Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2023: Vân Vân Rung Động



Mục Lương run xấp tư liệu trong tay, ôn hòa nói:

- Những thứ này không cần phải gấp, khi nào rảnh rỗi thì cứ chậm rãi viết.

Vân Vân ngẩng đầu nhìn lướt qua anh, nhỏ giọng nói:

- Ta chỉ nhớ kỹ nhiều như vậy, ngươi có thể so sánh với tư liệu của bà Tân Tây, như vậy sẽ chuẩn xác hơn.

- Ngươi viết đã rất khá rồi.

Mục Lương ôn hòa nói.

Khuôn mặt của Vân Vân ửng đỏ, nhỏ giọng nói:

- Có thể giúp được ngươi là tốt rồi.

- Đương nhiên là có thể.

Mục Lương nói với giọng điệu khẳng định.

Vân Vân cắn môi dưới, do dự một hồi vẫn là nói:

- Vậy… Ngươi còn cần ta làm chuyện gì khác sao?

- Tạm thời thì không có.

Mục Lương lắc đầu một cái, thấy ánh mắt của cô gái da ngăm trở nên ảm đạm, lại nói:

- Mỗi ngày huấn luyện xong có thể đi dạo khắp nơi, chẳng phải ngươi vẫn luôn tò mò thế giới bên ngoài sao?

Vân Vân nói đúng sự thật:

- Chị Phi Nhan và những người khác đều nói những nơi khác đều không tốt bằng thành Huyền Vũ... Cho nên ta muốn ở lại thành Huyền Vũ.

- Chuyện này được thôi.

Mục Lương cười một tiếng.

Vân Vân ngước mắt nhìn về phía anh, tim đập nhanh hơn, trong lòng có vô số lời muốn nói.

Trong mắt của Mục Lương lộ vẻ nghi ngờ, hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Vân Vân do dự một chút, cuối cùng vẫn lấy dũng khí hỏi:

- Mục Lương... Ta muốn vào Bộ Đội Đặc Chủng U Linh, ngươi thấy có được không?

Anh bình tĩnh hỏi:

- Vì sao ngươi muốn vào Bộ Đội Đặc Chủng U Linh, có thể nói cho ta biết lý do không?

- Ta muốn giúp một tay, cũng muốn trở nên mạnh mẽ hơn.

Vân Vân nghiêm mặt nói.

- Nếu như vậy thì không cần thiết phải vào Bộ Đội Đặc Chủng U Linh đâu.

Mục Lương chậm rãi nói, thu lại tư liệu, tiếp tục nói:

- Trở nên mạnh mẽ có rất nhiều loại phương thức, nếu vào Bộ Đội Đặc Chủng U Linh thì cuộc sống cá nhân của ngươi sẽ phải chịu cực hạn.

- Những thứ này đều không là vấn đề.

Vân Vân nói với thần sắc cực kỳ nghiêm túc, lấy hết dũng khí nói:

- Ngải Lỵ Na đã nói với ta rồi, ta suy nghĩ ba ngày, cuối cùng vẫn muốn tiến vào Bộ Đội Đặc Chủng U Linh.

Mục Lương yên lặng, trầm tư một lúc rồi nói:

- Được thôi, chỉ cần ngươi có thể vượt qua khảo hạch của cô ấy.

- Thật vậy chăng?

Đôi mắt đẹp của Vân Vân nhất thời sáng lên.

- Ừm.

Mục Lương mỉm cười gật đầu.

- Thật tốt quá, cám ơn ngươi Mục Lương.

Vân Vân mừng rỡ như điên mà nhảy cẫng lên.

Cô rất có lòng tin sẽ vượt qua kì khảo hạch, dù sao thì Hi Sắt và Hi Phù Ni đều có thể vượt qua, thực lực của cô còn mạnh hơn hai chị em họ, không có lý do lại thất bại được.

Mục Lương nhún vai, ôn hòa nói:

- Hy vọng Hi Đức Vưu Kỳ sẽ không tức giận.

- Không đâu, sư phụ hy vọng ta có được cuộc sống của mình.

Vân Vân lắc đầu trả lời.

Mục Lương nhận đồng nói:

- Điều này rất quan trọng.

Vân Vân nói với sự nghiêm túc:

- Ta rất thích cuộc sống bây giờ, cũng chờ mong cuộc sống sau này tại Bộ Đội Đặc Chủng U Linh.

- Tốt.

Trong mắt của Mục Lương lộ ra tia thưởng thức, xoay người chuẩn bị rời đi.

Vân Vân hít một hơi thật sâu, gằn từng chữ:

- Mục Lương, cám ơn ngươi đã mang ta đi ra ngoài.

- Không có gì1

Mục Lương không ngừng bước, giơ tay lên vẫy vẫy.

Thật ra anh không hiểu tại sao Vân Vân nhất quyết phải gia nhập vào Bộ Đội Đặc Chủng U Linh, sau đó hắn suy nghĩ lại, xem ra đối phương vẫn còn có tính tùy hứng, giống như một tiểu cô nương.

Vân Vân nhìn chăm chú vào bóng lưng của anh, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Chỉ cần ta trở nên mạnh mẽ như Ly Nguyệt thì chắc có cơ hội...

Cô nhớ lại ánh mắt của Mục Lương khi nói chuyện với Ly Nguyệt, dịu dàng đến mức khiến người ta phải trầm mê.

- Ta sẽ không thất bại.

Cô nhiệt tình dào dạt, quyết tâm vượt qua khảo hạch.

Mục Lương không hề hay biết, đây chỉ là kết quả rung động của đối phương.

Anh trở lại trong thư phòng, cầm tư liệu mà Vân vân đưa, còn chưa lật xem được một phần ba thì có người gõ cửa thư phòng.

- Thành chủ đại nhân.

Giọng nói trong veo của Tiểu Mật truyền vào thư phòng.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng:

- Vào đi.

- Cọt kẹt ~

Tiểu hầu gái đẩy cửa mà vào, hai bàn tay đặt ở phần bụng, hơi quỳ gối hành lễ.

Hành lễ xong, Tiểu Mật nói:

- Đại nhân, bên Hải Quan truyền tin tức trở về, nói là có quý tộc và thương nhân lục tục đến bến tàu.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Ừm, tính thời gian thì cũng nên có người đến rồi.

Tiểu Mật tiếp tục nói:

- Nhưng có thuyền không cập bờ mà lại lái vào trong sương mù bên cạnh...

Sau khi vượt qua vùng biển bão táp thì còn cách một đoạn nữa mới đến Rùa Đen.

Đoạn đường này vốn dĩ tràn đầy sương mù dày đặc, sau lại bị Mục Lương mở ra một thông đạo liên thông với cổng ra vào vùng biển bão táp, trở thành cửa ra vào của vương quốc Huyền Vũ sau này.

Hai bên lối đi trong thông đạo này không có tường rào ngăn cản, đội thuyền muốn lái vào cũng không phải không được, nhưng kết quả là sẽ lạc lối ở bên trong.

- Bọn họ không thấy biển cảnh cáo à?

Mục Lương hơi nhướng mày.

Sau khi đội thuyền xuyên qua cổng lưu ly là có thể nhìn thấy biển cảnh cáo ở bên cạnh cổng ra, nhắc nhở bọn họ rằng kênh Sương Mù rất nguy hiểm, không nên tùy tiện tiến vào.

Tiểu Mật ngây thơ nói:

- Đại nhân, chữ trên biển cảnh cáo lớn như vậy, chỉ có người mù mới không thể nhìn thấy.

- Vậy chính là có người muốn tìm đường chết.

Mục Lương lạnh lùng cười một tiếng.

Tiểu Mật suy đoán:

- Chắc là bọn họ cảm thấy tò mò về kênh Sương Mù, cho rằng Tiểu Huyền Vũ ở đây không sao, cho nên bọn họ cũng sẽ không có việc gì!

Mục Lương nhàn nhạt ra lệnh:

- Nói cho người quản lý bến cảng, nếu chính bọn hắn tìm đường chết, vậy thì chúng ta không cần để ý tới.

- Vâng.

Tiểu Mật ngoan ngoãn gật đầu.

Cô xoay người rời đi thư phòng, đang muốn đóng cửa phòng thì gặp Cầm Phi Nhi qua đây, rồi thanh thúy nói:

- Ta có việc muốn nói với thành chủ đại nhân.

- Gõ cửa rồi lại đi vào.

Tiểu Mật nhắc nhở một câu.

Cầm Phi Nhi vừa tới cung điện làm hầu gái được vài ngày, hiện tại mới kết thúc hai ngày huấn luyện, trong cung điện có rất nhiều quy củ mà nàng ấy chưa nhớ kỹ.

Cầm Phi Nhi nhỏ giọng nói:

- Ta biết, chị Tiểu Lan có nói qua, mặc kệ cửa có đóng hay không thì cũng phải gõ cửa xin phép.

- Vậy là tốt rồi.

Lúc này, Tiểu Mật mới thả lỏng lại.

- Đại nhân, Thiên Cức Quan có tin tức truyền về.

Cầm Phi Nhi giơ tay lên gõ cửa phòng.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Vào đi.

Cầm Phi Nhi đi vào thư phòng, nhỏ giọng nói:

- Long Chủ Cốc Phi Long tới, muốn gặp ngài.

Cô còn chưa quen thuộc đối với Mục Lương, đây là lần đầu tiên cô đến thư phòng sau khi làm hầu gái, trong lòng khó tránh khỏi khẩn trương.

- Bảo hắn tới khu Trung Ương.

Mục Lương bình tĩnh nói.

- Vâng.

Trong lòng Cầm Phi Nhi trộm thở phào một hơi.

Cô xoay người muốn rời đi, ngay sau đó hồi tưởng tới cái gì, gắng gượng ngừng động tác xoay người, quy củ thi lễ về phía Mục Lương rồi mới rời khỏi thư phòng.

- Phù phù... Suýt nữa đã quên mất phải hành lễ với đại nhân.

Cầm Phi Nhi đóng cửa thư phòng rồi nhẹ nhàng thở ra một hơi, tâm trạng trở nên vui vẻ, công việc hôm nay miễn cưỡng tính là thuận lợi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận