu Tiểu Mật, không nói gì mà xoay người rời đi.

- Phù ~~~

Tiểu Mật thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhỏ giọng thầm thì một câu:

- Xem ra không nên xem kịch trên TV quá lâu.

Tiểu Tử cảm thấy kỳ lạ mà tấm tắc:

- Tiểu Mật à, lá gan của ngươi càng lúc càng lớn đấy.

Tiểu Mật vội vàng giải thích:

- Ta nói nhầm, ý của ta là muốn giặt quần áo cho thành chủ đại nhân...?

- Phải phải phải, chỉ là giặt quần áo mà thôi.

Thanh Vụ nhịn cười trêu chọc.

- Vốn dĩ chính là như vậy mà.

Tiểu Mật phồng má, giơ tay lên muốn cào ngứa các tiểu hầu gái khác.

- A ha ha ha, ngươi đừng làm rộn.

Tiểu Tử vội vã né tránh.

Tiểu Mật bĩu môi nói:

- Ai bảo các ngươi nói lung tung chứ.

Vệ Ấu Lan chống nạnh hai tay, đứng trước cửa phòng bếp hỏi:

- Các ngươi đang làm gì thế?

Tiểu Tử và những người khác đột nhiên cứng đờ, phản xạ có điều kiện mà thả tay xuống, lập tức đứng thẳng lưng.

Vệ Ấu Lan gắt giọng:

- Hay lắm, sắp đến giờ cơm rồi mà các ngươi còn ở đây chơi đùa?

- Chị Tiểu Lan, ta sai rồi.

Tiểu Mật thành thật nhận lỗi, ngoan ngoãn cúi đầu xuống.

Đáy mắt của Vệ Ấu Lan hiện lên ý cười, giả vờ nghiêm túc nói:

- Được rồi, mau dọn chén đũa, làm xong lại đi chơi.

- Vâng.

Tiểu Mật vội vàng gật đầu.

Ba Phù cười ngây thơ, sau đó nhanh chóng chạy trốn:

- Ta đi đổ nước tắm cho đại nhân!

- Ta đi chuẩn bị quần áo cho đại nhân.

Tiểu Tử cũng quay đầu chạy như bay.

Thanh Vụ chớp đôi mắt đẹp, quỷ thần xui khiến mà hỏi một câu:

- Vậy ta đi làm cái gì?

Vệ Ấu Lan giận quá hóa cười, nói:

- Ngươi mới làm hầu gái ngày đầu tiên sao, còn cần ta chỉ dạy nữa à?

- Hì hì, ta nói đùa thôi.

Thanh Vụ ngượng ngùng gãi gò má, cười lấy lòng:

- Ta đi nhìn bánh bao hấp chín chưa.

Vệ Ấu Lan dở khóc dở cười, nhóm tiểu hầu gái còn như vậy thì làm sao cô đến Cục Quản Lý chia sẻ công việc với Nguyệt Thấm Lan chứ?

………….

Sau khi giờ ăn tối kết thúc, trong thư phòng.

Mục Lương đang nghiên cứu làm sao để xây dựng thị trấn nhỏ dưới đáy biển.

- Cộc cộc cộc ~~~

Nguyệt Thấm Lan gõ cửa thư phòng, lên tiếng:

- Mục Lương, ta vào được không?

- Vào đi.

Mục Lương ngước mắt lên tiếng.

- Cọt kẹt ~~~

Nguyệt Thấm Lan đẩy cửa đi vào thư phòng, ưu nhã nói:

- Mấy ngày nay ngươi đang bận rộn cái gì thế, ta rất ít nhìn thấy ngươi.

- Ta chế tạo hai cột thu lôi.

Mục Lương ôn hòa đáp.

Nguyệt Thấm Lan đi tới rồi ngồi xuống bên cạnh hắn, tò mò hỏi:

- Cột thu lôi dùng để làm gì?

Khóe môi của anh nhếch lên, trả lời:

- Nói cho chính xác hơn thì nên gọi nó là Linh khí Dẫn Lôi mới đúng.

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển, suy đoán:

- Cái tên này…. Chẳng lẽ là dùng để hấp thu sấm sét sao?

- Đúng vậy, ta xây hai cổng ra vào bên ngoài Sơn Hải Quan và Thiên Cức Quan.....

Mục Lương tóm tắt đơn giản nguyên nhân chế tạo linh khí Dẫn Lôi.

- Hóa ra là như vậy, ta biết rồi.

Cô chợt hiểu ra.

Anh mỉm cười hỏi:

- Ngươi tìm ta có chuyện gì vậy?

- Thế nào, không có việc gì thì ta không thể tìm ngươi à?

Nguyệt Thấm Lan hờn dỗi hỏi.

Mục Lương chớp mắt, nói nửa đùa nửa thật:

- Nếu như không có chuyện gì thì chúng ta đi ngủ một giấc đi?

- Không được, ta không buồn ngủ.

Khuôn mặt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Lan ửng hồng, cơ thể ngửa ra sau.

Cô biết anh lâu như vậy, tự nhiên biết ngủ một giấc là có ý gì.

- Vậy thì thôi.

Mục Lương tiếc nuối cười một tiếng.

- Khụ khụ, thật ra ta tìm ngươi là có chuyện muốn nói.

Nguyệt Thấm Lan ho nhẹ hai tiếng.

Anh cười nhìn cô gái ưu nhã:

- Ừ, vậy ngươi nói đi.

Nguyệt Thấm Lan dịu dàng hỏi:

- Là chuyện liên quan tới Vệ Thành, chúng ta có nên dời một bộ phận người dân từ bốn tòa Vệ Thành đầu đến các Vệ Thành còn lại không?

Mục Lương cười hỏi:

- Vì sao ngươi phải làm như vậy?

Nguyệt Thấm Lan giải thích:

- Hiện tại, Vệ Thành mới không có ai cư trú, mặc dù vẫn còn đang trong quá trình xây dựng nhưng nếu không có người ở thì sẽ không thể phát triển nhanh chóng được, cho nên ta mới nghĩ đến việc chia người qua các tòa Vệ Thành mới, để cho người dân trong thành hỗ trợ phát triển nơi mình sinh sống.

Anh suy nghĩ một chút, bình tĩnh đáp:

- Biện pháp này không tệ, có thể đăng tin này lên báo chí, nhưng phải tuân theo nguyên tắc tự nguyện, không thể ép buộc bọn họ đổi chỗ ở.

Cô ưu nhã gật đầu:

- Ta cũng nghĩ như vậy.

Bạn cần đăng nhập để bình luận