Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2496: Giết Người Giựt Tiền

- Được rồi, món ăn lập tức tới ngay.

Ông chủ quán ăn quan sát Mục Lương từ trên xuống dưới, đôi mắt lóe sáng rồi xoay người rời đi.

An Kỳ nhỏ giọng nói:

- Mục Lương ca ca, những người này thoạt nhìn không giống người tốt nha.

- Không sao đâu.

Mục Lương nói không chút để ý.

- Ừm.

An Kỳ ngoan ngoãn gật đầu.

Một lát sau, ông chủ quán ăn bưng hai đĩa thịt chiên và một đĩa thịt hầm rau xanh đi tới, tất cả vẫn còn bốc hơi nóng.

- Mau ăn nhân lúc còn nóng.

Ông chủ quán ăn nhiệt tình nói.

- Ừm.

Mục Lương nhìn miếng thịt chiên đen xì, bên trên được phủ nước chấm màu đỏ khiến người ta vừa nhìn vào đã hết muốn ăn.

An Kỳ ngây thơ cầm đũa lên, muốn gắp một miếng thịt chiên cho vào miệng thì lại bị Mục Lương ngăn cản.

An Kỳ ngạc nhiên mở to hai mắt nhìn Mục Lương, khó hiểu hỏi:

- Ca ca?

Mục Lương không để ý thiếu nữ, quay đầu nhìn ông chủ quán ăn, người vẫn luôn gắt gao quan sát cả hai, nhàn nhạt nói:

- Ngươi nếm thử một miếng trước đi.

Ông chủ quán ăn vội xua tay từ chối:

- Hả? Cái này không được đâu, đây là thức ăn do các ngươi gọi mà.

- Ta nguyện ý cho ngươi nếm một miếng.

Mục Lương bình tĩnh nhìn đối phương, ánh mắt lại lạnh xuống.

Sắc mặt của chủ quán ăn chợt biến đổi, cuối cùng hung tợn nói:

- Nhãi ranh, không ngờ ngươi còn rất cẩn thận!

Mục Lương liếc nhìn hắn ta, hỏi:

- Ngươi không dám ăn à?

Ông chủ quán ăn lộ ra vẻ mặt hung quang, nói:

- Ngươi gọi món thì phải ăn cho hết!

Hắn cầm một miếng thịt chiên rồi vươn tay bóp mặt Mục Lương, muốn nhét thịt vào miệng đối phương.

Thần sắc trên mặt Mục Lương lạnh xuống, năm ngón tay khẽ cử động, cơ thể của ông chủ quán ăn lập tức cứng đờ, giống như là bị hạ chú Định Thân Thuật.

An Kỳ che miệng nhỏ, không để bản thân thét chói tai.

Những thực khách khác trong quán ăn thấy vậy đều biến sắc, nhưng mà mọi người thức thời không có lên tiếng, chỉ là hoảng sợ nhìn Mục Lương.

Mục Lương cầm đũa gắp một miếng thịt chiên đưa tới trước mặt ông chủ quán ăn, tay còn lại nắm cằm của đối phương nhét thịt chiên vào miệng.

Hắn nói với giọng điệu hời hợt:

- Đây là thịt chiên do ngươi làm, vậy thì nếm thử trước đi.

Ông chủ quán ăn muốn nói chuyện nhưng lại phát hiện mình không thể nói được bất cứ câu nào, yết hầu tự động nuốt miếng thịt chiên xuống bụng, điều này làm cho sắc mặt của hắn trở nên hoảng sợ tột độ.

Mục Lương đặt đũa xuống bàn, phủi tay đứng lên nói:

- An Kỳ, đi thôi, chúng ta đổi một quán ăn khác.

- Vâng.

An Kỳ vội vàng đứng lên, đi theo Mục Lương rời khỏi quán ăn.

Hai người vừa mới bước ra ngoài cửa thì ông chủ quán ăn đột nhiên thất khiếu đổ máu, toàn thân co quắp ngã xuống đất.

Trong ánh mắt soi mói của những thực khách khác, ông chủ quán ăn hai mắt trắng dã, máu chảy ra biến thành màu đen, co giật thêm vài cái rồi không bao giờ cử động được nữa.

- Chậc, xuống tay thật ác độc, muốn hại người không ngờ lại độc chết chính bản thân.

Một thực khách chậc lưỡi nói.

- Đáng đời, nhưng mà như vậy thì tài sản trong quán ăn đều thuộc về chúng ta.

Một tên đại hán khác nhếch miệng cười nói.

Tên đồng bạn lộ ra nụ cười ngầm hiểu ý, nói:

- Đúng vậy, mau chóng xử lý thi thể đi.

Các thực khách bận rộn lu bù, lôi kéo thi thể của ông chủ quán ăn ra bên ngoài, vết máu trên mặt đất cũng được lau dọn sạch sẽ.

- Cộp cộp cộp ~~~

Mục Lương và An Kỳ đi trên đường, muốn nhìn xem gần đây còn quán ăn nào khác hay không.

An Kỳ nhỏ giọng nói:

- Mục Lương ca ca, hay là chúng ta ăn bánh bích quy đi.

- Thôi được rồi, để ta nấu cơm.

Mục Lương cười khổ một tiếng, không ngờ chỉ là ăn một bữa cơm còn gặp phải chuyện giết người giựt tiền.

- A ~~~

Hắn đang muốn tìm một chỗ nấu ăn thì nghe được xa xa truyền đến tiếng thét hoảng sợ.

- Cứu mạng, đây là thứ gì thế?

- A, đừng ăn ta....

- Cứu mạng!

- ...

Tiếng kêu hoảng sợ càng ngày càng nhiều, làm cho những người xung quanh khủng hoảng không thôi.

- Đã xảy ra chuyện gì vậy?

An Kỳ nghi ngờ nhìn lại, ánh mắt bị mảnh đại thụ che chắn, nhìn không thấy nơi đang xảy ra chuyện.

Cô bé quay đầu ngây thơ hỏi:

- Mục Lương ca ca, chúng ta có nên qua đó nhìn một chút không?

- Không cần để ý.....

Thần sắc Mục Lương khẽ nhúc nhích, hắn cảm nhận được khí tức quen thuộc, lập tức im bặt không nói tiếp.

Hắn nghiêm mặt, thấp giọng lẩm bẩm:

- Là khí tức của Hư Quỷ.

An Kỳ lập tức khẩn trương, trong khoảng thời gian này Mục Lương đã nói cho nàng biết Hư Quỷ là cái gì.

- Chúng ta đến đó nhìn xem.

Mục Lương nắm tay thiếu nữ rồi bay lên trên cao.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Trên sườn núi, hơn một trăm con Hư Quỷ đang ra sức tàn sát nhân loại.

Phần lớn đều là Hư Quỷ cấp 6, một số ít là cấp 7 và cấp 8, chúng nó là đội quân đi theo Hư Quỷ cấp cao và Vua Hư Quỷ từ đại lục cũ tới đây.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Lũ Hư Quỷ rít gào, phá hư phòng ốc và cây cối, nơi chúng nó đi qua lục thực héo rũ, không khí đều bị ô nhiễm.

- Đây là thứ quỷ quái gì vậy?

Có cường giả xuất hiện bắt đầu chống lại Hư Quỷ.

Nhóm Ma Pháp Sư ngâm xướng chú ngữ, điều động ma lực thi triển ma pháp đối phó Hư Quỷ, chỉ là hiệu quả không tính là quá tốt.

- Đáng chết, tại sao đánh mãi mà bọn chúng vẫn còn không chết chứ?

Những cường giả khác lộ ra sắc mặt khó coi, chém đứt cơ thể Hư Quỷ, chỉ chốc lát sau thì vết thương đã hoàn toàn lành lặn.

- Những thứ này là Hư Quỷ, trong phim của vương quốc Huyền Vũ có nhắc tới!

Lúc này đã có người nhận ra Hư Quỷ, sắc mặt càng thêm khó coi.

Một người biết nhược điểm của Hư Quỷ hô to:

- Nếu là Hư Quỷ, vậy thì mọi người hãy tập trung công kích phần đầu, đó là nhược điểm của bọn nó!

Trong phim ảnh có đề cập đến nhược điểm của Hư Quỷ cùng với phương pháp đối phó bọn chúng, còn báo cho sự tồn tại của "Hư Quỷ Cảm Nhiễm".

- Ầm ầm ~

Chiến đấu bùng nổ kịch liệt, Hư Quỷ thực lực yếu kém bị kích sát, nhưng mà nhân loại bị chết lại càng nhiều.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Hư Quỷ cấp cao đứng thẳng, từng đôi cánh khổng lồ giang ra, khí tức kinh khủng khiến người ta thở không nổi.

- Khí tức cấp 8!

Các cường giả lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng.

Hư Quỷ cấp 8 gầm thét, phun thổ tức công kích các cường giả, trong nháy mắt đã có mấy chục người bị hóa thành tro tàn, tử thương hơn trăm người.

Tiếng kêu la thảm thiết, khóc lóc tuyệt vọng không dứt bên tai, số người chết càng ngày càng nhiều.

- Vù vù vù ~~~

Mục Lương ôm An Kỳ bay tới nơi, nhìn lấy bầy Hư Quỷ đang tàn sát nhân loại, sắc mặt lạnh xuống.

- Mục Lương ca ca!

An Kỳ lộ ra sắc mặt sợ hãi, khẩn trương nắm chặt tay của Mục Lương.

- Đừng sợ, không sao đâu.

Mục Lương vỗ đầu thiếu nữ.

Hắn mang theo thiếu nữ rơi xuống mặt đất, trầm giọng nói:

- Ngươi đứng đợi ở đây, đừng chạy lung tung, được chứ?

- Vâng! Mục Lương ca ca phải cẩn thận đó!

An Kỳ vội vàng hô to.

Mục Lương giơ tay lên cao, cất bước biến mất tại chỗ, khi xuất hiện lại đã tới trước mặt một con Hư Quỷ cấp cao.

Bạn cần đăng nhập để bình luận