Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1027: Mẹ Ơi, Nơi Này Có Một Chị Gái Kỳ Quái

- Cát Khôi Phu tên này, nghĩ thật nhẹ nàng, lẻn vào xưởng quân sự công nghiệp nào có dễ dàng như vậy.... !

Hải Tây Địch bĩu môi, thấp giọng nhổ nước bọt.

Cô ta vò nát cuộn giấy, nhét vào trong miệng, nhấm nuốt vài cái rồi nuốt xuống.

Hải Tây Địch ấy ra tờ giấy mới đã chuẩn bị trước và viết câu trả lời bằng bút máy trên đó.

- Chị ơi, ngươi ở nơi này làm cái gì?

Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên khiến Hải Tây Địch giật mình.

Theo phản xạ, cô ta giấu mảnh giấy và bút máy sau lưng, nhìn nghiêng về phía cô bé chín tuổi đột nhiên xuất hiện.. Bé gái đứng ở đầu hẻm, mở to đôi mắt ngây thơ nhìn cô.

- Chị, chị làm việc mệt mỏi, đang nghỉ ngơi.

Tim Hải Tây Địch đập dồn dập rất nhanh, âm thanh đều nhỏ lại. Bé gái ngẹo đầu nhỏ, ngây thơ hỏi:

- Vậy tại sao phải nghỉ ngơi ở trong ngõ hẻm?

- Bởi vì.. Bởi vì ở đây mát mẻ.

Hải Tây Địch nở một nụ cười cứng nhắc trên mặt. Cô ta thầm nguyền rủa trong lòng, chỉ mong bé gái nhỏ trước mặt sớm rời đi.

- Chị, ngươi cười thật là khó xem nha.

Bé gái đưa tay chỉ mặt Hải Tây Địch, cười rất vui vẻ.

- ...

Khóe mắt Hải Tây Địch giật một cái, chịu đựng xúc động muốn một cái tát đập chết bé gái.

- Tiểu Nhân, ngươi đang nói chuyện với ai vậy?

Giọng nữ nghi ngờ truyền đến. Liễu Y đi tới, đưa tay kéo tay con gái mình.

- Mẹ ơi, nơi này có một chị gái kỳ quái.

Đứa nhỏ đưa tay chỉ Hải Tây Địch trong hẻm

Liễu Y ngước mắt nhìn về phía Hải Tây Địch, mặt lộ xin lỗi nói:

- Xin lỗi, con gái của ta có chút hiếu động, quấy rầy ngươi rồi.

- Không, không có việc gì.

Sắc mặt Hải Tây Địch cứng ngắc lắc đầu.

- Đi nhanh đi, kịch nói sắp bắt đầu.

Liễu Y lôi kéo tiểu cô nương xoay người rời đi, lưu lại Hải Tây Địch kinh nghi bất định đợi tại chỗ.

Tiểu Nhân nghiêng đầu hỏi:

- Mẹ, Hội nghị Thánh Địa khi nào thì bắt đầu nhỉ?

Liễu Y ôn nhu nói:

- Còn mười lăm ngày, không cần vội.

- Nhưng mẹ, ngươi bị Hư Quỷ cảm nhiễm, sắp phát tác.

Tiểu Nhân rơi vào tâm trạng chán nản.

- Ngoan, không có chuyện gì.

Liễu Y giơ tay lên xoa xoa đầu con gái, trong mắt lộ vẻ buồn bã, đau thương.

Trong ngõ hẻm, Hải Tây Địch bình tĩnh lại, một lần nữa lấy giấy bút, lấy nhanh nhất tốc độ viết xong chữ còn lại. Cô ta gập giấy lại, làm bộ như không có chuyện gì xảy ra đi khỏi cái hẻm nhỏ, tìm kiếm thân ảnh Cát Khôi Phu.

Hải Tây Địch chỉ muốn gửi thư nhanh chóng, và sau đó trở lại làm việc trong Nội thành, tránh xa sự hối hả và nhộn nhịp của khu buôn bán. Cô ta đi trong đám đông và nhanh chóng tìm thấy một bóng dáng quen thuộc.

Cát Khôi Phu đang chuẩn bị xếp hàng trước quán bánh bao.

Hải Tây Địch đi lên trước, như không có chuyện gì xảy ra đứng sau lưng hắn, giả vờ đang xếp hàng mua bánh, Cát Khôi Phu chắp tay sau lưng, thành công bắt được tờ giấy của Hải Tây Địch.

Hai người tiếp tục đứng xếp hàng, mỗi người mua hai cái bánh bao thịt trước khi rời đi.

Cát Khôi Phu cẩn thận đến cửa hàng trái cây một lần nữa và mua hai quả táo trước khi trở về phòng trong Tam Tinh Lâu.

Cát Khôi Phu thở phào, trước tiên khóa trái cửa phòng, lấy ra tờ giấy ẩn giấu, sau khi mở ra, cẩn thận đọc lại dòng chữ.

- Phường quân sự công nghiệp quá khó để lẻn vào, mỗi lần còn chưa tới gần đã bị đuổi, luôn cảm giác có người âm thầm quan sát, không dám tùy tiện tới gần.

Hắn nhẹ giọng đọc chữ trên tờ giấy.

- Khu Trung Ương cũng vào không được, nơi đó phòng thủ càng nghiêm ngặt, tạm thời không có gì hữu dụng... liên lạc lại sau.

Hải Tây Địch thực sự là phế vật, lẻn vào Nội thành lâu như vậy, vậy mà một tin tức hữu dụng cũng không tìm thấy!!

Cát Khôi Phu đen mặt, xé nát tờ giấy trên tay.

……..

Trong bảo khố cung điện thuộc khu Trung Ương

Mục Lương thu tay lại, anh đã chuyển hoá viên tinh hạch cuối cùng thành điểm tiến hóa.

Trước mặt anh, có hơn hai mươi cái rương gỗ trống rỗng. Vốn dĩ bên trong những cái rương này đều là tinh hạch hung thú, tiền lời của Phố Buôn Bán trong vài ngày gần đây.

Anh vừa động ý niệm, mở ra bảng bốn thuộc tính cơ bản.

Thuần dưỡng sư: Mục Lương.

Thể lực: 2721.5

Tốc độ: 2724.4.

Sức mạnh: 2720.2

Tinh thần: 2737...

Tuổi thọ: 24 tuổi /18930 năm.

Điểm thuần dưỡng: 3410

Điểm tiến hoá: 7.006.388.723

Năng lực:

Điều Khiển Nguyên Tố Băng 【 cấp chín 】

Tiến Hoá Vô Hạn【 cấp chín 】

Thiên Tai Dung Nham 【 cấp chín 】.

...Ẩn giấu...

Đã gom được bảy tỷ điểm tiến hoá, khoảng cách tới mười tỷ điểm tiến hoá càng ngày càng gần.

Con ngươi màu đen của Mục Lương lóe lên một tia hưng phấn. Anh vô cùng mong chờ, không biết khi Huyền Vũ tiến hoá tới cấp mười một, nó sẽ thay đổi như thế nào?

Để mau chóng gom đủ mười tỷ điểm tiến hoá, anh không đi tiến hóa những thú thuần dưỡng khác như Kiến Gọng Kìm Khổng Lồ. Mục Lương dùng ý niệm khống chế, thu hồi lại bảng bốn thuộc tính cơ bản, sau đó anh xoay người rời khỏi bảo khố. Nhưng không đợi đến khi anh trở lại thư phòng, trên đường đi, anh đã chạm mặt với Ly Nguyệt.

Ly Nguyệt ôn nhu nói:

- Mục Lương, xe ngựa đã chuẩn bị xong, chúng ta nên đi xem huấn luyện không quân.

- Vậy đi thôi.

Mục Lương xoay người, đi ra bên ngoài cung điện.

Trên quảng trường, khi nhìn thấy anh đang từ từ lại gần, những con Sói Mặt Trăng đều cúi đầu tỏ vẻ tôn trọng với anh.

Ken két…

Dường như chờ đợi từ lâu, vừa thoáng nhìn thấy bóng dáng Mục Lương, Tiểu Mật đã mở cửa thùng xe, chào đón Mục Lương lên xe. Cô gái tóc bạch kim cũng cùng anh lên xe.

- Xuất phát.

Ly Nguyệt truyền ra thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Tiểu Mật đóng cửa thùng xe, tiếp theo cô rất lưu loát ngồi ở thùng xe, rồi đưa tay kéo bộ dây cương của Sói Mặt Trăng.

Tru tru tru…

Những con Sói Mặt Trăng ngửa mặt lên trời hú dài một tiếng, tiếp theo chúng kéo thùng xe rời khỏi Trung Ương. Trong xe, Mục Lương nghiêng đầu, nhìn không chớp mắt vào cô gái tóc bạch kim.

- Làm sao vậy?

Ly Nguyệt phát ra thanh âm mang theo một chút run rẩy.

- Không có việc gì, ta chỉ ngắm ngươi mà thôi.

Mục Lương dùng giọng lười nhác nói.

Ly Nguyệt khẽ nhếch đôi môi phấn hồng, con ngươi màu bạch kim lóe sáng, hỏi:

- Ngươi mệt mỏi sao?

- Cũng có thể là vậy.

Mục Lương nhếch miệng ngáp một cái.

- Ta giúp ngươi xoa bóp một chút.

Ly Nguyệt đứng lên ngồi ở bên cạnh anh, tiếp đó cô đặt tay lên huyệt Thái Dương của anh, nhẹ nhàng xoa với lực đạo vừa phải.

Mục Lương thoải mái nhắm mắt lại. Anh muốn im lặng để hưởng thụ giờ khắc yên tĩnh này.

Cô nhẹ chớp đôi mắt bạch kim tuyệt đẹp. Bỗng dưng cô cảm thấy hai tròng mắt có chút đau đớn, như có con kiến đang chậm chậm bò trong mắt cô.

Uy… Cô nhịn không được kêu lên một tiếng. Trong tầm mắt của cô, Mục Lương chậm rãi trở nên mờ ảo, quần áo trên người cũng bắt đầu chuyển thành màu trong suốt.

- Làm sao vậy?

Mục Lương nghe thấy tiếng kêu của cô thì mở mắt ra nhìn về phía cô gái tóc bạch kim.

- Ngươi.....

Trên mặt cô nổi lên một mảnh đỏ bừng, cô vội vàng thu hồi tầm mắt đang dừng lại ở nửa người dưới của Mục Lương. Ánh mắt cô trở nên mơ hồ. Theo những gì cô nhìn thấy, thùng xe đang dần trở nên trong suốt, thậm chí cô còn có thể nhìn rõ những hộ vệ Khu Trung Ương đi theo bọn họ ở bên ngoài.

- Ly Nguyệt, ngươi không sao chứ?

Mục Lương lập tức ngồi dậy, anh đưa tay khoát lên vai cô gái tóc bạch kim.
Bạn cần đăng nhập để bình luận