Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1298: Hư Quỷ Tiến Vào Nội Thành



Mễ Nặc cắn môi dưới, ngồi yên tại chỗ chờ đợi.

Phía sau lều trại bị xốc lên, bọn nhỏ thăm dò đi ra. Một cô bé buộc tóc đuôi ngựa tò mò hỏi:

- Chị Mễ Nặc, chị Mễ Á muốn đi đâu?

Mễ Nặc thở sâu, quay đầu lại ra vẻ bình tĩnh nói:

- Chị Mễ Á đi WC, rất nhanh sẽ trở về.

- Vâng vâng.

Cô bé gật đầu.

Bên kia, cô gái tai mèo đi tới lối vào, cánh cửa ngọc lưu ly thật lớn đã bị đóng lại.

Mễ Á nhìn về phía thủ vệ Thành Phòng Quân, tò mò hỏi:

- Bên ngoài xảy ra chuyện gì?

- Không rõ ràng lắm.

Thành Phòng Quân lắc đầu, bày ra biểu tình không muốn nhiều lời.

- Vậy làm sao lại đóng cửa?

Mễ Á nhướng mày.

- Là mệnh lệnh của thư ký đại nhân.

Thành Phòng Quân rất nghiêm túc nói.

- Nguyệt Thấm Lan sao?

Mễ Á đã suy đoán, có tám phần hư quỷ đã vào thành. Con ngươi màu đỏ của cô sáng lên, thân thể hóa thành một mảnh bóng đen biến mất tại chỗ.

Hai Thành Phòng Quân sửng sốt một chút, trong lúc nhất thời bọn họ không biết phải làm sao bây giờ.

Thi triển lực lượng ám ảnh bóng tối, Mễ Á xuất hiện ngay lối đi, cô đi dọc theo cầu thang thật cẩn thận hướng về phía trước. Lúc vừa đi lên mặt đất, bên tai cô lập tức vang lên tiếng kêu của hư quỷ.

Cô thở sâu, thật cẩn thận dò xét bên ngoài, lọt vào trong tầm mắt của cô là đầy trời dây leo, còn có đàn hư quỷ đang bị nghiền áp kia.

Trên đường, người cây đang chiến đấu cùng đàn hư quỷ, nhánh cây sắc bén xuyên thủng đầu hư quỷ.

Mễ Á sửng sốt, đây là loại tình huống gì?

Trước khi cô đi lên, đã tưởng tượng ra cảnh khắp nơi đều có hư quỷ, nhưng hiện tại xem ra tình huống còn chưa tới mức hỏng bét như vậy.

Phanh! Trên không trung một bóng đen rơi xuống, một con hư quỷ cấp bảy ngã xuống trước Mễ Á hơn mười mét. Trong đầu nó có một lỗ máu to bằng cái chén, khí tức sinh mệnh đã tan biến.

Mễ Á hoảng sợ, vừa định thi triển năng lực ám ảnh bỏ chạy, lại phát hiện hư quỷ kia vẫn không nhúc nhích, lúc này cô mới dừng lại.

Cô do dự một chút, nhưng vẫn đi ra bên ngoài, động tác nhẹ nhàng nhảy lên mái nhà, nhìn về phía ngã tư đường khác ở nội thành.

Rầm rầm oanh...

Tiếng gầm rú không dứt bên tai, có phòng ốc ầm ầm sập, đó là do Kỳ Nhông Chín Màu đang chiến đấu với hư quỷ cấp cao. Thấy một màn này, Mễ Á sợ hết hồn, loại chiến đấu này cô không thể nhúng tay vào được.

- Phải trở về.

Cô thấp giọng thì thầm, đã đáp ứng với em gái chỉ lên liếc mắt một cái rồi về, không thể để cho cô ấy lo lắng. Hình ảnh trước mắt đã khiến cô yên lòng, ít nhất tình huống không quá hỏng bét.

Cô gái tai mèo hóa thành một bóng ma, xuyên qua mái hiên rời đi, rồi dọc theo cầu thang hầm trú ẩn tiếp tục xuống phía dưới, về tới bên trong hầm trú ẩn.

Mễ Á bất ngờ xuất hiện, lại dọa hai Thành Phòng Quân nhảy dựng lên.

- Thật có lỗi.

Mễ Á bỏ lại một câu, rồi bước nhanh đi đến lều trại.

- Chị gái!

Thấy chị gái trở về, Mễ Nặc nhất thời thở phào nhẹ nhõm. Cô vội vàng gấp giọng nói:

- Chị, bên ngoài thế nào?

- Hư quỷ vào thành, nhưng có thánh thụ...

Mễ Á cực kỳ kiên nhẫn, đem tất cả những chuyện mình vừa chứng kiến nói lại một lần.

Mễ Nặc cắn môi dưới, thật lâu cũng không nói câu gì.

Mễ Á nhìn ra em gái cô đang rất lo lắng, nhưng dường như con bé đã trưởng thành hơn rất nhiều, nên vẫn cố gắng nhịn xuống sự lo lắng trong lòng.

Mễ Nặc nhìn qua những vị trí khác bên trong hầm trú ẩn, những dân chúng trong thành đang ngồi trên chiếu, có người đánh bài, có người đang nói chuyện, sắc mặt hoặc nhiều hoặc ít đều có những nụ cười.

Cô thầm than một tiếng, mọi người vô tâm ghê gớm.

Mễ Á giữ chặt tay em gái, nhẹ giọng nói:

- Nếu ngươi lo lắng cho Mục Lương, ta có thể đi ra ngoài hỏi một chút giúp ngươi.

- Không cần, Mục Lương rất mạnh, có thể bảo vệ tốt chính mình.

Mễ Nặc vội vàng lắc đầu, khuôn mặt xinh đẹp của cô tràn đầy nghiêm túc. Mễ Á đưa tay ôm em gái vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô ấy.

Mễ Nặc lại an ủi chị gái mình, cô ngây thơ nói:

- Chị, ta không sao.

- Ta biết.

Mễ Á gật đầu, nhưng vẫn vòng tay ôm cô như trước.

- Đây là làm sao vậy?

Âm thanh mất hứng vang lên, Lỵ Lỵ đi ra khỏi lều trại

- Không có việc gì.

Mễ Á buông tay ra, lại trưng ra bộ mặt lạnh lùng.

Lỵ Lỵ chớp chớp con ngươi mày lục, áy náy nói:

- Cáp, là ta quấy rầy đến các ngươi tăng tiến tình cảm chị em sao?

- Không có.

Mễ Nặc nặn ra một nụ cười.

Lỵ Lỵ nhìn chằm chằm Mễ Á một hồi, chắc chắn nói:

- Chuyện này không thích hợp, có phải bên ngoài đã xảy ra chuyện hay không?

- Hư...

Mễ Nặc vội vàng lấy tay che miệng, ý bảo Lỵ Lỵ nhỏ giọng một chút, sợ khiến cho những dân chúng khác nghe thấy, dẫn phát khủng hoảng.

Sắc mặt Lỵ Lỵ ngưng trọng lên, cô hạ giọng nói:

- Xem ra ta đoán không sai.

- Hư quỷ vào thành.

Mễ Á bất đắc dĩ, đành phải ăn ngay nói thật.

- Thành Huyền Vũ bị đánh bại ư!?

Lỵ Lỵ mặt lộ ngạc nhiên, cường đại như thành Huyền Vũ, cũng không có cách nào để ngăn trở thuỷ triều hư quỷ sao?

Nhìn vẻ mặt của bạn tốt, Mễ Á cũng biết cô ấy đang nghĩ linh tinh, vội vàng giải thích:

- Tình huống không hỏng bét như ngươi nghĩ đâu. Số lượng hư quỷ không nhiều lắm, còn bị thánh thụ chặn lại rồi.

- Vậy tình huống ở ngoại thành thì sao?

Lỵ Lỵ gấp giọng nói.

- Ta không biết.

Mễ Á lắc đầu.

- Chuyện này...

Lỵ Lỵ thay đổi sắc mặt, không khỏi lo lắnglên.

Mễ Á thấp giọng nói:

- Được rồi, đừng nói quá lớn, khiến cho rối loạn sẽ không tốt lắm.

Lỵ Lỵ không yên lòng gật đầu, trong lòng cô đang nghĩ một chuyện khác.

Cô vẫn muốn làm ở quan toà thành Huyền Vũ, cho nên không hy vọng nơi này bị hư quỷ công phá.

Trong lòng Lỵ Lỵ còn có một lo lắng, hư quỷ sẽ không phát hiện hầm trú ẩn, sau đó đi vào chứ?

- Không có việc gì, mọi việc sẽ tốt thôi.

Mễ Nặc an ủi.

Cô đã coi mình là một trong những nữ chủ nhân của thành Huyền Vũ, nên phải có trách nhiệm trấn an Lỵ Lỵ.

…………..

Trên Sơn Hải Quan, Mục Lương còn đang đánh nhau với con hư quỷ cấp mười một.

- Mạnh hơn ta tưởng tượng một chút.

Ánh mắt Mục Lương lạnh như băng, động tác trên tay anh vẫn liên tục không ngừng, tia chớp màu tím quấn quanh nắm tay oanh kích tới hư quỷ cấp mười một.

Hư quỷ cấp mười một rất mạnh, da dày thịt béo, nó cứng rắn đỡ được một quyền của Mục Lương nhưng chỉ chịu điểm một vết thương nhẹ.

- Thật mạnh!

Trên tường thành, sắc mặt Hồ Tiên ngưng trọng, cô nhìn chăm chú vào thân ảnh thật lớn trên không trung.

Trên không trung, Mục Lương đã triền đấu với hư quỷ cấp mười một gần mười phút rồi, nhưng thắng bại vẫn chưa định. Ly Nguyệt vẫy cổ tay, vì không ngừng giương cung bắn tên, hiện tại tay cô cực kỳ đau nhức. Cô đưa mắt nhìn không trung, lạnh lùng nói:

- Mục Lương vẫn chưa rơi vào hạ phong, chắc không có việc gì.

- Ta không lo lắng Mục Lương sẽ thất bại, chỉ là kéo dài thời gian càng lâu thì chúng ta càng phiền toái.

Nói xong Hồ Tiên lập tức nhìn về Ngoại thành phía sau.

Khu vực Sương Mù Mộng Ảo không bao trùm tới, đã có không ít hư quỷ vọt vào, có điều mọi người trên tường thành không thể phân thân, vì vậy bọn họ chỉ có thể hy vọng thú thuần dưỡng trong nội thành có thể ngăn lại và đánh chết chúng nó.

- Có hầm trú ẩn, chắc nguy hiểm không lớn, chỉ là những cây xanh trong thành...

Con mắt bạch kim của Ly Nguyệt lóe sáng, cô chưa nói xong, nhưng mọi người cũng hiểu được cô có ý tứ gì.

Bạn cần đăng nhập để bình luận