Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 289: Lưu Ly Các

Cô lẩm bẩm nói thầm một câu:
- Trân Bảo Lâu sao? Đi qua nhìn một chút xem.
Chưa đi được hai bước, chóp mũi của thiếu nữ đã ngửi được một cỗ mùi thơm mê người đang thoang thoảng bay qua, làm bước chân của cô ngừng lại.
- Thơm quá.
Lan Đế nghiêng đầu nhìn về phía cửa hàng bên cạnh.
- Tiệm Mỹ Vị Khoai Lang.
Lan Đế nhịn không được, xoay người đi vào tiệm khoai nướng.
Sau năm phút, cô bước ra từ cửa hàng khoai nướng, trong lòng nhiều thêm một thứ, bên trong chứa hai khúc khoai nướng lớn.
- Ăn ngon quá, chỉ là có chút đắt.
Lan Đế cắn phần thịt quả vàng xanh xanh, trong miệng tràn ngập hương thơm.
- Mùi này là món gì đây?
Bước chân của cô lần thứ hai dừng lại, quay đầu nhìn lại.
- Quán mì?
- Đi thử một chút.
Lan Đế lại một lần nữa đi vào trong cửa hàng.
Lần này, cô lại đợi thời gian dài hơn, sau hai mươi phút mới rời khỏi nơi này.
- Ngon quá, về sau có thể thường xuyên lui tới.
Lan Đế vén lên mái tóc ngắn màu nâu, lộ ra một cái lỗ tai có lông chim, đi hai bước lại lần nữa bị sợi tóc phủ xuống.
- Chỉ ăn ba phần đã no, không được, lại tìm thêm vài món ăn.
Cô gái tóc nâu tự lẩm bẩm một mình, lần này, cô đi vào một cửa hàng gọi là Mỹ Thực Lâu.
Nửa giờ sau, cô ôm bụng đi ra.
Lan Đế ợ một cái, trong lòng đánh giá: Nơi này có thật nhiều rau xanh, nhưng giá cả hơi mắc tiền một tí, nhưng còn có thể chấp nhận, lần sau sẽ lui tới thường xuyên.
- Chỉ là xài tinh thạch hung thú quá nhanh, phải về nhà lấy thêm một chút mới được.
Lan Đế nhẹ nhàng bước đi, gặp được cửa hàng nào đều sẽ đi vào.
- Tiệm này bán cái gì đây?
Bước chân của Lan Đế lại dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía tấm biển.
Cô nhẹ giọng đọc kỹ tên cửa hàng:
- Lưu Ly Các?
- Chỉ vào xem thôi.
Lan Đế tò mò nói thầm một câu, cất bước đi vào cửa hàng, lọt vào trong tầm mắt của cô là một vùng ánh sáng trông suốt.
Cửa hàng không lớn, quầy hàng ở bên trái cánh cửa, có nhân viên công tác trông tiệm ở một bên.
Khi đi vào cửa, sẽ thấy bên phải là ba hàng giá gỗ, phía trên bày đầy sản phẩm Lưu Ly.
Tiệm này chỉ mới được xây dựng mấy giờ trước, vì sửa chữa và cách bày trí đã hoàn thành xong trước đó.
Hiện tại chỉ cần trưng bày sản phẩm làm bằng lưu ly là có thể khai trương.
- Hoan nghênh quý khách.
Nhân viên bán hàng nhiệt tình chạy tới nghênh đón.
- Những thứ này đều là…
Lan Đế không cách nào hình dung những vật phẩm trên kệ gỗ kia.
- Những thứ này đều là Lưu Ly, nếu ngài thích có thể lấy xuống nhìn một chút.
Nhân viên giới thiệu.
Cửa hàng này vì cần khai trương nhanh, nên nhân viên cửa hàng đều được Nguyệt Thấm Lan điều tới từ tiệm khác, sau khi huấn luyện đơn giản thì ngay lập tức vào làm ngay.
- Thoạt nhìn rất dễ vỡ, ta không nên động vào thì hơn.
Lan Đế khoát tay.
- Sẽ không, Lưu Ly này cực kỳ cứng rắn, rớt xuống cũng sẽ không vỡ.
Nhân viên bán hàng vội vàng giải thích.
- Lưu Ly Các bán sản phẩm làm từ Lưu Ly, sản phẩm này không phải là Lưu Ly thiên nhiên mà là một loại sản phẩm được làm từ pha lê tổng hợp.
Lan Đế nghi ngờ, do dự nói:
- Thật không? Vậy ta sẽ nhìn một chút.
Cô bị những vật làm bằng Lưu Ly trông suốt óng ánh cứng rắn hấp dẫn, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy đồ vật đẹp như vậy, còn trong hơn cả khối băng.
- Có thể.
Nhân viên bán hàng đưa tay ra hiệu.
- Cái này là cái ly sao?
Lan Đế cầm xuống một cái cốc có chân đế dài.
- Vâng.
Nhân viên nhớ lại lời nói của Nguyệt Chủ đại nhân bèn nói.
- Thật là tinh xảo.
Con ngươi màu nâu của Lan Đế tỏa sáng.
Cô bấm tay nhẹ nhàng búng vào dưới thân ly, còn có âm thanh trong trẻo vang ra.
Nhân viên bán hàng mỉm cười nhẹ nhàng đề nghị:
- Nếu ngài thích có thể mua.
- Bán thế nào?
Lan Đế hỏi.
Nhân viên nhẹ giọng nói:
- Một cái có giá một viên tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng.
- Hả? Cũng không mắc, vậy lấy món này cho ta.
Lan Đế không chút do dự, quyết định mua ngay.
- Vâng.
Nhân viên mỉm cười gật đầu.
Sau đó, cô ấy tiếp tục giới thiệu:
- Khách nhân, ngài có thể nhìn thử bát Lưu Ly, đĩa Lưu Ly, những thứ này đều có thể tạo thành một bộ đồ ăn.
- Những thứ này đều là một viên tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng một cái?
Lan Đế chớp chớp con ngươi màu nâu.
Nhân viên bán hàng gật đầu, giới thiệu:
- Đúng, giống như chén trà xinh xắn, chiếc đũa... Mỗi cái đều đồng giá một viên tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.
Những sản phẩm pha lê này vì không thể ăn được, cũng không phải là đồ vật nhất định phải có. Cho nên, Mục Lương cũng sẽ không bán quá đắt, nhưng cũng sẽ không bán quá tiện nghi là được.
- Vậy để ta nhìn thêm một chút.
Lan Đế chậm rãi đi tới xung quanh giá gỗ.
- Ư, cái này rất đẹp mắt, ta muốn.
- Cái này cũng không tệ, ta cũng muốn.
Sau năm phút, trên quầy bày bảy tám món sản phẩm làm từ Lưu Ly, có lớn có nhỏ.
- Những thứ này tổng cộng bốn miếng tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng và bốn miếng sơ cấp trung đẳng.
Nhân viên công tác kiểm tra số lượng sản phẩm, báo ra cái giá cuối cùng.
Lan Đế mở ra cái túi da thỏ nhỏ mang theo người, đếm tám miếng tinh thạch hung thú đẳng cấp khác nhau, rồi mới lấy ra.
Nhân viên bán hàng đưa tay tiếp nhận, sau khi kiểm tra đối chiếu mới thu lấy, động tác nhanh chóng dùng túi vải gói kỹ từng món Lưu Ly.
- Tiểu thư, của ngài đây.
Hai tay của nhân viên bán hàng đưa túi qua.
- Cảm ơn.
Lan Đế rất hài lòng.
Thiếu nữ cầm theo cái túi, tâm trạng vui vẻ rời đi cửa hàng.
- Nếu có thêm nhiều vị khách như vậy thì hay biết mấy!
Trong lòng của nhân viên nghĩ thôi đã rất vui mừng, vì như thế thì điểm cống hiến có thể nhiều thêm vài điểm.
Lan Đế đi dạo trên Phố Buôn Bán.
Cô đang do dự, có nên trở về hay không?
- Đi dạo một hồi nữa, trời còn chưa tối mà.
Mắt của Lan Đế nhìn quét quanh Phố Buôn Bán, nhất thời đã đưa ra quyết định, khi màn đêm buông xuống sẽ rời khỏi thành Huyền Vũ.
- Ta muốn mười hạt giống cải trắng.
Đột nhiên, bên tai của Lan Đế truyền đến tiếng huyên náo tranh mua đồ vật.
Cô quay đầu nhìn lại, một cửa hàng ở phía trước có rất nhiều người chen ở ngoài cửa, đang tranh đoạt thứ gì đó.
- Hạt giống?
Đôi mắt của Lan Đế sáng lên, nghe được thứ khiến cô cảm thấy hứng thú.
Cô đi nhanh tiến lên, mất một phen chen lấn mới đi vào được trong cửa hàng.
Đây là một tiệm bán hạt giống, có hạt giống cải trắng, hạt giống cà chua.
- Thì ra nơi này còn có bán hạt giống.
Tinh thần của Lan Đế rất phấn khởi.
Cô nhớ lại tinh thạch hung thú bên trong túi da thú.
- Ta cũng muốn hạt giống…
Lan Đế khẽ cắn môi, dùng toàn bộ tinh thạch hung thú đổi thành hạt giống.
Cũng không lâu lắm.
Một lần nữa, cô cố sức chen ra khỏi đoàn người, hạt giống được cô bảo vệ ở trong lòng, không có bị dập nát.
Lan Đế sửa soạn lại y phục trên người, lẩm bẩm một câu:
- Bây giờ, trước tiên nên đem đồ quay về Điểm Liên Lạc được rồi.
Cô gái tóc nâu cẩn thận bước đi, trong lòng quyết định hai ngày nữa sẽ quay trở lại.
Sau mười lăm phút.
Lan Đế đi tới Sơn Hải Quan, lần lượt xuyên qua ba ải pháo đài trở về mặt đất.
Cô lướt qua đoàn người, quẹo vào một con hẻm nhỏ, đi tới phía sau một trụ đá.
Một lát sau.
Sau trụ đá, có một con chim lớn giương cánh hơn 3 mét bay về phía trên cao, móng vuốt còn đang cầm lấy bọc da thú và một cái túi.
Dáng vẻ của con chim khổng lồ ấy rất giống với diều hâu ở Địa Cầu, lông vũ toàn thân có màu nâu, bên trên mỗi cái lông vũ còn có chi tiết hoa văn giống như hoa tay.
Con chim to vỗ cánh một cái, thân hình bay lên cao khoảng mười mét, vỗ cánh vài cái như diều gặp gió, bay lên trên cao ngàn mét.
Đúng vậy, con diều hầu này chính là Lan Đế, Giác Tỉnh Giả thú biến hình, có thể tự do biến thành một con diều hầu to lớn.
Lan Đế xoay quanh một vòng ở trên không, cúi đầu liếc nhìn thành Huyền Vũ, ánh mắt rơi vào bên trên Trà Thụ Tinh Thần.
Cô nhìn thêm một lúc lâu, mới đổi hướng bay về Thành Phi Điểu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận