Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1925: Linh Vật Thành Băng Tuyết



Mục Lương đứng tại chỗ dùng mũi chân gõ bên dưới vài cái để kiểm tra độ cứng của mặt băng, sau khi bảo đảm sẽ không nứt vỡ thì mới trượt thử vài vòng với động tác hoa lệ.

Đây là lần thứ hai Mục Lương trượt băng, lần đầu tiên là ở kiếp trước, khi đó anh được các bạn học rủ rê đến sân trượt băng trong trung tâm mua sắm, gập ghềnh trượt cho tới trưa mới học xong tư thế trượt băng cơ bản.

Bây giờ Mục Lương có tố chất cơ thể siêu cường và tính phối hợp cao, trượt băng với hắn mà nói không khó hơn uống nước là bao nhiêu.

- Bá ~~~ -

Tốc độ trượt của hắn càng ngày càng nhanh, lưỡi trượt cấp tốc xẹt qua mặt băng phát ra những tiếng vang lanh lảnh.

Các thợ sửa chữa kinh thán không thôi, ánh mắt đi theo bóng dáng của Mục Lương.

Mười phút sau, động tác của Mục Lương trở nên chậm lại.

Hắn quay đầu nhìn về phía mặt băng, chỉ có vài vết trầy mờ mờ, không ảnh hưởng đến lần sử dụng tiếp theo.

Mục Lương hài lòng gật đầu:.

- Cũng không tệ lắm, mỗi ngày bảo trì một lần hẳn là đủ rồi.

Xây dựng sân trượt băng không khó, khó ở chỗ phải bảo trì mặt băng không bị nứt vỡ, xem ra hắn phải chế tác linh khí chuyên bảo trì mặt băng mới được.

Mục Lương ghi nhớ chuyện này ở trong lòng, chuẩn bị trở về phân phó thuộc hạ nghiên cứu.

Hắn cởi giày trượt băng rồi bay đến không trung sân trượt tuyết.

Việc mà Mục Lương phải làm hiện tại là chế tạo tuyết, cái này rất khảo nghiệm việc khống chế nhiệt độ.

Dưới tình huống bình thường, khi nhiệt độ trên cao giảm xuống dưới không độ, hơi nước ở các đám mây sẽ ngưng kết lại và tạo thành những bông tuyết nhỏ.

Việc mà Mục Lương phải làm là thí nghiệm liên tục sao cho hơi nước trong không khí va chạm với khí tức hàn băng, sau đó chế tạo ra bông tuyết.

- Vù vù vù ~~~ -

Hắn hơi chuyển động suy nghĩ, trong không khí ngưng kết rất nhiều hơi nước, đồng thời khống chế khí tức hàn băng bao trùm lên trên.

- Rắc ~~~-

Hơi nước nhanh chóng đông lại thành vụn băng, hiển nhiên là thất bại.

- Một lần nữa.

Mục Lương tập trung tinh thần, tiến hành thí nghiệm lần thứ hai.

Cứ thí nghiệm như vậy hơn mười lần, rốt cuộc thì không trung đã bay xuống những bông tuyết trắng ngần.

Mục Lương vươn tay tiếp vài miếng bông tuyết, thị lực siêu cường khiến hắn có thể nhìn rõ ràng hoa văn của từng đóa bông tuyết, cảm giác tự hào dâng lên trong lòng.

Hắn cảm thán một tiếng:.

- May mắn thành tích học tập của ta không tệ, quả là đúng như câu: học tốt toán lý hóa là có thể đi khắp thiên hạ.

Kiếp trước hắn là học bá, thành tích thi cử chưa bao giờ rớt khỏi ba thứ hạng đầu.

Mục Lương thử nghiệm mấy lần, sau khi xác định có thể trăm phần trăm chế tạo ra bông tuyết thì mới bắt đầu cho tuyết rơi phạm vi lớn khắp bầu trời sân trượt tuyết.

- Vù vù vù ~~~ -

Tuyết bay đầy trời, trường hợp cực kỳ đồ sộ, làm cho các thợ sửa chữa đứng xa xa phải nghỉ chân quan sát.

- Thật là đẹp mắt~~~ -

Mục Lương ngẩng đầu nhìn lên, bông tuyết rơi vào trên mặt mang theo cảm giác lành lạnh.

Trong khi bông tuyết rơi xuống thì hắn lại dùng đất cát để xây dựng các con dốc với sườn dốc khác nhau trên sân trượt tuyết, sau đó chỉ cần chờ bông tuyết phủ kín mặt trên chừng một mét là được.

Xây dựng sân trượt tuyết không tính là việc khó khăn, chỉ là chế tác tuyết tương đối mất thời giờ.

Mục Lương chờ đến khi trời gần tối thì sân trượt tuyết mới bị tuyết trắng bao trùm hoàn toàn, độ dày đạt tới một mét.

…………

Mục Lương nhìn sân trượt tuyết trắng xóa, vừa đạp lên bông tuyết sẽ bị lún xuống.

- Hình như quá mềm, ép chặt một chút thì tốt hơn.

Anh giơ tay lên, trọng lực sân trượt tuyết bắt đầu thay đổi, tầng tuyết xốp sụp xuống phía dưới, độ dày giảm mạnh phân nửa.

Mục Lương nhấc chân đạp lên lần thứ hai, tầng tuyết mềm vừa phải, thích hợp dùng để trượt tuyết.

Cơ thể của anh bay lên, đi tới chỗ sườn dốc cao nhất rồi dùng lưu ly chế tạo ra ván trượt tuyết.

Cái Mục Lương chế tạo là ván trượt tuyết đôi kèm theo hai cây gậy trượt tuyết mảnh dài.

Mục Lương không có trượt tuyết, nhưng anh có xem thế vận hội Olympic, cũng từng xem video dạy trượt tuyết.

Anh ngồi sụp xuống, cố định ván trượt tuyết ở đế giày, thử giật giật, rất vững chắc.

- Ông ~~~

Một màn ánh sáng bao trùm từ phía Trà Thụ Sinh Mệnh, xua tan bóng tối, làm cho Vệ Thành trở nên sáng sủa như ban ngày.

- Bá ~~~

Mục Lương cử động, chống gậy trượt tuyết ở hai bên người rồi trượt ra ngoài.

Ván trượt tuyết và mặt tuyết ma sát phát sinh âm thanh “sa sa-

Mục Lương điều chỉnh tư thế, bằng vào cơ thể mạnh mẽ và tính hài hòa, rất nhanh đã nắm giữ kỹ xảo trượt tuyết.

Gió lạnh ập vào mặt, đầy đầu tóc dài tung bay ở sau người.

- Thiếu kính an toàn rồi.

Mục Lương dành ra một tay để ngưng tụ lưu ly thành kính an toàn và cố định ở trên mặt bằng tơ nhện.

Cơ thể hắn lắc lư, trượt hình chữ S bên trên sườn dốc phủ tuyết.

- Vù vù vù ~~~

Mục Lương nhếch miệng cười, hưởng thụ lạc thú trượt tuyết.

Anh trượt hết tất cả các con dốc, vừa trượt vừa sửa lại độ dốc thích hợp.

Mục Lương thử từ ván trượt tuyết đôi cho đến ván trượt tuyết đơn, tốc độ trượt vẫn không hề suy giảm.

Anh ngừng lại, tháo ván trượt tuyết khỏi chân, chuẩn bị gọi người chế tạo hàng loạt, lại bồi dưỡng một ít nhân viên, sân trượt tuyết và sân trượt băng sẽ mở cửa đón khách sớm thôi.

Ngoại trừ ván trượt tuyết, những thứ như kính an toàn, bao đầu gối, bao tay cũng phải sản xuất một loạt, sau đó đặt một nhóm ở sân trượt tuyết để cho thuê, một nhóm bày bán ở trong Vệ Thành.

Mục Lương dùng phương pháp cũ để xây dựng ba cái cửa ra vào tại sân trượt tuyết, phía trước là sảnh bán vé, buồng vệ sinh, phòng thay quần áo và những thứ khác.

- Bảo trì sân trượt tuyết này là một vấn đề.

Anh trầm tư suy nghĩ, trong lòng có ý tưởng.

Tòa Vệ Thành này cần một “máy khống chế thời tiết”

Mục Lương nhìn về phía Ngục Giam, trong lòng gọi Băng Minh Xà.

Đợi hơn mười phút, xa xa truyền đến tiếng kêu kinh ngạc của nhóm thợ sửa chữa.

- Tới rồi.

Khóe môi của Mục Lương giơ lên, thấy được Băng Minh Xà đang trườn tới.

- Tê tê tê ~~~

Băng Minh Xà hộc lưỡi, uốn éo đi tới bên ngoài tường rào lưu ly, dùng ý niệm truyền lại sự tưởng niệm của mình đối với chủ nhân.

- Xin lỗi, đã lâu không có đi thăm ngươi.

Mục Lương bay đến trước mặt Băng Minh Xà, thân mật sờ đầu của nó.

Anh hơi chuyển động suy nghĩ, mớm cho nó hơn mười ngàn điểm tiến hóa.

- Tê tê tê ~~~ -

Băng Minh Xà hơi híp đôi mắt, hưởng thụ được anh xoa đầu.

- Ta gọi ngươi tới đây là muốn nhờ ngươi sau này hỗ trợ bảo trì sân trượt tuyết.

Mục Lương ôn hòa nói.

Nó nghe vậy mở hai mắt, đồng tử màu băng mờ mịt nghiêng đầu nhìn anh.

Mục Lương cảm nhận được Băng Minh Xà ủy khuất, buồn cười nói:

- Đương nhiên, cũng là bởi vì nhớ ngươi nữa.

- Tê tê tê ~~~

Băng Minh Xà phun lưỡi, tâm trạng vui vẻ trở lại.

- Ta dạy ngươi cách tạo tuyết trước.

Mục Lương ôn hòa nói.

Lúc này, nó mới ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn vào chủ nhân của mình.

Bạn cần đăng nhập để bình luận