Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1918: Cải Tạo Tam Quan Pháo Đài



Nguyệt Thấm Lan nói bổ sung:

- Còn phải phát thiệp mời tới hai mảnh đại lục, để các cường giả và quốc vương kia tới xem lễ, làm nhân chứng cho sự ra đời của vương quốc Huyền Vũ.

- Đúng vậy, lập quốc không phải là chuyện nhỏ.

Mục Lương bình thản nói.

- Thật là phiền phức quá mà.

Ngải Lỵ Na nhỏ giọng thầm thì một câu.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Không có chuyện gì là đơn giản cả.

- Được rồi, ta ăn no, cần phải đến Sơn Hải Quan một chuyến.

Mục Lương đứng lên nói.

Hồ Tiên quyến rũ nói:

- Ta cũng đi, vừa vặn có việc cần đến Phố Buôn Bán.

- Ừ, được thôi.

Mục Lương nhàn nhạt gật đầu.

- Phải chuẩn bị phi thuyền vận chuyển sao?

Ly Nguyệt nhẹ giọng hỏi.

- Không cần, ta bay qua đó là được rồi.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Từ khu Trung Ương bay đến Sơn Hải Quan, lấy tốc độ của phi thuyền vận chuyển cỡ nhỏ thì cần phải mất hai mươi phút mới có thể tới nơi.

- Được.

Ly Nguyệt lên tiếng.

Mấy ngày qua, cô cũng bề bộn nhiều việc, cho nên không dự định đi theo Mục Lương đến Phố Buôn Bán.

Mục Lương và Hồ Tiên rời đi nhà ăn.

- Ôm chặt ta.

Mục Lương ôm eo của cô gái đuôi hồ ly, nhìn cô rồi cười như có như không.

- Vâng.

Hồ Tiên mỉm cười gật đầu.

Ngay sau đó, Mục Lương thi triển Nhảy Vọt Ám Ảnh, hai người biến mất ở trong cung điện.

Sau khi Mục Lương thi triển năng lực vài lần, cả hai đã xuất hiện ở bầu trời Phố Buôn Bán.

Bây giờ, Phố Buôn Bán thoạt nhìn có chút tiêu điều, trên đường không có bóng người.

Mục Lương mang theo cô gái đuôi hồ ly từ trên trời giáng xuống, hạ cánh trước mặt Trân Bảo Lâu.

Mục Lương dặn dò:

- Ngươi đi mau đi, nhưng tối nay ta sẽ cải tạo Phố Buôn Bán, ngươi thông báo nhân viên bán hàng và nhân viên phục vụ phải chuẩn bị sẵn sàng.

- Ta rõ rồi.

Hồ Tiên lên tiếng.

- Ừm, nếu có việc gì thì tới Sơn Hải Quan tìm ta.

Mục Lương giơ tay véo má cô gái đuôi hồ ly.

- Đã biết.

Hồ Tiên cười tươi như hoa gật đầu.

Anh xoay người cất bước rời đi, đến tam quan pháo đài.

Chuyện anh cần làm hôm nay là cải tạo ba pháo đài một chút, khiến nó có dáng vẻ mà một vương quốc nên có.

- Thành chủ đại nhân.

Đại An Ti và Vệ Cảnh vội vã tới nghênh đón.

Mục Lương dặn dò:

- Ừ, ngày hôm nay ta muốn tiến hành cải tạo ba cứ điểm, các ngươi ra lệnh Thành Phòng Quân đi ra khỏi đây, tránh việc bị ngộ thương.

- Vâng.

Đại An Ti đáp với thần sắc nghiêm túc, phân phó Vệ Cảnh đích thân đi làm chuyện này.

Trong vòng nửa canh giờ, người bên trong tam quan pháo đài đều rời đi, đứng ở một nơi rất xa để quan sát.

Mục Lương nhìn xung quanh một vòng, không phát hiện bên trong tam quan pháo đài còn có người sống.

- Ông ~~~

Anh yên lòng, hơi chuyển động suy nghĩ, Thiên Môn Lâu chìm trong nước lại trồi lên lần nữa, nó như một khối nam châm bám vào miếng sắt, di động cực kỳ dễ dàng.

Dưới sự khống chế của Mục Lương, Thiên Môn Lâu dịch chuyển vị trí, đứng song song với Huyền Không Các.

Ngoại trừ Sơn Hải Quan, Thiên Môn Lâu và Huyền Không Các đều được xây ở vách núi thẳng đứng.

Sau khi bị dịch chuyển, cửa vào Thiên Môn Lâu cách ngoài khơi khoảng bảy, tám mét, vẫn kết nối với bến tàu và nơi cập bến như cũ.

Vị trí của Thiên Môn Lâu và Huyền Không Các thấp hơn Sơn Hải Quan gần ba ngàn mét.

Sau này, người ngoài muốn đến thành Huyền Vũ thì cần phải tiến vào từ Thiên Môn Lâu rồi lại băng qua Huyền Không Các, sau đó lại leo lên ba ngàn bậc thang đá thẳng đứng mới có thể đến Sơn Hải Quan.

Mục Lương suy nghĩ một chút, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Có thể làm một Cáp Treo ngắm cảnh, vừa có thể lấy kiếm tiền vừa có thể để người từ ngoài dễ dàng đến Sơn Hải Quan.

Anh nhớ tới cáp treo ngắm cảnh ở kiếp trước, chỉ cần dựng đường ray cố định, như vậy cáp treo vận hành ở vách đá dựng đứng ba ngàn mét không là vấn đề.

Trong lòng Mục Lương có ý tưởng, âm thầm nhớ kỹ, hiện tại anh cần tiến hành xây dựng và cải tạo Huyền Không Các và Thiên Môn Lâu.

Chờ sau khi tuyên bố lập quốc, người tới vương quốc Huyền Vũ sẽ càng ngày càng nhiều, Thiên Môn Lâu và Huyền Không Các bây giờ sẽ rất nhỏ, ít nhất phải mở rộng gấp mười lần mới được.

- Trước hết phải xây xong biên cảnh Hải Quan rồi mới tính tiếp được.

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên.

Anh đã có kế hoạch cho Sơn Hải Quan, tăng cao hiệu suất hơn một chút.

………….

- Ầm ầm ~~~

Mục Lương giơ tay lên, làm cho vách đá tại Thiên Môn Lâu và Huyền Không Các kéo dài ra phía ngoài gần ba trăm mét, hình thành một bãi đáp với chiều rộng bốn trăm mét, dài hai ngàn mét.

- Bắt đầu!

Anh trầm giọng nói một câu, lưu ly dưới chân khuếch tán ra ngoài, xây thành ba hàng kiến trúc ở trên bãi đáp.

Từ xa nhìn lại giống như ba tòa cao tốc đường sắt đứng, mỗi tòa được kết nối với nhau bằng mười đường dây.

Ba hàng kiến trúc có thể nói là một thể thống nhất, sau này sẽ là biên cảnh Hải Quan của vương quốc Huyền Vũ.

Hàng kiến trúc thứ nhất có công năng giống với Thiên Môn Lâu trước kia, tiến hành đăng ký thân phận và thu phí vào thành.

Biên cảnh Hải Quan mới dài đến hai kilomet, có bốn cổng ra vào, ngày thường sẽ mở ra một cổng, khi nào gặp phải tình huống đặc biệt thì sẽ mở toàn bộ bốn cổng.

Hàng kiến trúc thứ hai lại giống với Huyền Không Các trước kia, phụ trách việc kiểm tra an toàn, đồng thời tiến hành đăng ký lần thứ hai đối với những người có đeo vũ khí, còn phải gởi vũ khí lại nơi này.

Hàng kiến trúc thứ ba thì có công năng đa dạng hơn, có thể là nhà lao tạm thời, nơi gửi hành lý hoặc nhà ga chờ cáp treo ngắm cảnh và nhiều loại công năng khác.

Muốn đi vào vương quốc Huyền Vũ cần đi lên cáp treo ngắm cảnh để đến Sơn Hải Quan.

- Còn phải hoàn thiện thêm một chút nữa.

Các ngón tay của Mục Lương khẽ nhúc nhích, biên cảnh Hải Quan rất quan trọng, cần phải xây dựng cho thật tốt.

Anh đi vào đại sảnh, mười ngón tay cử động, khống chế lưu ly ngưng tụ thành từng cửa sổ và đường xếp hàng.

Vì sự an toàn của nhân viên Hải Quan, Mục Lương cố ý xây cửa sổ lưu ly dày hơn một ít.

Anh dò xét một lần, tạo mấy khối bảng hướng dẫn ở chỗ lối đi rồi cất bước đi vào kiến trúc thứ hai, tiến hành xây dựng bằng phương pháp cũ.

Mục Lương bất tri bất giác bận rộn cho tới trưa, lúc này mới xây xong biên cảnh Hải Quan.

Thiên Môn Lâu và Huyền Không Các trở thành một địa điểm tham quan, cũng là nơi để nhân viên phục vụ và Thành Phòng Quân nghỉ ngơi.

- Tạm thời cứ như vậy trước đi.

Anh thở phào một cái, xoay người rời đi biên cảnh Hải Quan.

Mục Lương xoay người lại nhìn về phía biên cảnh Hải Quan, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Sau này còn phải xây sân đáp cho phi thuyền, có thể bay thẳng tới mỗi tòa Vệ Thành, hoặc bay thẳng tới mảnh đại lục khác.

Trong lòng anh có rất nhiều ý tưởng, sau này sẽ chậm rãi thực hiện, lúc này anh còn có chuyện khác phải làm trước.

Cộp cộp cộp ~

Mục Lương cất bước đi tới bãi đáp sát biên giới, bao gồm phía dưới cuồn cuộn nước biển.

Bạn cần đăng nhập để bình luận