Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 629: Tình Hình Hiện Tại Của Ba Quân Cứ Điểm Và Thành Phòng Quân

Cót két ~~

Cửa thư phòng bị đẩy ra, hầu gái vội vã đi vào.

- Thành chủ, có chuyện gì vậy?

Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn hỏi.

- Gọi Vệ Cảnh tới đây.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan nhỏ giọng đáp.

Tiểu hầu gái đi tới phòng liên lạc chỗ Thiên Điện, tiếp đó bấm gọi Trùng Cộng Hưởng ở Sơn Hải Quan.

- Ong ong ong ~~

Trùng Cộng Hưởng Cấp 5 giống cái vỗ cánh kết nối với Trùng Cộng Hưởng giống đực ở Sơn Hải Quan.

- Đây là Sơn Hải Quan, mời nói.

Trùng Cộng Hưởng phát ra giọng nói của một người.

Vệ Ấu Lan thanh thúy nói:

- Đây là Phủ Thành Chủ, nhờ chuyển lời tới đội trưởng Vệ Cảnh, thành chủ đại nhân muốn gặp hắn, mời hắn tới Cung điện Trung Ương.

- Được.

Trùng Cộng Hưởng bên kia nhanh chóng đáp lại.

Trong cự ly ngắn, âm thanh truyền phát giữa Trùng Cộng Hưởng cấp 5 sẽ không bị chậm.

…………..

Đạp đạp đạp......

Trên Sơn Hải Quan.

Vệ Cảnh ăn mặc chỉnh tề, một thân quân phục màu trắng, chân mang ủng chiến đấu làm bằng cao su kiểu mới, thoạt nhìn rất là uy vũ đại khí.

Hắn để vũ khí lại Sơn Hải Quan, sau đó đi xuống cứ điểm, bước nhanh về phía Úng Thành.

- Thành chủ đại nhân tìm ta có chuyện gì?

Trong đầu Vệ Cảnh hiện lên vô số câu hỏi, đoán không ra tâm tư của thành chủ.

- Đội trưởng Vệ Cảnh.

Giọng nói của Tán Viêm truyền đến.

Vệ Cảnh dừng bước, quay người nhìn phía sau, Cao Thao và Tán Viêm đồng dạng ăn mặc chỉnh tề đi tới.

Hắn kinh ngạc hỏi:

- Các ngươi cũng đi gặp thành chủ đại nhân à?

- Đúng vậy, cùng đi.

Tán Viêm gật đầu đáp.

- Được.

Vệ Cảnh bình tĩnh gật đầu.

Cao Thao nhỏ giọng tò mò:

- Các ngươi biết tại sao thành chủ đại nhân tìm chúng ta không?

- Không biết.

Vệ Cảnh lắc đầu.

Tán Viêm ngáp một cái, cười nói:

- Đừng đoán, đến gặp thành chủ thì sẽ biết thôi.

- Cũng đúng, đi thôi, đừng để đại nhân chờ quá lâu.

Vệ Cảnh tán đồng.

Ba người đi vào Úng Thành, leo lên xe đạp đặt gần đó, đạp hết tốc lực về phía khu Trung Ương.

Xe đạp là phúc lợi của đội trưởng cứ điểm tam quan.

Ngày thường đều đặt ở trong Úng Thành, lúc nghỉ ngơi mới có thể cưỡi xe đạp trở về nhà ở Ngoại thành.

Có xe đạp, lộ trình vốn phải mất một giờ đồng đã rút ngắn còn chưa đến nửa giờ.

Ba người Vệ Cảnh đẩy xe đạp đến Khu Vực Trung Ương, hộ vệ canh gác tiến lên kiểm tra theo thông lệ.

Sau khi kết thúc kiểm tra, ba người dựng xe đạp ở một góc, đi Thang Vận Chuyển lên tầng tám.

Thang Vận Chuyển dừng lại, ba người quen cửa quen nẻo đi về phía Cung điện.

- Cha.

Vệ Ấu Lan đứng chờ trước cửa Cung điện, trên gương mặt đáng yêu hiện lên nụ cười tươi tắn.

- Tiểu Lan, ngươi béo lên rồi.

Khuôn mặt nghiêm túc của Vệ Cảnh giãn ra.

- Ta béo?

Đôi mắt đẹp của Vệ Ấu Lan trừng to, giơ tay nâng gương mặt có chút thịt của mình.

Cuộc sống hiện tại của cô bé ở Cung điện, mỗi ngày đều ăn ngon uống tốt, làm sao mà không béo lên được.

Nếu như không phải còn có huấn luyện, sợ là hầu gái sẽ càng béo hơn.

- Ha ha ha...... Bây giờ càng xinh đẹp.

Vệ Cảnh cởi mở cười nói.

- Cha thật là!

Vệ Ấu Lan giận trách một câu.

Vệ Cảnh thấp giọng cười hỏi:

- Thành chủ tìm ta có chuyện gì?

- Ta không biết.

Vệ Ấu Lan lắc đầu.

Đương nhiên, biết cũng không thể nói.

Vệ Ấu Lan nhỏ giọng thúc giục:

- Cha và hai vị đội trưởng mau đi theo ta, Mục Lương đại nhân đang đợi.

Cô bé đưa tay ra hiệu, đi trước dẫn đường.

- Ừm.

Vệ Cảnh cúi đầu nhìn trang phục trên người, sửa sang lại tay áo nhăn nheo, tiếp đó nhanh chóng đuổi theo con gái.

Tán Viêm và Cao Thao liếc nhau, đáy mắt thoáng qua một tia hâm mộ, có người nhà làm việc bên cạnh đại nhân quả là một chuyện rất có thể diện.

Cộc cộc cộc......

Tiểu hầu gái gõ cửa thư phòng.

- Đại nhân, mấy người đội trưởng Vệ Cảnh tới rồi.

Vệ Ấu Lan cung kính nói.

- Vào đi.

Giọng nói của Mục Lương truyền ra ngoài.

Cót két......

Cô đẩy cửa ra, nghiêng người tránh sang một bên để cha mình và hai vị đội trưởng bước vào trong.

Vệ Cảnh vỗ đầu cô bé, sau đó thu hồi nụ cười, vẻ mặt nghiêm túc đi vào thư phòng.

Tán Viêm và Cao Thao chỉnh sửa ống tay áo xong xuôi rồi vội vàng nối bước theo sau.

- Thành chủ đại nhân.

Ba người cung kính hành lễ với Mục Lương.

- Ừ, ta gọi các ngươi tới đây vì muốn hiểu biết tình hình hiện tại của ba quân cứ điểm và Thành Phòng Quân.

Mục Lương giương mắt nhìn ba người đối diện, mười ngón tay giao nhau đặt trên mặt bàn, bình tĩnh nói:

- Nếu các ngươi có đề nghị gì thì có thể nói một chút.

- Chuyện này......

Mấy người Vệ Cảnh liếc nhau, do dự không dám mở miệng.

- Cứ yên tâm mà nói.

Mục Lương nhàn nhạt lên tiếng.

- Vâng.

Vệ Cảnh vội vàng cung kính hành lễ.

Cao Thao căng thẳng mở miệng:

- Đại nhân, quầy phục vụ Thiên Môn Lâu cần tăng thêm vài người, như vậy có thể đề cao hiệu suất vào thành.

- Ừ, còn có gì nữa?

Mục Lương như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu.

- Thành chủ, Huyền Không Các cần được mở rộng, nhất là chỗ cất giữ vũ khí, hiện tại nơi đó quá nhỏ.

Tán Viêm nói tiếp.

Khi còn ở thành Tương Lai, phần lớn thời gian cứ điểm đều trong trạng thái quá tải, người vào thành phải xếp hàng chờ đợi rất lâu.

- Nói tiếp đi.

Mục Lương ngước mắt gật đầu.

- Giày lính của Thành Phòng Quân vẫn chưa đồng bộ hết, cần thêm ba trăm đôi nữa.

Vệ Cảnh cung kính nói.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Cái này ta biết, Phường Công nghiệp Quân Sự đang chế tạo gấp, mấy ngày nữa sẽ phát đầy đủ.

- Thành chủ đại nhân, tam quan cứ điểm còn thiếu linh khí có sức sát thương phạm vi lớn.

Vệ Cảnh đảo mắt một vòng rồi nói.

- Linh khí có sức sát thương phạm vi lớn à......

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên ánh sáng, trong lòng có vài ý tưởng mới.

Anh lập tức rút một tờ giấy, cầm bút viết viết vẽ vẽ.

Ba người Vệ Cảnh liếc nhau, an tĩnh chờ đợi.

Nửa giờ sau, Mục Lương đặt bút xuống, ý tưởng chế tạo ‘Linh khí Đại Pháo’ đã được quyết định bước đầu, chỉ còn đợi thực hành thí nghiệm.

Anh nhìn từ đầu tới đuôi, trong lúc đó cầm bút viết viết vẽ vẽ thêm hai lần.

Mục Lương hài lòng đặt bản thảo thiết kế xuống bàn, ngước mắt hỏi:

- Các ngươi còn vấn đề gì nữa không, còn thì cứ nói hết ra.

- Thành chủ đại nhân, tạm thời không còn vấn đề nào nữa.

Vệ Cảnh cung kính đáp.

- Hết rồi à?

Mục Lương nhìn ba người, sắc mặt bình tĩnh.

-..... Hết rồi.

Vệ Cảnh trầm tư phút chốc, sau đó căng thẳng gật đầu.

- Đúng là không có.

Tán Viêm cũng gật đầu nói.

Mục Lương dựa lưng về phía sau, nói giọng điệu không cảm xúc:

- Ta hỏi các ngươi, trong Thành Phòng Quân và khu vực cứ điểm do chính mình cai quản có bao nhiêu người bình thường? Chiếm bao nhiêu phần trong tổng số? Lại có bao nhiêu người có thể tấn chức?

- Cái này......

Vệ Cảnh yên lặng, trán bắt đầu đổ mồ hôi.

Hắn thật sự không biết bên trong Thành Phòng Quân có bao nhiêu người bình thường, lại có bao nhiêu Cường Hóa Giả, Biến Dị Giả và Giác Tỉnh Giả.

- Thành chủ, ta chưa tiến hành thống kê những chuyện này.

Cao Thao căng thẳng trả lời.

- Rất tốt! Chưa tiến hành thống kê, không ngờ các ngươi cũng dám nói những lời này.

Sắc mặt của Mục Lương lạnh xuống.

Ba người Cao Thao không khỏi rùng mình, trong lòng hiện lên một chữ ‘Thảm’.

- Thân là đội trưởng Thành Phòng Quân mà lại không hiểu biết tình huống binh sĩ của mình, các ngươi nói xem cái này có nên phạt hay không?

Mục Lương lạnh lùng nhìn ba người.

- Ta lãnh phạt.

Vệ Cảnh không nói hai lời lập tức cúi đầu quỳ xuống.

- Ta cũng lãnh phạt.

Tán Viêm cung kính cúi đầu.

Cao Thao lưu loát cong gối quỳ xuống, nghiêm túc nói:

- Thành chủ đại nhân, ta cũng lãnh phạt, đảm bảo trở về sẽ thay đổi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận