Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 565: Năng Lực Nhìn Thấy Suy Nghĩ Của Người Khác

Phân thân Mục Lương nghe vậy thì đi lên trước, quan sát cô gái.
Sắc mặt của đối phương trắng bệch, cơ thể gầy yếu, đôi mắt màu xanh lục lại tinh khiết như ngọc lục bảo.
- Có thể thử bí dược chữa thương mà ta đưa cho ngươi xem, chắc là sẽ có tác dụng đó.
Phân thân bình tĩnh nói.
- Uống hết không có sao chứ?
Ông cụ vẫn lo lắng như cũ, không dám lấy tính mạng cháu mình ra nói đùa.
- Sẽ không sao, yên tâm đi.
Ny Cát Sa thanh thuý nói.
- Ông nội, bọn họ không có nói dối, có thể thử một chút.
Diêu Nhi suy yếu lên tiếng.
- Đã nhìn ra rồi?
Ông cụ thấp giọng hỏi.
Diêu Nhi là Thức Tỉnh Giả, nắm giữ năng lực nhìn thấu người khác đang suy nghĩ gì hay không, tương tự với một cái máy phát hiện nói dối hình người.
- Ừm.
Diêu Nhi chậm rãi gật đầu.
- Vậy thì thử xem.
Ông cụ thở phào, mở bình lưu ly ra rồi đưa đến bên miệng cháu gái.
- Ừng ực ừng ực.
Diêu Nhi há miệng, khoe khăn nuốt xuống cả bình bí dược chữa thương.
Nước thuốc theo cổ họng lưu lại, hóa thành một dòng nước chảy khắp toàn thân.
Một lát sau, Diêu Nhi cảm thấy đầu óc có được sự tỉnh táo mà từ trước đến nay chưa từng có thanh, ngực khó chịu cũng thoải máu hơn, sắc mặt có chút chuyển biến tốt đẹp.
- Ông nội, thật sự có hiệu quả.
Diêu Nhi trừng lớn đôi mắt đẹp, lông mi nhỏ dài hơi run run.
- Thật tốt quá, hiệu quả là tốt rồi.
Lão lập tức đỏ mắt, hốc mắt ươn ướt nước mắt.
Diêu Nhi lôi kéo tay ông cụ, trấn an nói:
- Ông nội, ta cảm thấy cả người thoải máu hơn rất nhiều, không có ngột ngạt như vậy nữa.
Phân thân của Mục Lương thản nhiên nói:
- Xem ra còn phải uống khoảng ba bình nữa, mới có thể chữa khỏi.
- Ba bình, các hạ còn nữa không?
Ông cụ xoay người kích động hỏi.
- Có, thế nhưng ngươi còn có thứ gì có thể giao dịch?
Phân thân Mục Lương bình tĩnh lên tiếng hỏi.
- Ta...
Lão há miệng.
- Bốn quyển sách kia đã là tất cả của ta rồi.
Phân thân Mục Lương dựa vào khung cửa, đôi mắt màu đen thâm thúy.
- Ta còn có một linh khí, có thể bán cho các ngươi.
Ông cụ khàn khàn lên tiếng nói.
Lão đứng dậy đi ra ngoài, đi tới ngăn tủ có hình dáng linh khí trước đó, giơ tay lên vuốt ve, trong mắt đầy vẻ không nỡ.
Ông cụ trầm giọng tự hào nói:
- Đây là linh khí mà ta nghiên cứu năm năm mới làm ra được, nó là độc nhất vô nhị.
- Thuận tiện biểu diễn một lần được chứ?
Phân thân Mục Lương cảm thấy hứng thú hỏi.
- Có thể.
Ông cụ đáp lại.
Lão mở nửa bộ phận trên linh khí ra, đem một tấm da thú cắt may thành hình vuông bỏ vào, lập tức đóng nắp lại.
- Thử ngươi nha.
Ông cụ thay đổi phương hướng linh khí, mặt thuỷ tinh kia nhắm ngay vào phân thân của Mục Lương.
- Để ta.
Ny Cát Sa và Ngôn Băng đồng thời bước lên trước, che ở phía trước phân thân Mục Lương.
Đáy mắt của lão thoáng qua vẻ khác lạ, xem ra người trẻ tuổi trước mặt không phải là người đơn giản.
Lão không nghĩ nhiều nữa, lấy một viên tinh thạch hung đặt ở trong rãnh trên đỉnh linh khí, đè chặt tay sau đó chờ đợi ba giây.
Tách !
Theo tiếng tách trong trẻo vang lên, bên trên mặt thuỷ tinh của linh khí hiện lên một đạo ánh sáng trắng.
- Được rồi.
Ông cụ thả tay xuống, lại mở nắp ra lần nữa, lấy ra túi da thư vừa nãy bỏ vào.
Lão nhìn qua, sau đó đổi phương hướng bày ra cho mọi người xem.
Một bản vẽ màu đen trắng xuất hiện.
- A, dáng vẻ của chúng ta bị khắc ở trên da thú.
Ny Cát Sa kinh ngạc lên tiếng, cô vội vã tiến lên trước, thấy được vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.
- Linh khí này thú vị quá.
Ngôn Băng lạnh lùng bình luận. Phân thân Mục Lương khống chế chính mình, không để cho miệng nhếch lên.
Linh khí này không phải là máy chụp ảnh thì là gì!
- Các hạ có hài lòng không?
Ông cụ nhìn về phía phân thân Mục Lương.
- Các hạ, linh khí này chỉ có thể đổi một bình bí dược chữa thương thôi.
Phân thân lạnh nhạt nói.
Linh khí này đối với người bình thường mà nói thì hoàn toàn không quan trọng, hoặc còn không quan trọng bằng một bộ linh khí công kích.
- Cái gì!
Lão giả trừng lớn con ngươi, râu mép thổi thẳng lên.
- Ngươi hiểu, linh khí này chỉ có thể làm làm đồ chơi.
Phân thân Mục Lương bình chân như vại nói:
- Nó vừa cồng kềnh, không có lực sát thương, cũng không có sức phòng ngự, nó có thể giết địch hay có thể đối phó hung thú sao?
Anh muốn nhân tài trước mắt này gia nhập vào thành Huyền Vũ.
- Cái này...
Sắc mặt ông cụ thay đổi không ngừng.
Lão biết Mục Lương nói không sai, ai sẽ dùng ba bình bí dược chữa thương đi trao đổi một bộ linh khí không thể giết địch chứ?
- Ta, ta đã không có thứ khác có thể giao dịch.
Ông cụ thở dài, có chút thất hồn lạc phách.
Phân thân của Mục Lương khoanh hai tay trước người, đôi ngươi màu đen loé lên, nói:
- Không phải, ngươi còn có.
- Đồ vật gì vậy?
Ông cụ ngạc nhiên, sau đó lại nghĩ đến cái gì đó, sắc mặt khó coi.
Lão đen mặt trầm giọng hỏi:
- Ngươi muốn cháu gái của ta?
- Ngươi là Linh Khí Sư, đúng không?
Phân thân Mục Lương hỏi ngược một câu.
- Đúng thế.
Ông cụ cau mày đáp lại.
Phân thân Lương ngước mắt lại hỏi:
- Linh Khí Sư trung cấp?
- Ừm.
Ông cụ chậm rãi gật đầu, trong lòng có một số suy đoán.
Phân Thân thở dài:

- Tại sao không phải là Linh khí sư Cao cấp chứ...
Khuôn mặt của lão co giật, người này cho rằng Linh khí sư Cao cấp có thể dễ dàng nhìn thấy như vậy sao?
- Linh khí sư Trung cấp cũng tốt, ngươi có hứng thú gia nhập vào thành Huyền Vũ không?
Phân Thân của Mục Lương ngước mắt hỏi.
- Gia nhập vào thành Huyền Vũ... Các ngươi là người của thành Huyền Vũ?
Lão giả trợn to hai mắt.
- Vị này là đại nhân Mục Lương, thành chủ thành Huyền Vũ của chúng ta.
Ngôn Băng lạnh lùng nói.
- Thành chủ thành Huyền Vũ!
Cả người lão giả hơi chao đảo, suýt nữa sợ tới mức ngồi phịch xuống đất.
Thành chủ thành Huyền Vũ, người đã đánh trưởng lão Chí một trận thê thảm, nắm giữ Man Thú Hoang Cổ cấp 9, là sự tồn tại không thể trêu chọc.
Phân Thân nhàn nhạt nói:
- Nếu ngươi gia nhập vào thành Huyền Vũ thì ta có thể cho ngươi ba bình bí dược chữa thương.
- Ông nội, thành Huyền Vũ là nơi nào vậy?
Diêu Nhi xuất hiện ở cửa phòng, tay vịn vào khung cửa.
Đôi mắt xanh của Ny Cát Sa đảo một vòng, cười khanh khách nói:
- Đó là một nơi rất đẹp, khắp nơi đều là cây xanh, có nước sạch uống mãi không hết.
- Thật sự có nước sạch uống mãi không hết sao?
Đôi mắt màu xanh lục của Diêu Nhi sáng lên.
Mỗi ngày, cô bé chỉ có thể uống một ít nước, mặc dù khát nhưng sẽ cố gắng chịu đựng, không muốn gia tăng gánh nặng cho ông nội.
Lão giả vì trị liệu bệnh của cháu gái đã một thân rỗng tuếch, sách vở và Linh khí cuối cùng đã thuộc về Mục Lương.
- Đương nhiên.
Mục Lương vung tay lên, nguyên tố nước ngưng kết lại rồi biến thành từng giọt nước nho nhỏ, trôi lơ lửng bên cạnh thiếu nữ.
- Giác Tỉnh Giả nguyên tố nước!
Hai mắt lão trợn to.
Giác Tỉnh Giả như vậy sẽ được các thế lực lớn tranh nhau chiêu mộ.
- Thật là nhiều nước!
Diêu Nhi thốt lên, há mồm hút một cái, giọt nước lập tức lọt vào trong miệng, đuổi theo giọt nước, hút từng giọt vào miệng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận