Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1672: Ta Thật Là Lợi Hại



Bên trong Cửa Hàng Nước Hoa, Tiểu Kiều lười biếng dựa vào quầy tính tiền.

Một nhóm khách vừa rời đi, lúc này nàng mới có thời gian nghỉ ngơi.

Duy Lệ Á thở phào, đỡ eo nói:

- Hôm nay xảy ra chuyện gì vậy, lượng khách hôm nay còn nhiều hơn hai ngày trước cộng lại nữa.

Tiểu Kiều ngáp một cái rồi nói:

- Ngươi không xem báo sao, nửa tháng nữa thành Huyền Vũ sẽ rời đi. Những vị khách hôm nay sợ là sau này sẽ không thể mua được nước hoa, cho nên mới tranh thủ tới đây.

- A, thành Huyền Vũ phải rời đi sao?

Duy Lệ Á sửng sốt một chút, lúc này cô mới nhớ thành Huyền Vũ có thể di động.

- Đúng vậy, chúng ta đâu thể ở mãi thành Tát Luận được.

Tiểu Kiều gật đầu nói.

- Cũng đúng...

Duy Lệ Á lên tiếng.

Tiểu Kiều chợt nhớ tới cái gì đó, quan tâm hỏi:

- Duy Lệ Á, dạo gần đây ngươi có gặp phải người kỳ quái nào không?

- Người kỳ quái... Mỗi ngày đều có mà.

Duy Lệ Á thở dài.

Tiểu Kiều cũng thở dài, nhức đầu nói:

- Cũng đúng, chỉ cần ngươi còn là Hải Yêu thì vẫn luôn có người theo dõi ngươi.

- Mũi của bọn hắn quá nhanh nhạy, chắc nên bắt lại để đi săn.

Duy Lệ Á bĩu môi.

Cô đã che khuất đặc thù Hải Yêu trên người nhưng lại không thể che lấp được hương thơm độc đáo của Hải Yêu, cho dù là xịt nước hoa thì cũng không có tác dụng gì.

- Không cần lo lắng, khi nào thành Huyền Vũ rời đi thành Tát Luận thì mọi chuyện sẽ tốt hơn nhiều.

Tiểu Kiều an ủi.

- Ừ, ta không sao, bận rộn một chút là tốt rồi.

Duy Lệ Á miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.

Cộp cộp cộp ~~~

Có tiếng bước chân truyền đến, lại có khách hàng bước vào Cửa Hàng Nước Hoa.

- Đã trễ như vậy rồi mà vẫn còn có người tới?

Tiểu Kiều kinh ngạc xoay người lại, nàng nhìn thấy một người phụ nữ có mái tóc màu trà đang đi vào Cửa Hàng Nước Hoa.

- Hoan nghênh quý khách.

Duy Lệ Á làm hết phận sự nói lời chào đón.

Quỳ Lâm Nại liếc nhìn cô gái Hải Yêu, hiểu rõ đối phương là mục tiêu lần này.

Cô ta nhoẻn miệng cười nói:

- Có thể giới thiệu một loại nước hoa cho ta được không?

- Đương nhiên rồi.

Tiểu Kiều nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của Duy Lệ Á cho nên giành việc tiếp đãi khách hàng.

-...

Nụ cười trên mặt Quỳ Lâm Nại biến mất, trong lòng mắng thầm một câu.

- Xin hỏi quý khách mua nước hoa để tự dùng hay để làm quà tặng?

Tiểu Kiều hỏi một cách chuyên nghiệp.

Quỳ Lâm Nại thuận miệng ứng phó một câu:

- Tự dùng.

- Vậy xin hỏi ngươi thích loại mùi hương nào, hương hoa hay hương gỗ?

Tiểu Kiều chớp mắt.

Quỳ Lâm Nại sửng sốt một chút, cảm thấy hứng thú mà hỏi:

- Nước hoa còn có nhiều loại như vậy sao?

Tiểu Kiều kiên nhẫn giới thiệu:

- Tất nhiên rồi, hương hoa sẽ ngọt ngào hơn, phù hợp với nữ giới, hương gỗ thì sẽ trầm ổn và dài lâu, thích hợp cho nam giới. Đương nhiên là cũng có rất nhiều khách hàng nữ thích hương gỗ, điều đó tùy thuộc vào sở thích cá nhân.....

- Thú vị đấy, ta muốn thử tất cả.

Quỳ Lâm Nại hất cằm lên.

Vâng.

Tiểu Kiều xoay người rồi lấy một lọ nước hoa từ trên kệ hàng xuống, sau đó rút nắp bình đưa cho Quỳ Lâm Nại.

Quỳ Lâm Nại hít sâu một hơi, kinh ngạc nói:

- Đây là hương hoa sao, mùi rất thơm.

- Đúng vậy, còn đây là hương gỗ.

Tiểu Kiều lại đưa tới bình nước hoa thứ hai.

Quỳ Lâm Nại nghiêng người để ngửi, sau đó cau mày lại.

- Mùi hương rất lạ, nhưng ngửi lâu rồi lại thấy khá tốt, thật là kỳ quái...

Quỳ Lâm Nại như phát hiện đại lục mới, cô ta cầm bình nước hoa và hít một hơi thật sâu.

Tiểu Kiều giới thiệu:

- Hương gỗ cũng có rất nhiều loại mùi, ngươi có thể ngửi thử một chút.

- Được rồi.

Quỳ Lâm Nại gật đầu.

- Đây.

Tiểu Kiều lấy ra các bình nước hoa với mùi hương khác nhau rồi lần lượt đưa cho Quỳ Lâm Nại thử.

Quỳ Lâm Nại đều ngửi một lần, cuối cùng phát hiện mình giống như một tên trăng hoa, mùi nào cũng thích.

- Tất cả đều rất thơm, thật khó lựa chọn.

Cô ta rầu rĩ nói.

- Vậy ngươi có thể mua tất cả rồi mang đi.

Duy Lệ Á cười tươi như hoa nói.

Quỳ Lâm Nại nghe được giọng nói của cô gái Hải Yêu thì mới thoát khỏi cơn “ say” nước hoa, cô ta lập tức lấy lại tinh thần, nhớ tới mục đích đến Cửa Hàng Nước Hoa lần này.

Cô ta đảo mắt một vòng, ra vẻ tùy ý nói:

- Ngươi có thể giới thiệu loại nước hoa nào phù hợp với ta không?

- Được.

Duy Lệ Á tiến lên trước.

Tiểu Kiều mừng rỡ được rảnh rỗi, xoay người trở lại quầy tính tiền.

Khóe môi của Quỳ Lâm Nại giương lên, đôi mắt màu trà phóng đại, sức mạnh tinh thần vô hình phóng ra ngoài, bắt đầu thi triển ma pháp tinh thần.

- Bình này tương đối phù hợp với nữ...

Đôi môi hồng của Duy Lệ Á khép mở, ánh mắt dần dần trở nên đờ đẫn.

Quỳ Lâm Nại nở nụ cười tự đắc, cô ta đã thành công khống chế tinh thần của cô gái Hải Yêu.

- Ta mua bình nước hoa này.

Cô ta thản nhiên tiếp nhận bình nước hoa trong tay Duy Lệ Á.

Vâng.

Tiểu Kiều lên tiếng, tiếp nhận đồng Huyền Vũ mà Quỳ Lâm Nại đưa tới.

Trước khi rời đi, Quỳ Lâm Nại thì thầm bên tai Duy Lệ Á:

- Ta chờ ngươi ở bên ngoài Huyền Không Các.

Cô ta rời đi với bình nước hoa trong tay, một lúc sau Cửa Hàng Nước Hoa khôi phục sự yên tĩnh.

- Duy Lệ Á, sắp đến giờ đóng cửa rồi.

Tiểu Kiều nhắc nhở một câu.

- A.

Duy Lệ Á thất thần đáp lại.

- Ngươi làm sao vậy?

Tiểu Kiều nghi ngờ hỏi.

- Ta không sao.

Duy Lệ Á đáp với giọng điệu bình thản.

Tiểu Kiều cau mày, tiến lên trước hỏi:

- Ngươi cảm thấy trong người không khỏe à?

- Chắc là vậy.

Duy Lệ Á vẫn đáp với vẻ mặt không cảm xúc.

- Vậy ngươi đi nghỉ ngơi đi, nơi này có ta rồi.

Tiểu Kiều quan tâm nói.

- Được.

Duy Lệ Á xoay người đi ra ngoài mà không có một lời chào nào.

- Kỳ quái, tại sao ta luôn cảm giác có gì đó không ổn...?

Tiểu Kiều nhìn cô gái Hải Yêu rời đi rồi khẽ lẩm bẩm một tiếng.

Cô gái Hải Yêu đi về phía Sơn Hải Quan, nàng đi một mạch ra khỏi Phố Buôn Bán, sau đó băng qua Sơn Hải Quan và Huyền Không Các.

- Ở đây.

Quỳ Lâm Nại đã đợi một lúc trước con đường bằng mây kết nối quảng trường Huyền Không Các và bến cảng thành Tát Luận.

Duy Lệ Á bước tới với khuôn mặt vô cảm, sau đó đi theo Quỳ Lâm Nại mà không hề nói lời nào.

- Ta thật là lợi hại.

Khóe môi của Quỳ Lâm Nại giương lên, trong lòng vô cùng tự đắc.

Trong đầu cô ta đang ước tính có thể bán Duy Lệ Á với giá bao nhiêu kim tệ, bản thân lại có thể chia được bao nhiêu kim tệ.

- Hứ, rõ ràng là bọn hắn không làm gì cả, thế mà lại muốn chia kim tệ với ta.

Trong lòng cô ta không thoải mái, nhưng không còn cách nào khác, cô ta cần bọn hắn giúp đỡ để bán cô gái Hải Yêu, nếu không phải như vậy thì cô ta đã làm một mình rồi từ lâu rồi.

Hắc Sa có con đường bán hàng riêng, nơi này ra giá cao hơn so với bán cho Chợ Nô Lệ, điều này có liên quan đến chất lượng hàng hóa.

Quỳ Lâm Nại quan sát dung nhan của Duy Lệ Á, trong lòng có chút ghen ghét, nhưng sau đó lại cảm thấy vui vẻ, cô ta càng xinh đẹp thì giá cả đương nhiên sẽ cao hơn nhiều.

Bạn cần đăng nhập để bình luận