Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 890: Ta Cần Trả Giá Như Thế Nào?



Mục Lương quan sát rất kỹ càng nhưng không thấy có vấn đề gì.

Anh tạm thời loại trừ nguyên nhân cổ họng bị tổn thương.

- Như thế nào?

Toa Đóa Na khẩn trương hỏi.

- Có một chút phỏng đoán.

Mục Lương đứng lên, nói xong liếc nhìn Hồ Tiên một cái.

Đôi mắt đỏ rực của cô gái đuôi hồ ly chớp vài cái, hơi chút suy tư đã hiểu ý của Mục Lương.

Hồ Tiên cong môi cười, quyến rũ nói:

- Chúng ta có biện pháp để trị bệnh cho con gái của ngươi, nhưng cần phải đánh đổi một số thứ.

- Có thật không?

Đôi mắt của Toa Đóa Na phóng ra tia sáng, nóng vội hỏi:

- Biện pháp gì?

- Chỉ là có thể trị khỏi.

Mục Lương phủi phủi tay nói.

- Chỉ là có thể…..

Toa Đóa Na tỉnh táo lại.

Cô trầm giọng hỏi:

- Ta cần trả giá như thế nào?

Hồ Tiên khoanh hai tay trước người, thanh thúy nói:

- Nếu con gái của ngươi được chữa khỏi, ngươi cần thanh toán năm vạn khối tinh thạch sơ cấp thượng đẳng.

Khóe mắt của Mục Lương giật lên một cái, không thể không thừa nhận, năng lực kiếm tiền của Hồ Tiên cực kỳ lợi hại.

- Năm vạn khối tinh thạch sơ cấp thượng đẳng!!

Toa Đóa Na kinh ngạc thốt lên.

- Ngươi có thể suy nghĩ một chút.

Hồ Tiên thanh thúy nói.

Mục Lương bình tĩnh lên tiếng:

- Ta có thể trị liệu trước, sau khi thành công thì ngươi có thể thanh toán tinh thạch.

Anh không quá chắc chắn về việc chữa khỏi bệnh cho Nhã Kỳ, bây giờ chỉ có thể thử một lần.

- Không cần suy nghĩ, ta đồng ý trị liệu.

Toa Đóa Na nghiêm túc nói.

Phàm là có một chút khả năng thì cô sẽ không từ bỏ.

- Vậy thì thử xem sao.

Mục Lương lại nhìn về phía Nhã Kỳ.

Anh ngồi xổm xuống, đầu ngón tay ngưng tụ ra một giọt Nước Mắt Thiên Sứ rồi đưa đến bên môi cô bé.

Mục Lương ra hiệu:

- Uống hết đi.

Nhã Kỳ quay đầu nhìn mẹ của mình.

Toa Đóa Na dịu dàng khuyên bảo:

- Nghe lời chú đi con.

Nhã Kỳ ngoan ngoãn gật đầu, há mồm nuốt Nước Mắt Thiên Sứ từ đầu ngón tay của Mục Lương.

Nước Mắt Thiên Sứ vừa trượt xuống cổ họng lập tức hóa thành một dòng nước trong, sau đó len lỏi khắp cả người, được máu thịt hấp thu.

- Ưm…

Nhã Kỳ hừ nhẹ một tiếng, cơ thể con bé run rẩy, vẻ mặt cô bé nhăn nhó.

- Nhã Kỳ!

Toa Đóa Na vội vàng tiến lại gần.

- Đừng lo lắng, đây là phản ứng khi đang hấp thu Nước Mắt Thiên Sứ mà thôi.

Mục Lương bình tĩnh giải thích.

Biện pháp đầu tiên mà anh nghĩ tới chính là dùng Nước Mắt Thiên Sứ để trị liệu cho Nhã Kỳ.

Vì để đề phòng, cho nên anh đã dùng Nước Mắt Thiên Sứ cấp 10 ngay trong lần thử đầu tiên.

- Nước Mắt Thiên Sứ?

Khuôn mặt của Toa Đóa Na tràn đầy sự ngạc nhiên.

Cô đã nghe nói về Nước Mắt Thiên Sứ, nghe đồn rằng nó có thể trị liệu Hư Quỷ Cảm Nhiễm.

Điều khiến cô ngạc nhiên là tại sao Mục Lương lại có Nước Mắt Thiên Sứ, đó không phải là thứ mà chỉ Đôi Cánh Thiên Sứ mới có thể sản xuất thôi sao?

- A a a~~

Nhã Kỳ kêu to, cơ thể cô bé run rẩy càng ngày càng mãnh liệt.

Mục Lương chăm chú quan sát, theo lý thuyết thì Nước Mắt Thiên Sứ cấp 10 chắc có thể chữa khỏi khuyết điểm trên người Nhã Kỳ rồi.

Anh do dự một chút, sau đó đặt tay lên đầu của cô bé, Nguyên Tố Sinh Mệnh nồng đậm nhanh chóng bao phủ nàng.

Cơ thể đang run rẩy của Nhã Kỳ nhanh chóng bình phục trở lại, lông mày cô bé dần dần giãn ra, cả người trở nên rất yên tĩnh.

- Nhã Kỳ?

Toa Đóa Na khẩn trương kêu một tiếng.

- Suỵt!

Mục Lương nhẹ giọng ý bảo yên lặng.

Nguyên Tố Sinh Mệnh dưới tay anh càng ngày càng nồng đậm, đồng thời cánh tay còn lại cũng nâng lên, May Mắn Che Chở bao phủ cô bé, gia tăng khả năng chữa trị.

Toa Đóa Na vội vàng khép miệng lại, nhưng chỉ cần nhìn vào ánh mắt thì có thể thấy được lúc này cô đang lo lắng như thế nào.

Hồ Tiên chớp chớp đôi mắt đỏ rực, trong lòng cầu nguyện Mục Lương có thể thành công, như vậy thì bọn họ lại có thể kiếm thêm năm vạn khối tinh thạch sơ cấp thượng đẳng.

Mục Lương yên tĩnh quan sát những biến hóa của Nhã Kỳ, lúc này Nước Mắt Thiên Sứ đã được cô bé hấp thu hết.

Mục Lương suy nghĩ một chút, quay đầu dặn dò:

- Diêu Nhi, đi lấy một quả Tinh Thần cấp 7 tới đây.

Quả Tinh Thần có thể cải thiện tinh thần của con người, nếu Nước Mắt Thiên Sứ và Nguyên Tố Sinh Mệnh đều vô dụng, vậy thì chỉ có thể thử dùng quả Tinh Thần để trị liệu.

Hiện tại, việc điều trị vẫn đang diễn ra, quả Tinh Thần chỉ là phương án được tuyển chọn.

- Vâng.

Diêu Nhi ngoan ngoãn đáp, nhanh chóng xoay người rời đi.

………

- Anh anh

Đôi mắt Nhã Kỳ đang nhắm lại chậm rãi mở, giọt Nước Mắt Thiên Sứ trong cơ thể cô bé đã bị hấp thu. Mục Lương ngừng vận chuyển Nguyên Tố Sinh Mệnh, sau đó anh nghiêm túc nhìn vào cô bé.

Bên ngoài da mặt của cô bé có một lớp vật chất màu xám, tên của nó là tanh hôi.

- Diêu Nhi, chờ một chút.

Mục Lương gọi lại cô hầu gái nhỏ đang muốn rời khỏi.

Mục Lương ngồi xổm xuống, nguyên tố nước ngưng tự trong lòng bàn tay anh, dòng nước bao vây lấy bàn tay. Động tác của anh vô cùng nhẹ nhàng chậm chạp, cẩn thận rửa sạch khuôn mặt của cô bé.

Toa Đóa Na kinh hãi nhìn dòng nước trong tay Mục Lương, sau đó cô lại lo lắng cho tình huống của con gái mình.

Rầm rầm......

Dòng nước tẩy sạch những thứ dơ bẩn trên gương mặt cô bé tóc đuôi ngựa, lộ ra làn da trắng nõn. Đôi lông mi cong vút của Nhã Kỳ run lên, đôi mắt hồn nhiên của cô bé đã nhìn thấy Mục Lương.

- Cảm giác thế nào?

Mục Lương quan tâm hỏi.

Nhã Kỳ khẽ cắn môi, hồi lâu sau, cô bé mới nói những từ ngắt quãng:

- Cảm ơn…Cám ơn anh trai

-.....

Bầu không khí trong Sở Nghiên Cứu im lặng trong vài giây.

- Ôi.......

Toa Đóa Na che miệng phát ra một tiếng nghẹn ngào, từ khóe mắt của cô có hai hàng lệ chảy xuôi xuống.

Khóe miệng Mục Lương khẽ nhếch, anh đứng lên thản nhiên nói:

- Như vậy xem ra, Nước Mắt Thiên Sứ và Nguyên Tố Sinh Mệnh dùng để trị liệu vẫn có tác dụng.

- Mẹ, mẹ ơi.

Nhã Kỳ đưa đôi tay nhỏ bé bắt lấy tay của mẹ thủ, đôi mắt cô bé hồn nhiên đã trở nên trong sáng trở lại.

- Thật tốt quá, cuối cùng chữa khỏi rồi.

Toa Đóa Na đưa tay ôm thật chặt con gái của mình thật lâu không muốn buông ra, cô sợ chuyện này chỉ là ảo giác.

- Mẹ.

Nhã Kỳ cũng lấy đôi tay nhỏ bé của mình ôm mẹ, cô bé cất giọng khàn khàn lặp đi lặp lại tiếng mẹ.

- Ai, thật sự là thần kỳ.

Hai mắt Toa Đóa Na đẫm lệ cô lên tiếng đáp lại.

Mục Lương và Hồ Tiên ăn ý ngầm quay lưng đi, sau đó hai người liếc nhau, khoé miệng không kìm nén được cũng cong cong lên, lộ ra vẻ vui mừng hài lòng.

Hồ Tiên chớp chớp con ngươi màu đỏ hồng, nhỏ giọng trêu chọc nói:

- Năm vạn viên tinh hạch nhập sổ sách.

Mục Lương mỉm cười cười, năm viên tinh hạch hung thú sơ cấp thượng đẳng, có thể chuyển hóa thành 50.000 (năm mươi ngàn) điểm tiến hóa, đây chính là thu hoạch không nhỏ.

- Mẹ...... Đừng khóc.

Nhã Kỳ nhỏ giọng lắp bắp nói.

- Nhã Kỳ, ta cao hứng nên khóc mà.

Toa Đóa Na buông bàn tay đang ôm con gái ra, vội vàng đưa nó lên chà lau nước mắt trên mặt.

- Mẹ, ta…Ta có thể... Nói chuyện.

Nhã Kỳ nói lắp nói chuyện.

- Ừ, thật tốt quá.

Toa Đóa Na dùng sức gật đầu, lại một lần nữa ôm con gái vào lòng. Cô kích động một hồi lâu, mới nhớ tới mình chưa nói lời cảm ơn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận