Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2011: Điện Hạ, Ngày Mai Chúng Ta Mới Có Thể Đến Thành Buôn Bán Sơn Hải!



- Rắc... Rắc... ~~~

Cổng lưu ly rất dài, ba chiếc thuyền đi song song với nhau bảy, tám phút mới rời đi vùng biển bão táp.

Thuyền lớn lái vào kênh Sương Mù, hai bên đều là sương mù, chỉ có phía trước là rõ ràng, nơi đó là lối vào thành Huyền Vũ.

- Đến nơi rồi.

Linh Vận vui vẻ nói.

Cô ngẩng đầu nhìn vách đá cao vút, mặt trên có vài cái bãi đáp nhô ra, có thể nhìn thấy mấy hàng kiến trúc.

- Rắc... Rắc... ~~~

- Giảm tốc độ, bên kia có bến tàu, cẩn thận cập bờ.

- Điều chỉnh góc độ, thả neo ~~~

Thuyền trưởng hô to, chỉ huy thuyền viên khống chế thuyền lớn dựa vào cảng.

- Phanh...

Thuyền lớn va chạm vào vòng mây mù và cao su tại bến cảnh, các thủy thủ nhảy xuống thuyền lớn, cột dây thừng cố định thuyền lớn vào bến tàu.

Hai chiếc thuyền khác cũng lần lượt dừng lại, ván gỗ cầu thang từ trên thuyền buông xuống, cố định ở trên bến tàu.

- Cộp cộp cộp ~~~

Linh Vận nâng váy đạp lên cầu thang đi xuống thuyền.

Phượng Nhi đi bên cạnh công chúa, Phó Kỵ Sĩ Trưởng đi ở phía sau, các Kỵ Sĩ và Ma Pháp Sư khác đi cách ba người một đoạn.

Linh Vận không yên lòng mà quay đầu dặn dặn dò lần nữa:

- Nhớ kỹ đó, vào thành Huyền Vũ không được động tay động chân.

- Vâng.

Phó Kỵ Sĩ Trưởng đáp ứng.

Bọn họ rời thuyền mà không mang theo vũ khí, đây là yêu cầu mãnh liệt của Linh Vận, Lăng Hương đã nói cho cô biết, khi tiến vào thành Huyền Vũ thì không được phép đeo vũ khí.

- Thật là một bến tàu lớn.

Linh Vận ngắm nhìn bốn phía, nơi cập bến rất rộng rãi, đậu cùng lúc mấy ngàn con thuyền đều không thành vấn đề.

Phượng Nhi nhìn lướt qua, thấy cách đó không xa có bảng hướng dẫn chỉ phương hướng vào thành, giơ ngón tay lên chỉ về một phía, ngây thơ nói:

- Đi nơi này để vào thành.

- Đi thôi, chúng ta vào thành.

Linh Vận hưng phấn nói.

Cô cất bước đi lên trước, nhưng nhanh chóng bị Phó Kỵ Sĩ Trưởng và các Kỵ Sĩ còn lại bảo vệ ở chính giữa.

- Cộp cộp cộp ~~~

Đoàn người bước lên cầu thang xuyên qua Thiên Môn Lâu, đi tới bãi đáp trước Hải Quan, thấy được Lục Quân cầm quân nỏ trong tay đang canh gác.

Phượng Nhi lanh mắt nói:

- Nơi này có bảng hướng dẫn, người vào thành phải tiến tới Hải Quan để đăng ký tin tức...

Linh Vận lẩm bẩm:

- Cái này có chút giống với những gì mà Lăng Hương nói, nhưng rồi lại có chút không giống.

Cô cất bước đi tới trước, tò mò ngắm nhìn bốn phía, làm theo bảng hướng dẫn mà tiến vào trong Hải Quan, trước mắt là một loạt cửa sổ ghi danh, trong đó mười mấy cửa sổ là có người ngồi phía sau.

- Đăng ký vào thành thì tới nơi này.

Nhân viên công tác giơ tay ra hiệu.

Linh Vận nghe vậy tiến lên trước, bọn Kỵ Sĩ nghiêm mặt canh giữ ở bên cạnh.

Nhân viên này co giật khóe miệng nói:

- Người vào thành đều phải ghi danh, cửa sổ bên cạnh không có ai, đứng đứng tụm tụm tại chỗ này.

- Được rồi, các ngươi đi sang bên cạnh đi.

Linh Vận khoát tay nói.

Phó Kỵ Sĩ Trưởng nghe vậy nhìn về phía nhóm Kỵ Sĩ và Ma Pháp Sư, ra hiệu bọn họ tản ra, nhanh chóng tiến hành đăng ký thân phận.

Mười phút sau, đoàn người cầm Văn Điệp Thông Quan đi vào thông đạo kiểm tra an ninh ở bên cạnh.

Sau khi kiểm tra, mọi người lại đi tới trạm xe lửa Hải Quan để mua vé xe.

Khi biết cần phải cưỡi xe lửa để đến Thành Buôn Bán Sơn Hải, Linh Vận đã bảo Phượng Nhi cầm Văn Điệp Thông Quan điệp đi mua vé xe lửa.

Không lâu sau đó, Phượng Nhi cầm một xấp vé xe lửa trở về rồi phân phát cho nhóm Kỵ Sĩ và Ma Pháp Sư.

- Xe lửa à, thật là chờ mong.

Đôi mắt đẹp của Linh Vận sáng ngời.

Cô xem qua phim quảng cáo trên TV, bên trong có xuất hiện xe lửa, cho nên có hiểu biết nhất định đối với thứ này.

Sau khi vào cửa soát vé, mọi người thuận lợi tiến vào phòng chờ, xe lửa sẽ xuất phát vào nửa giờ nữa.

Phượng Nhi nhìn tin tức trên vé, ngạc nhiên nói:

- Điện hạ, ngày mai chúng ta mới có thể đến Thành Buôn Bán Sơn Hải!

- A, lâu như vậy sao?

Linh Vận kinh ngạc thốt lên.

Phượng Nhi giải thích:

- Vâng, trên vé còn viết, xe lửa sẽ đi qua rất nhiều địa điểm tham quan, đây là hoạt động du lịch của xe lửa ngắm cảnh.

- Ta hiểu rồi.

Linh Vận nhìn thoáng qua vé xe lửa.

Trên vé có ghi các việc cần lưu ý, bên trên còn viết bởi vị trí địa lý của Thành Buôn Bán Sơn Hải đặc biệt, cho nên xe lửa sẽ đi cả ngày mới đến nơi.

………….

- Ong ong ong ~

Trên sân ga vang lên lời nhắc nhở của tiếp viên:

- Xe lửa sắp khởi hành, những hành khách chưa lên xe mau chóng lên xe tìm chỗ ngồi của mình

Trong xe, Linh Vận và những người khác đã ngồi xuống.

Bọn họ mua ghế hạng nhất, chỗ ngồi rất rộng rãi, ghế ngồi có thể nằm ngang thành một chiếc giường nhỏ.

Linh Vận ngồi vị trí gần cửa sổ, phía sau là Phó Kỵ Sĩ Trưởng, bên cạnh là Phượng Nhi.

- Ghế này thật thoải mái.

Linh Vận đè lên ghế ngồi co dãn, cảm thấy rất hài lòng.

Cô đặt tay lên tay vịn, lưng ghế chậm rãi ngửa ra sau, cô kinh ngạc thốt lên:

- Còn có thể trở thành giường để, thiết kế này thật tốt.

Ma Pháp Sư và Kỵ Sĩ nghe vậy đều thử một chút, phát hiện ghế ngồi đúng là có thể nằm ngang, ai mệt mỏi có thể nằm xuống nghỉ ngơi một chút.

Khi mọi người còn đang kinh ngạc thì tiếp viên đã chậm rãi đóng cửa xe lửa lại.

- Xe lửa sắp khởi hành, mời tất cả hành khách trở lại chỗ ngồi của mình.

Nhân viên lên tiếng nhắc nhở.

Linh Vận nghe vậy vội vã ngồi ngay ngắn, chờ đợi xe lửa khởi động.

- Ông ~~~

Qua hai phút, xe lửa chấn động, phát ra tiếng ong ong trầm thấp, ngay sau đó xe lửa bắt đầu chuyển động.

- Di chuyển rồi, nó thật sự di chuyển rồi.

Đôi mắt đẹp của Linh Vận tỏa sáng, nhìn sân ga bên ngoài cửa sổ lưu ly dần dần lùi lại phía sau.

Xe lửa nhanh chóng lái ra trạm xe lửa, đi dọc theo đường ray lên cao.

Trong xe, Phó Kỵ Sĩ Trưởng cũng kinh ngạc không kém, xe lửa chuyển động bằng cách nào?

Phượng Nhi nhìn ra ngoài cửa sổ, hai bên là vách đá lồi lõm, có vách đá làm vật tham chiếu, mới có thể nhận ra xe lửa đang đi tới trước.

Xe lửa càng chạy càng cao, đám người Linh Vận nhìn thấy nhiều phong cảnh hơn, không nhịn được khen một câu:

- Phong cảnh thật đẹp!

Phó Kỵ Sĩ Trưởng quay đầu nhìn lại, xe lửa đã lên đến độ cao nhất định, có thể nhìn thấy mặt biển và cổng lưu ly khổng lồ.

- Xe lửa đã ổn định, hành khách có thể đi lại tự do trên xe, nhưng vì lý do an toàn, xin đừng mở cửa sổ và thò đầu ra ngoài.....

- Phía trước là địa điểm tham quan thứ nhất, hang của Kiến Gọng Kìm, toàn bộ hành trình là mười phút, xe lửa sẽ không ngừng lại...

Lời nhắc nhở của tiếp viên liên tục vang lên, nói về các điều cần chú ý.

- Hang của Kiến Gọng Kìm?

Linh Vận chớp chớp đôi mắt đẹp, thật tò mò địa phương kia sẽ trông như thế nào.

- Uc ục ục ~

Trong xe vang lên tiếng bụng kêu, đám người quay đầu nhìn lại, gương mặt của Phượng Nhi ửng hồng, ngượng ngùng cúi đầu.

Linh Vận cười khẽ vài tiếng, nhìn những người khác, hỏi:

- Có ai mang theo thức ăn không?

Bạn cần đăng nhập để bình luận