Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2148: Hắn Không Phải Quý Tộc, Là Cướp Mới Đúng!



Thanh niên sửng sốt một chút, buột miệng hỏi:

- Biết cái gì, cha ta đã xảy ra chuyện gì sao?

Phân Thân của Mục Lương lạnh lùng nói:

- Ngày mai cha ngươi sẽ chết.

Lạc Bố Lạc Nhi nghe vậy há hốc mồm, bây giờ cô mới biết Mộc Phân Thân không phải tới đây để nói chuyện, mà là đến gây chuyện.

- Ngươi dám nguyền rủa cha ta, ngươi muốn chết phải không!?

Thanh niên trợn mắt nhìn.

- Ta chỉ nói sự thật thôi.

Mộc Phân Thân bình tĩnh đáp

Khóe mắt của Lạc Bố Lạc Nhi co giật, nhỏ giọng nói:

- Mục Lương, ngươi đừng nói nữa.....

Hắn nhấn mạnh từng chữ:

- Khải Kha Phu giết người ở vương quốc Huyền Vũ, ngày mai sẽ bị tử hình, đồng thời phạt một trăm triệu đồng Huyền Vũ, lần này ta tới đây để thu tiền phạt.

Lạc Bố Lạc Nhi và thanh niên kia sửng sốt không thôi, mỗi chữ mà Phân Thân của Mục Lương nói thì bọn hắn đều hiểu, nhưng nghe cả câu lại rất là ma huyễn.

- Cha ta giết người? Đây không phải là chuyện rất bình thường sao?

Thanh niên ngạc nhiên nói.

- Đây là bình thường à?

Lạc Bố Lạc Nhi tỉnh táo lại, phẫn nộ trừng mắt nhìn tên thanh niên kia.

Mộc Phân Thân đáp:

- Nếu gặp ngươi ở đây, vậy thay cha ngươi thanh toán một trăm triệu đồng tiền đền bù đi.

- Ngươi là đồ ngốc à?

Thanh niên bĩu môi.

Hắn ta cho rằng Mục Lương chỉ là một tên dở hơi đang nói khùng nói điên.

Mộc Phân Thân chậm rãi gật đầu:

- Nếu ngươi không muốn thì ta tự đi lấy.

Hắn quay đầu nói với cô gái tóc màu cà phê:

- Tiếp tục đến phủ công tước.

- Ngươi thật sự muốn đến đó à?

Lạc Bố Lạc Nhi nuốt nước bọt.

- Đừng lãng phí thời gian.

Hắn nhếch mắt lên.

Lạc Bố Lạc Nhi quỷ thần xui khiến gật đầu đáp:

- Tốt thôi...

……..

Mộc Phân Thân đi theo Lạc Bố Lạc Nhi vòng qua thanh niên, đi thẳng về phía trước.

Thanh niên lộ ra sắc mặt khó coi, hô to một tiếng:

- Đứng lại đó cho ta!

Phân Thân của Mục Lương không để ý hắn ra, giơ tay lên rồi nắm chặt lại, thanh niên như bị thi triển Định Thân Thuật, cơ thể không thể động đậy.

Lạc Bố Lạc Nhi quay đầu nhìn thoáng qua, trong lòng nghi ngờ vì sao Mục Lương không theo kịp.

- Chuyên tâm dẫn đường.

Hắn nhìn về phía cô gái tóc màu cà phê.

- Được!

Khuôn mặt xinh đẹp của Lạc Bố Lạc Nhi ửng hồng, càng ngày càng tò mò về hắn, thì ra người đẹp trai thì thực lực cũng sẽ không yếu.

- Cộp cộp cộp ~~~

Nửa giờ sau.

Lạc Bố Lạc Nhi dừng bước, giơ tay lên chỉ tường viện cao ngất ở trước, nói:

- Nơi đó chính là phủ công tước.

- Ừm.

Mộc Phân Thân nhìn về phía tường viện phủ công tước, cất bước đi về trước đó.

Lạc Bố Lạc Nhi do dự một chút, vẫn quyết định đi theo.

Phân Thân của Mục Lương đi tới tường viện, khi tới gần thì bức tường đột nhiên tách ra hai bên, lộ ra một con đường nhỏ.

Lạc Bố Lạc Nhi không khỏi khiếp sợ, người đàn ông trước mắt là Ma Pháp Sư sao?

Sự xuất hiện của hai người nhanh chóng khiến thủ vệ phủ công tước chú ý.

- Cộp cộp cộp ~

Bọn thủ vệ giơ trường mâu, bao vây hai người, quát hỏi:

- Các ngươi là ai?

- Lá gan không nhỏ, dám tự tiện xông vào phủ công tước, bắt lấy bọn họ!

Thủ vệ trưởng tức giận nói.

- Tránh ra.

Mục Lương giơ tay lên chộp tới.

Ngay sau đó, tình hình lập tức thay đổi, mặt đất nơi bọn thủ vệ đứng đột nhiên trở thành bùn nhão, toàn quân không kịp phòng ngừa mà lún xuống, chỉ chừa một cái đầu bên ngoài.

Mộc Phân Thân không thèm để ý đám người này, tiếp tục đi tới trước.

Lạc Bố Lạc Nhi líu lưỡi, nhìn bọn thủ vệ lộ ra vẻ mặt sợ hãi, vội vàng đuổi theo bước chân của hắn.

Bọn hắn đang ở trong phủ công tước, cô chỉ là người thường, nếu không đi theo Phân Thân của Mục Lương thì e là chết như thế nào cũng không biết.

- Cộp cộp cộp ~

Mộc Phân Thân không dừng lại, dọc theo đường đi gặp phải thủ vệ và Kỵ Sĩ đều bị hắn vùi vào trong đất, người nào có thực lực mạnh mẽ thì bị trói lại bằng tơ nhện, không ai có thể chống cự lại một chiêu.

Đôi mắt đẹp của Lạc Bố Lạc Nhi tỏa sáng, nhìn hắn với ánh mắt sùng bái và kính ngưỡng, giống như đang nhìn thấy tiền bối.

Vài tên quý phụ xuất hiện, nổi giận nói:

- Các ngươi là ai, sao lại dám hoành hành ở phủ công tước như vậy, không sợ Khải Kha Phu trở về tính sổ với ngươi sao?

- Mục Lương, các cô ta là nữ nhân của Khải Kha Phu.

Lạc Bố Lạc Nhi nhỏ giọng nhắc nhở.

- Thật là đúng lúc.

Đôi mắt của Mộc Phân Thân Mục Lương sáng lên.

- A?

Lạc Bố Lạc Nhi sửng sốt một chút.

- Ta đến từ vương quốc Huyền Vũ, Khải Kha Phu phạm tội, cần giao nộp tiền phạt là một trăm triệu đồng Huyền Vũ.

Mộc Phân Thân nhấc mắt lên, nói với giọng điệu chân thành:

- Đổi thành tinh thạch ma thú là một trăm viên tinh thạch ma thú cấp 9 hoặc hai ngàn viên tinh thạch ma thú cấp 8.

Ở vương quốc Huyền Vũ, tinh thạch ma thú cấp 9 có thể đổi một triệu đồng Huyền Vũ, tinh thạch ma thú cấp 8 có thể đổi năm trăm ngàn đồng Huyền Vũ.

Các quý phụ nghe xong lập tức chửi bới:

- Tên điên này ở đâu xuất hiện thế này, mê sảng ăn nói hàm hồ, người đâu!

- Tốt nhất là ngươi nên rời khỏi đây, bằng không chịu chết đi!

- Bên cạnh chính là vương cung, các hạ phách lối như vậy, chẳng lẽ không để quốc vương vào mắt?

- Cấm nói.

Phân Thân của Mục Lương lạnh mặt phun ra hai chữ.

Các quý phụ hoảng sợ trừng lớn hai mắt, phát hiện mình nói không thể nói, không có bất cứ âm thanh nào được phát ra.

Hắn lạnh lùng lên tiếng:

- Nếu các ngươi không chịu phối hợp vậy thì ta đành tự tiện vậy.

Hắn cất bước đi vào nhà lầu phía sau các quý phụ, nhóm hầu gái đều run như cầy sấy, không dám ngăn cản bước tiến của hắn.

Các quý phụ muốn ngăn cản nhưng lại phát hiện mình bất lực, cơ thể không thể động đậy được.

Lạc Bố Lạc Nhi kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt rồi vội vàng đi theo sau Mộc Phân Thân Mục Lương vào nhà lầu.

Ở trong ánh mắt kinh ngạc của cô, Mộc Phân Thân vung tay lên, vật phẩm đáng giá ở trên bàn, trên tường đều bị thu vào trong không gian tùy thân.

- Vù vù vù ~~~

Chốc lát sau, đồ đạc tại căn nhà thứ nhất đã bị dọn sạch.

Hắn đi tới một tòa nhà lầu khác, khi đi ngang qua một vườn thảo dược, hắn hơi chuyển động suy nghĩ, dược thảo lẫn đất trồng đều bị dọn vào không gian tùy thân.

-... Hắn không phải quý tộc, là cướp mới đúng!

Lạc Bố Lạc Nhi nghẹn họng nhìn trân trối.

Không chỉ có cô gái tóc màu cà phê sợ ngây người, đám hầu gái và bọn thủ vệ càng là cả kinh nói không ra lời.

Phân Thân của Mục Lương đi vào trong tòa nhà lầu thứ hai mới phát hiện đây là kho hàng, bên trong chồng chất rương lớn rương bé, mở ra toàn là các loại vật phẩm đắt tiền, lập túc không khách khí, dọn sạch không chừa lại thứ gì.

- Một rương cũng không chừa lại nữa.....

Lạc Bố Lạc Nhi nhỏ giọng thầm thì.

Mộc Phân Thân Mục Lương quay đầu nhìn cô một cái:

- Có ý kiến gì à?

- Không có, cần ta giúp một tay không?

Lạc Bố Lạc Nhi cười nịnh nọt.

- Không cần.

Hắn quay đầu lại, đi sang tòa nhà lầu tiếp theo.

Bạn cần đăng nhập để bình luận