Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1086: Trân Châu Giác Tỉnh

- Các hạ, ba mươi lăm ngàn đồng.

Quản gia nghiên người ra hiệu.

- Trong rương đó, ngươi tự mình lấy đi.

Bạch Trạch đưa tay chỉ về thùng gỗ trên bàn.

Quản gia do dự một chút, cuối cùng hắn vẫn đưa tay mở thùng gỗ ra, lộ ra đồng Huyền Vũ bên trong. Hắn lấy ra một xấp đồng Huyền Vũ, đếm cẩn thận rồi mang đi ba mươi lăm ngàn đồng.

Sau đó, nhân viên công tác của hội đấu giá đi tới, đem linh khí phi hành đặt ở trước mặt Bạch Trạch.

Bạch Trạch xoa xoa tay, hưng phấn nói:

- Đây mới là thứ tốt.

Hắn yêu thích không buông tay, vuốt ve vỏ ngoài của linh khí phi hành, cuối cùng không nhịn nổi mà lấy ra tinh hạch hung thú, khảm nhập vào rãnh chuyên biệt trên linh khí phi hành.

Bạch Trạch cắt ngón tay, đem máu tươi nhỏ lên trên tinh hạch hung thú.

Đây là kiện linh khí cao cấp đầu tiên của hắn, hơn nữa còn là linh khí phi hành hiếm có.

Dụ… Ánh sáng chợt lóe lên, linh khí phi hành trôi lơ lửng bay lên, khải linh thành công.

- Thành công!

Bạch Trạch hưng phấn lên tiếng.

Hắn đang thử leo lên linh khí phi hành, muốn bay một chút.

- Các hạ, hội đấu giá vẫn còn tiếp tục.

Hồ Tiên cất giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng nhắc nhở.

Bạch Trạch cố gắng kìm nén hưng phấn trong lòng, hắn đành rời khỏi linh khí phi hành, và quy củ ngồi tại chỗ.

- Vật phẩm tiếp theo là cái gì nhỉ?

Con mắt Ái Nhĩ lóe sang đầy kiên nhẫn chờ mong

- Ta đoán, hiện giờ đã tới Thuỷ Tinh Ngư.

Kim Du Toa suy đoán.

Ái Nhĩ tập trung tinh thần, nhìn chăm chú vào rương ngọc lưu ly đang được nhân viên công tác nâng đi lên đài cao, bên trong rõ ràng có một con Thuỷ Tinh Ngư.

Ái Nhĩ quay sang kinh ngạc nhìn Kim Du Toa, buồn cười nói:

- Ngươi đã đoán trúng rồi.

- Vật phẩm tiếp theo chính là, Thuỷ Tinh Ngư cấp ba.

Âm thanh dễ nghe của Hồ Tiên vang lên.

- Lại là Thuỷ Tinh Ngư.

Cát Tư lên tinh thần.

Kim Phượng đưa tay ra xoa xoa mặt, cô ném tâm tình buồn bực do không mua được linh khí phi hành ra sau đầu.

Cô dịu dàng nói:

- Tốt lắm, con Thuỷ Tinh Ngư này nhất định thuộc về ta.

Hồ Tiên trong trẻo nói:

- Giá khởi điểm không thay đổi, vẫn như trước là mười ngàn đồng.

- Năm mươi ngàn!

Kim Phượng giơ thẻ số lên, âm thanh truyền khắp đại hội đường.

- Sáu mươi ngàn.

Lệ Ngõa Cương hô.

Theo sát sau họ là thanh âm hô giá của Cát Tư:

- Bảy mươi ba ngàn đồng.

- Một trăm ngàn đồng!

Bạch Trạch lại vui vẻ mở miệng.

Phong Vũ há miệng thở dốc, cho dù không có lão ác ý gọi giá thì giá của Thuỷ Tinh Ngư cũng đạt tới một trăm ngàn.

- Giá cả này đã bằng con Thuỷ Tinh Ngư trước.

Ái Nhĩ tặc lưỡi, cô đang do dự, không biết mình có nên mở miệng cạnh tranh hay không.

- Thành chủ đại nhân, số đồng Huyền Vũ của thành Sa chúng ta...

Kim Du Toa nhắc nhở. Ái Nhĩ nghĩ một chút, sau đó gật đầu nói:

- Được rồi, quên đi.

- Một trăm mốt ngàn đồng.

Kim Phượng dịu dàng nói.

- Một trăm mốt lẻ một ngàn đồng.

Hắc Thủy đột nhiên tham gia cạnh tranh. Kim Phượng và Bạch Trạch đồng thời nhìn về phía lão.

- Nhìn cái gì vậy?

Hắc Thủy khờ khạo hỏi.

- Một trăm hai mươi ngàn đồng.

Bạch Trạch trực tiếp phản kích bằng một mức giá.

- Một trăm ba mươi ngàn!

Hắc Thủy hừ lạnh một tiếng.

- Một trăm ba mươi lăm ngàn đồng.

Tân Phong cũng tham dự vào cạnh tranh.

Hắn là thành chủ thành Vạn Khô, mà thành Vạn Khô tọa lạc ở Rừng Vạn Khô, nơi đó hàng năm bão cát không ngừng, nguyên tố nước là thứ cực kỳ hiếm có.

Tới lúc thuỷ triều Hư Quỷ bùng nổ, thành của hắn sẽ gặp chút khó khăn nếu cứ phải thông qua đi thương nhân hành hoang giao dịch nước.

Khi thuỷ triều Hư Quỷ bùng nổ, thương nhân hành hoang trốn đều không kịp. Bọn họ vì bảo trụ tánh mạng, làm sao dám ra ngoài buôn bán nước?

- Một trăm ba mươi chín ngàn đồng.

Kim Phượng nghiến răng nghiến lợi nói.

- Một trăm bốn mươi ngàn.

Bạch Trạch lại mở miệng cạnh tranh.

- Một trăm năm mươi ngàn.

Phong Vũ cười lạnh nâng giá lên. Hồ Tiên ôm hai tay trước người, mừng rỡ xem các thành chủ cạnh tranh.

Mười phút sau, Thuỷ Tinh Ngư thứ hai được bán với giá một trăm bảy mươi ngàn, người có được chính là Bạch Trạch.

-...

- Quá buồn, giá cả con Thuỷ Tinh Ngư thứ hai bị nâng lên rất cao, còn cô thì không muốn trở thành người coi tiền như rác.

Huống chi thành Phượng vẫn còn căn cứ trung chuyển, cô có thể từ nơi đó giao dịch được rất nhiều nước. Tuy rằng không mua được Thuỷ Tinh Ngư là một chuyện cực kỳ tiếc nuối, nhưng không đủ tài lực cô cũng đành chấp nhận.

Tân Phong cũng rất buồn bực, nếu không phải lúc trước hắn kiến tạo lá chắn ngọc lưu ly cho thành Vạn Khô, đã dùng mất một phần lớn tinh hạch hung thú, bằng không hôm nay nhất định phải mua được Thuỷ Tinh Ngư.

- Thu hoạch cũng không tệ lắm.

Bạch Trạch nhìn Thuỷ Tinh Ngư được đưa tới, tâm trạng rất tốt.

Quản gia lấy đi tất cả đồng Huyền Vũ trong rương, đến tận đây, Bạch Trạch đã xài hết tất cả đồng Huyền Vũ mình đổi được…

Khóe miệng Bạch Trạch cong lên, hắn lại đem lực chú ý hướng lên sân khấu.

- Kế tiếp là vật phẩm thứ ba mươi.

Hồ Tiên nâng tay ý bảo.

Cô quay đầu lại nhìn về phía phía sau, nhân viên đấu giá đang đi lên đài, đưa tới ba bình ngọc lưu ly, có mười viên trân châu với màu sắc khác nhau được đựng trong từng bình ngọc lưu ly.

- Đây là cái gì?

Tố Cẩm cảm thấy hứng thú hỏi.

- Thoạt nhìn rất giống trân châu, một loại đặc sản của đảo Người Cá.

Hải Điệp kinh ngạc nói.

- Thứ này đúng là trân châu, tên là Trân Châu Giác Tỉnh.

Hồ Tiên giải thích.

Trân Châu Giác Tỉnh là loại trân châu do Mục Lương dùng năng lực Phú Năng Trân Châu, chế tạo ra.

- Trân Châu Giác Tỉnh?

Hải Điệp nhướng mày, cô chưa từng nghe qua cái tên này.

- Sau khi sử dụng Trân Châu Giác Tỉnh, có thể sử dụng những loại năng lực thức tỉnh khác nhau.

Hồ Tiên nói xong lập tức lấy ra một viên Phú Năng Trân Châu, màu xanh nước biển.

Cô nuốt trân châu vào, trong bụng lập tức xuất hiện một cảm giác mát lạnh.

Cô gái tai hồ ly nâng tay lên, nguyên tố nước ngưng tụ trước mặt, hóa thành dòng nước xoay quanh thân thể cô.

- Sao có thể!

Mọi người kinh hô ra tiếng, tất cả bọn họ đều bị một màn này của Hồ Tiên làm cho kinh ngạc

- Không đúng, chắc chắn ngươi là người thức tỉnh hệ nước, vừa rồi là năng lực thức tỉnh của ngươi.

Hải Điệp nghi ngờ nói.

Hồ Tiên nghe vậy cũng không giải thích, mà cô tiếp tục lấy ra một viên trân châu màu đỏ, sau đó lại nuốt xuống trước mặt. Mấy hô hấp sau, bụng cô xuất hiện cảm giác nóng rực.

Ngay sau đó, cô nâng tay lên nhắm ngay về phía trước.

Nguyên tố lửa ngưng tụ, một hỏa cầu trống rỗng xuất hiện, sóng nhiệt khuếch tán đi ra ngoài, khiến cho mọi người cảm nhận được sức nóng chân thật.

- Sao có thể!

Hải Điệp lập tức ngây ngốc, cô không nghĩ tới mình bị bẻ mặt nhanh như vậy.

Phong Vũ nghiêm mặt hỏi:

- Làm sao các ngươi có Trân Châu Giác Tỉnh này?

- Nhặt được.

Hồ Tiên lạnh lùng nói.

Cô tiếp tục giới thiệu:

- Mỗi viên trân châu giác tỉnh đều có thể mang lại cho người sử dụng ba phút sử dụng năng lực thức tỉnh, qua ba phút, năng lực thức tỉnh sẽ biến mất.

- Chỉ có ba phút.

Kim Phượng nghe vậy cuồng nhiệt trong mắt lập tức giảm xuống rất nhiều. Ba phút thật sự không dài, nhưng cũng có thể làm được rất nhiều việc.

Ví dụ như năng lực thức tỉnh là nước, chỉ cần ba phút cũng đủ để ngưng tụ ra hơn nửa ao nước.

- Trân châu giác tỉnh chỉ có ba bình, mỗi bình có mườiviên, bao gồm loại năng lực thức tỉnh là hệ nước, hệ lửa, hệ gió ba.

Hồ Tiên giơ lên microphone:

- Mỗi bình giá khởi điểm là năm mươi ngàn đồng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận