Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 155: Quân Đoàn U Linh Đặc Chủng (2)

Trước đây, các cô truy sát một vài người bỏ trốn, nếu không phải như vậy vĩnh viễn cũng sẽ không biết chân tướng của chuyện.
Mục Lương suy tư một hồi, hỏi:
- Người bị làm hại như ngươi, thành Thánh Dương có phải có rất nhiều hay không?
- Đúng, có rất nhiều, trước đây, một nhóm người cảm nhiễm chúng ta, có hơn năm mươi người.
Ly Nguyệt cắn chặt hàm răng, đáy mắt hiện lên một tia bi thương.
Cùng một nhóm hơn năm mươi người, có không ít người chết trong huấn luyện, chết vì cảm nhiễm tái phát.
- Có thể xúi giục các cô ấy hay không?
Mục Lương híp con ngươi màu đen.
Nếu như thành Thánh Dương bồi dưỡng những người như vậy, tất cả đều là diệt sát những bộ lạc nhỏ, bắt những đứa trẻ về bồi dưỡng mà thành.
Nếu như tẩy não nghiêm trọng, xúi giục đứng lên thực tế có hơi khó.
- Ta hoài nghi trong những người kia có người cũng biết chân tướng...
Sắc mặt của Ly Nguyệt buồn bã nói.
Cô không còn ngây thơ như mấy năm trước nữa, bây giờ vừa nghĩ cũng biết trong đội ám sát, có không ít người biết chân tướng.
Nhưng bọn họ nhưng vẫn chấp nhận ở lại thành Thánh Dương, như vậy thì có hơi khó khăn.
- Ta hiểu được, vậy tạm thời không nên đi tiếp xúc.
Mục Lương gật đầu.
Người biết được chân tướng, vẫn tiếp tục ở lại thành Thánh Dương, anh có thể đoán được hai kết quả.
Hoặc là giả câm vờ điếc mong có cuộc sống mới.
Hoặc ẩn nhẫn tìm lấy cơ hội báo thù.
Nếu như tùy tiện đi tới xúi giục, sẽ khiến kết quả không tốt như mong muốn.
- Mục Lương, ngươi đừng đánh giá thấp Dị Quỷ thành Thánh Dương.
Khuôn mặt xinh đẹp của Ly Nguyệt tràn ngập nghiêm túc.
- Ta biết rồi, ngươi cũng đừng xem thường thành Huyền Vũ chúng ta.
Khóe miệng của Mục Lương hơi nhếch lên.
Rùa Đen chính là một uy hiếp cực lớn, đến lúc đó đứng ở bên cạnh thành Thánh Dương, đối phương cũng không dám ra tay ngoài sáng.
Còn như thủ đoạn ngầm, anh thật đúng là chưa sợ qua người nào.
- Ta không có xem nhẹ thành Huyền Vũ.
Ly Nguyệt nhỏ giọng giải thích một cái, gò má căng thẳng nới lỏng ra.
Cô làm sao có khả năng xem nhẹ thành Huyền Vũ, chỉ là thành Thánh Dương gây áp lực quá lớn, có thể nói là bóng ma được nuôi dưỡng từ nhỏ cũng không quá đáng.
- Vậy hai bộ Khôi Giáp U Linh, ngươi và Ngải Lỵ Na cầm lấy mặc đi.
Mục Lương thừa dịp hiện tại rảnh rỗi, nói ra quyết định của chính mình:
- Ta dự định bồi dưỡng một cơ quan giám thị và thu thập tình báo, phụ trách giám sát và tìm hiểu tình báo của thành Huyền Vũ, với đến mỗi một thành trì lớn thu thập tình báo.
Sau này, thành Huyền Vũ sẽ càng ngày sẽ càng lớn, người dân sẽ càng ngày càng nhiều.
Nếu có lẫn vào mấy con 'con chuột' có dụng tâm khác, những người kia phải dựa vào người nội bộ tới bắt giữ.
Ly Nguyệt, Ngải Lỵ Na hai người từng trải qua cuộc sống đặc thù, chính là người được lựa chọn thích hợp nhất.
- Ta và Ngải Lỵ Na sao?
Ly Nguyệt kinh ngạc nói.
- Đúng , cơ quan kia tên đầy đủ là Bộ Đội U Linh Đặc Chủng.
Vẻ mặt của Mục Lương chăm chú, nói:
- Cũng có thể gọi là cơ quan U Linh.
Anh lấy cái tên này, cũng có một chút tưởng nhớ thân phận bộ đội đặc chủng trước đây.
Mục Lương muốn cơ quan đó giống như u linh xuất quỷ nhập thần, có thể mạnh mẽ giống như bộ đội đặc chủng Địa Cầu.
Ở cái thế giới này, có thể khiến người ta nghe tên đã sợ mất mật.
- Nhưng... Về phần Ngải Lỵ Na, ta còn không biết ý của cô ấy.
Ly Nguyệt thì nguyện ý gia nhập vào Bộ Đội U Linh Đặc Chủng, lại không thể quyết định thay cho bạn mình.
- Không có việc gì, ngươi có thể hỏi cô ấy một chút.
Mục Lương ôn hòa nói.
Anh cũng không miễn cưỡng người khác, trừ phi đối phương là muốn tự mình tìm đường chết, như vậy đừng trách anh không cưỡng ép.
- Được.
Ly Nguyệt mấp máy đôi môi hồng gật đầu.
Cô nghĩ đến cô gái tóc vàng, nói:
- Trên thực tế, Vưu Phi Nhi cũng có thể gia nhập vào cơ quan U Linh đó, thực lực của cô ấy cũng vô cùng mạnh.
- Vưu Phi Nhi, cô ấy vẫn là thích hợp đứng ở sở nghiên cứu hơn.
Mục Lương nghĩ đến cô gái tóc vàng mơ hồ kia, căn bản không tưởng tượng nổi tình cảnh khi đối phương làm nhiệm vụ.
Hơn nữa, một người làm nghiên cứu, khó có được so với một người chỉ biết phá hư.
Ly Nguyệt há miệng muốn giải thích một chút.
Sau đó, cô nghĩ đến, khả năng Vưu Phi Nhi đứng ở sở nghiên cứu, sẽ vui vẻ hơn, cũng không nói nữa.
- Nói hết tất cả, cảm giác thoải mái hơn rất nhiều.
Ly Nguyệt dịu dàng bước tiến tới, bước chậm trên hành lang, phía trước tấm biển được Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng chiếu sáng, cả người có cảm giác thả lỏng.
Cô nói tất cả bí mật giữ trong lòng, lúc này gánh nặng đè giữ bấy lâu nay nhẹ đi mất phần.
Còn lại cũng chỉ có căn bệnh Hư Quỷ Cảm Nhiễm kia, với báo thù.
- Ngải Lỵ Na có muốn gia nhập vào Đặc Chủng U Linh hay không?
Ly Nguyệt đang suy nghĩ làm sao để có thể lôi kéo bạn mình cùng tham gia.
Gia nhập vào cơ quan đặc thù có rất nhiều quy tắc, không thể để lộ bí mật, không thể tùy ý rời khỏi, nhiệm vụ cũng rất nguy hiểm.
Nhưng, phúc lợi cũng vô cùng cao, quyền lực cũng rất lớn.
Ly Nguyệt nhìn tờ giấy bằng da thú trong tay, mặt trên ghi chép vài chữ là quyền lợi của Bộ Đội Đặc Chủng U Linh.
Đây là tờ giấy mà Mục Lương vừa đưa cô, nói là có thể đưa cho Ngải Lỵ Na xem để cô ấy tìm hiểu một chút.
Dù sao, Mục Lương và Ngải Lỵ Na không có liên quan gì với nhau, chỉ là Ly Nguyệt và Vưu Phi Nhi chính là bạn giữa hai người..
Cùng với thứ quan trọng, Đôi Cánh Thiên Sứ.
- Bất kể là chuyện gì thì cũng phải hỏi cô ấy một chút!
Ly Nguyệt đến để lấy lại tờ giấy da thú, cất bước đi tới nhà bếp.
Ly Nguyệt đi vào trong phòng bếp, định lấy chút đồ cho Ngải Lỵ Na ăn, mượn cơ hội này để mở lời mời cô ấy gia nhập vào cơ quan U Linh.
Ly Nguyệt đi tới phòng bếp, nhìn thấy Mễ Nặc đang tay chân bận rộn cùng với hai người giúp việc.
Mễ Nặc nghe có tiếng động, đã quay đầu nhìn lại.
Cô ấy ngạc nhiên hỏi:
- Ly Nguyệt, sao ngươi lại tới đây?
- Ta đến đây để lấy chút đồ ăn.
Ly Nguyệt tiến lên trước, hiếu kỳ hỏi:
- Mọi người đang làm cái gì đấy?
- Dạo gần đây Mục Lương thường xuyên làm việc muộn, nên ta làm cho anh ấy chút đồ ăn.
Mễ Nặc đang khuấy thịt kho trong nồi sắt.
Cô ấy chỉ chỉ vào tờ giấy da thú bên cạnh, nói:
- Thuận tiện nghiên cứu thực đơn mới một chút.
- Thực đơn mới? Ngươi lại nghiên cứu ra một món ăn mới?
Ly Nguyệt thăm dò nhìn vài chữ trên thực đơn.
- Không phải, là Mục Lương cho ta.
Mễ Nặc ngượng ngùng, mở nước rửa tay, từ từ giải thích:
- Là vì sắp tới ta sẽ phải chuẩn bị đồ ăn cho phố buôn bán.
- Buôn bán trên phố?
Ly Nguyệt ngẩn người.
Cô ấy lập tức đã phản ứng kịp thời:
- Ừm, là khu vực giao dịch.
- Ly Nguyệt muốn ăn cái gì? Ta kêu Tiểu Lan làm cho cô luôn.
Mễ Nặc thanh thoát nói.
- Cứ tùy tiện làm chút gì đó có thể ăn là được, làm ba phần.
Ly Nguyệt nhẹ giọng nói.
- Tiểu Lan, hãy làm một phần thịt xào cải trắng, và cà chua nấu với thịt.
Mễ Nặc quay sang chia việc cho Tiểu Lan.
- Vâng.
Vệ Ấu Lan đáp lại một cách yếu ớt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận