Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2287: Có Thể Thử Đi Thể Nghiệm Phong Tình Dị Vực Một Chút.

Cô gái Ma Cà Rồng không cảm thấy Mục Lương sẽ đồng ý, dù cho lão tổ tự mình đi thì kết quả cũng sẽ giống như nhau mà thôi.

Áo Lợi Tư đề nghị:

- Đến lúc đó ngươi hỗ trợ nói một chút, có lẽ Mục Lương sẽ đồng ý.

Áo Lợi Ba phụ họa:

- Đúng vậy, ngươi và Mục Lương có quan hệ tốt, ngươi khuyên một chút biết đâu hắn cho phép xây thành thì sao.

Hi Bối Kỳ lập tức lắc đầu, từ chối không chút do dự:

- Không được, Mục Lương là quốc vương, ta khuyên không được.

- Được rồi, đến lúc đó lại nói.

Hi Đức Vưu Kỳ giơ tay gõ bàn một cái.

- Lão tổ, ngươi nghỉ ngơi sớm một chút, ta trở về huấn luyện.

Hi Bối Kỳ phất tay, xoay người vội vã rời đi.

Cô cảm thấy nếu cứ tiếp tục ở đây thì rất có khả năng sẽ bị lão tổ “bán” cho Mục Lương, đổi lấy một nơi cư trú cho gia tộc Dạ Nguyệt ở vương quốc Huyền Vũ.

Hi Bối Kỳ bĩu môi, lẩm bẩm:

- Hừ, trước đây Dạ Nguyệt Cát Tư trưởng lão đi trộm máu sao không nghĩ tới ta chứ?

Khi Rùa Đen vừa mới đến thành Dạ Nguyệt, Dạ Nguyệt Cát Tư và Áo Lợi Ba từng đi trộm máu của Rùa Đen.

Cô gái Ma Cà Rồng đi thang cuốn trở về tầng tám, trên đường đi không ngừng lẩm bẩm.

Khi Hi Bối Kỳ trở lại cung điện thì Hồ Tiên đang ngồi trên ghế sa lon xem TV, ngày hôm nay cô dẫn Lạc Bố Lạc Nhi trở về cung điện, ngày mai có thể nghỉ ngơi một lúc.

- Trễ như thế mà ngươi còn đi đâu vậy?

Hồ Tiên quay đầu thuận miệng hỏi thăm.

- Ta đến chỗ ở của lão tổ.

Hi Bối Kỳ ủ rũ nói.

Hồ Tiên nhìn cô gái Ma Cà Rồng buồn bã ỉu xìu, nhíu mày hỏi:

- Trông ngươi không vui, đã xảy ra chuyện gì vậy?

- Không có gì, ta chỉ hơi mệt chút thôi.

Hi Bối Kỳ ngồi xuống, chộp lấy một chiếc đuôi hồ ly rồi vùi đầu vào trong.

- Vậy thì đi nghỉ ngơi sớm một chút.

Hồ Tiên giơ tay vỗ nhè nhẹ vào lưng thiếu nữ, không có hỏi nhiều.

- Được rồi.

Hi Bối Kỳ khàn khàn đáp một tiếng.

……..

Buổi tối, Mục Lương và những người khác ngủ ở trong cung điện bằng đá.

- Cọt kẹt ~~~

Mục Lương nằm trên giường gỗ, chỉ cần xoay người là sẽ phát ra tiếng cọt kẹt, đắp trên người một tấm da thú hoàn chỉnh, đã được xử lý bằng phương pháp đặc thù cho nên không có mùi quá khó ngửi.

- Ai~ Tính sai rồi, nên trở lại phi thuyền vận chuyển để ngủ mới đúng.

Anh thở dài.

Vốn dĩ muốn thể nghiệm một cuộc sống khác, nào ngờ….

Hai mắt của Mục Lương mở to, không hề buồn ngủ, an tĩnh chờ đợi hừng đông.

Anh và nhóm Mễ Nặc, Ly Nguyệt tách ra ngủ ở gian phòng khác nhau.

- Cộc cộc cộc ~~~

Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng chợt vang lên.

Ngay sau đó là giọng nói của Mễ Nặc:

- Mục Lương, ngươi đã ngủ chưa?

- Không có, vào đi.

Đôi mắt đen của Mục Lương sáng lên, ngồi dậy và vung tay lên, hai con Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng bay ra ống tay áo, chiếu sáng toàn bộ căn phòng.

- Cọt kẹt ~~~

Cửa gỗ bị đẩy ra, cô gái tai thỏ rón rén đi vào, sau đó trở tay đóng cửa phòng lại.

- Mục Lương, sao ngươi còn chưa ngủ vậy?

Mễ Nặc nhỏ giọng hỏi.

Mục Lương buồn cười nói:

- Ta nên hỏi ngươi câu này mới đúng.

- Ta ngủ không được, trong phòng có mùi lạ.

Mễ Nặc bĩu môi, bước chậm đi tới trước mặt Mục Lương.

- Chẳng lẽ chỗ ta không có mùi sao?

Mục Lương mỉm cười hỏi.

- Không có nha, rất thơm.

Mễ Nặc chớp chớp đôi mắt màu xanh lam, đôi tai thỏ xù lông trên đầu dựng đứng.

Mục Lương cười hỏi:

- Vậy tối nay có muốn ngủ ở đây không?

- Có thể chứ?

Đôi mắt đẹp của Mễ Nặc lập tức sáng ngời, trên mặt tràn đầy thần sắc chờ mong.

Mục Lương gật đầu nói:

- Đương nhiên rồi, nhưng giường gỗ rất cứng, có muốn thêm chút tơ nhện không?

- Vâng~

Mễ Nặc ngọt ngào lên tiếng.

Anh nghe vậy thì vung tay lên, hàng vạn sợi tơ nhện phun ra từ đầu ngón tay rồi đan xen lẫn nhau tạo thành một chiếc nệm êm ái.

- Cọt kẹt ~~~

Nệm tơ nhện rơi xuống giường gỗ phát ra âm thanh vang dội.

Mục Lương co giật chân mày một cái, lập tức dùng lưu ly bao trùm toàn bộ giường gỗ, hoàn toàn cố định nó.

- Được rồi, nghỉ ngơi đi.

Anh quay đầu nhìn về phía cô gái tai thỏ.

- Ừ ừ.

Trên khuôn mặt xinh đẹp của Mễ Nặc lộ ra hai cái má lúm đồng tiền, ngoan ngoãn cởi giày bò lên trên giường, nằm ở tận cùng bên trong, vỗ phần giường bên cạnh mình, ngây thơ nói:

- Ngươi cũng mau nằm xuống đi.

- Ừm.

Mục Lương xoay người nằm xuống, kéo da thú đắp lên người cô gái tai thỏ, ban đêm trong phòng vẫn còn hơi lạnh lẽo.

Mễ Nặc nghiêng người nằm đối diện với Mục Lương, ngây thơ hỏi:

- Mục Lương, ngày mai cần ta giúp một tay sao?

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ngày mai không có chuyện quan trọng gì, ngươi có thể đi dạo xung quanh với Mễ Á.

Mễ Nặc bĩu môi nhỏ giọng nói:

- Nhưng nơi này hình như không có gì vui cả….

- Đúng vậy, nhưng ngươi có thể thử đi thể nghiệm phong tình dị vực một chút.

Mục Lương ôn hòa nói.

Khuôn mặt xinh đẹp của Mễ Nặc lập tức đỏ lên, giận trách anh:

- Cái gì chứ.....

- Ha ha ~~~

Mục Lương khẽ cười vài tiếng, hai người hoàn toàn không có buồn ngủ.

Trong phòng an tĩnh một hồi, Mễ Nặc hơi nhích người lại gần Mục Lương rồi nhắm mắt lại.

- Ngủ ngon.

Mục Lương nhẹ nhàng nói.

- Ngủ ngon ~~~

Mễ Nặc nói thầm một tiếng.

Một lát sau, trong phòng vang lên tiếng hít thở đều đặn của cô gái tai thỏ.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, có vẻ như buổi tối cũng không nhàm chán như anh tưởng tượng.

- Cộp cộp cộp ~~~

Trong điện đá, Huyền Điểu ngồi ở chủ vị, nhìn ba tên người thú tộc Hồ Ly bên dưới, rơi vào trầm tư.

Thống Lĩnh Độc Xà thanh lãnh hỏi:

- Bệ hạ không hài lòng sao?

Ba tên người thú tộc Hồ Ly này là cô tốn cả buổi chiều mới chọn lựa ra được, đây là những cô gái với dung mạo xếp tiến năm thứ hạng đầu trong vương quốc Người Thú.

Huyền Điểu lạnh nhạt nói:

- Đúng là rất xinh đẹp, nhưng nếu so sánh với Hồ Tiên thì vẫn còn kém nhiều lắm, ngươi nghĩ như vậy Mục Lương sẽ thích sao?

- Hồ Tiên rất xinh đẹp sao?

Thống Lĩnh Độc Xà kinh ngạc hỏi.

Huyền Điểu chống tay lên gò má, ngước mắt nói:

- Đương nhiên rồi, cô ấy đẹp hơn tất cả nữ nhân trong vương quốc Người Thú này.

Thống Lĩnh Độc Xà nghe vậy híp mắt lại, tò mò nói:

- Nghe bệ hạ nói như vậy, ta rất tò mò đối phương trông như thế nào mà khiến bệ hạ không tiếc lời khen ngợi như vậy.

- Có cơ hội thì ngươi nên đến vương quốc Huyền Vũ một chuyến.

Huyền Điểu nhàn nhạt nói.

- Vâng.

Thống Lĩnh Độc Xà cúi đầu, nhìn về phía ba vị người thú tộc Hồ Ly, khuôn mặt đẹp đẽ cùng với làn da vô cùng mịn màng, đuôi và lỗ tai xù lông khiến người ta không nhịn được muốn sờ soạng một phen.

Thống Lĩnh Độc Xà hỏi:

- Như vậy còn cần đưa ba người này cho Huyền Vũ bệ hạ không?

- Bệ hạ, chúng ta nguyện ý.

Hồ Ly Y Y quyến rũ mở miệng.

- Ba chị em chúng ta đều nguyện ý.

Hồ Ly Nhĩ chớp mắt, đuôi hồ ly sau lưng lắc lư qua lại.

- Đúng vậy, chúng ta nguyện ý.

Hồ Ly Hà cung kính hành lễ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận