Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2355: Nhất Định Phải Giết Sạch Nhân Loại Trên Mảnh Đại Lục Này.

- Hống ~~~

Hung thú cấp 8 sợ hãi kêu nức nở một tiếng, nó dừng tấn công, xoay người muốn đào tẩu.

Hư Tam Vương mở miệng hút một cái, cơ thể hung thú cấp 8 lập tức bay lên, bị đầu lưỡi của nó phun ra đâm thủng cơ thể.

- Hống hống hống ~~~

Hung thú cấp 8 thống khổ rít gào, trong chớp mắt huyết nhục trong cơ thể bị hút sạch, tứ chi cứng ngắc.

Hư Tam Vương mở miệng hút một cái, đầu lưỡi quấn lấy cơ thể của hung thú cấp 8 rồi nuốt chửng vào trong bụng.

- Mùi vị cũng không tệ lắm.

Nó nhe răng cười một tiếng, hài lòng xoay người đi vào trong núi sâu.

Hư Tam Vương cảm nhận được Hư Hoàng đang ngủ say ở nơi này, nó muốn xác định ngài ấy có thức tỉnh hay không, như vậy mới có thể chế định kế hoạch tiếp theo, là muốn tiêu diệt tất cả nhân loại hay đi sang một mảnh đại lục khác cắn nuốt Huyết Thực cường hóa bản thân.

Mười hai Vua Hư Quỷ là tác phẩm của La Y, trải qua mấy nghìn năm tiến hóa, chúng nó đã có tư tưởng độc lập, chỉ cần La Y không thức tỉnh thì bọn hắn vẫn là tự do.

- Cộp cộp cộp ~

Hư Tam Vương bước đi trong núi hoang, tỉ mỉ cảm ứng vị trí của La Y.

Nó được La Y ban cho năng lực đặc biệt, khi Hư Hoàng ngủ say thì có thể cảm ứng được vị trí của đối phương.

Mỗi lần Vua Hư Quỷ tụ hội thì Hư Tam Vương đều sẽ thức tỉnh một lần, đi tìm vị trí ngủ say của La Y, xác định ngài ấy có thức tỉnh hay không.

- Tốt nhất là đại nhân lại ngủ say thêm mấy nghìn năm nữa.

Khóe miệng của Hư Tam Vương cong lên, tiếp tục tìm kiếm vị trí ngủ say của La Y.

Nó giống như một gã khổng lồ đi dạo trong núi lớn, dựa vào sự chỉ dẫn của cảm ứng, cuối cùng dừng lại nơi sâu nhất trong quần sơn.

- Tìm được rồi.

Hư Tam Vương lộ ra biểu cảm nghiêm túc, cơ thể bắt đầu thu nhỏ, cuối cùng co lại thành độ cao của một nhân loại trưởng thành, sau đó tiến vào dưới nền đất đi tìm vị trí ngủ say chính xác của La Y.

Nó đi sâu vào trong lòng đất, một trăm mét, năm trăm mét, một ngàn mét.... Khi chiều sâu đạt được ba ngàn mét thì đất đá xung quanh mới biến mất, tiến vào một không gian trống trải.

Dưỡng khí nơi này bằng không, xung quanh có rất nhiều kết tinh màu lam tỏa ra ánh sáng xanh nhàn nhạt, miễn cưỡng có thể thấy rõ hoàn cảnh dưới nền đất.

Hư Tam Vương nổi bồng bềnh giữa không trung, cảm thụ nhiệt độ trong lòng đất, đã vượt qua một trăm độ, mở miệng kêu một tiếng:

- Đại nhân La Y?

Dưới nền đất rất an tĩnh, không có ai đáp lại, chỉ có giọng nói của nó quanh quẩn trong không gian.

Hư Tam Vương đáp xuống đáy động, băng qua khu vực kết tinh màu lam.

- Cộp cộp cộp ~~~

- Đại nhân La Y?

Hư Tam Vương lại lên tiếng lần nữa.

Nó dừng bước, phạm vi xung quanh vẫn an tĩnh như trước.

Hư Tam Vương tiếp tục đi tới, trước đó có thứ đang hấp dẫn nó.

- Cộp cộp cộp ~~~

Không lâu sau, nó thấy được một bóng người to lớn bị kết tinh màu lam bao trùm.

- Đại nhân.

Hư Tam Vương dừng lại, sự sợ hãi có sẵn từ lúc sinh ra dâng lên, không nhịn được quỳ gối xuống.

Bên trong kết tinh màu lam là La Y với đôi mắt nhắm nghiền, cơ thể đen nhánh không hề phập phồng, thoạt nhìn như là đã chết.

Hư Tam Vương quỳ một hồi không thấy có động tĩnh nên đứng lên, cất bước đi tới trước kết tinh màu lam khổng lồ, giơ tay lên gõ vào kết tinh.

- Bang bang ~~~

Kết tinh không có biến hóa, La Y vẫn duy trì tư thế ngủ say như trước.

- Đại nhân?

Hư Tam Vương hô hoán lần nữa.

Nó cẩn thận đứng chờ hai ngày, sau khi xác định La Y bên trong kết tinh sẽ không thức tỉnh mới chuẩn bị rời đi.

- Đại nhân, lần sau ta lại tới xem ngài.

Hư Tam Vương cung kính hành lễ, xoay người chuẩn bị rời đi.

- Ta ngủ say đã bao lâu rồi?

Đột nhiên, một giọng nói lạnh như băng vang lên sau lưng nó.

Cơ thể của Hư Tam Vương cứng đờ, ngay sau đó toàn thân run rẩy, phản xạ có điều kiện xoay người nhìn về phía sau.

Bên trong kết tinh màu lam khổng lồ, La Y vẫn ngủ say như trước, hai mắt nhắm chặt.

Hư Tam Vương hoảng sợ mở miệng:

- Đại nhân?

Giọng nói khàn khàn vang lên lần nữa:

- Ta hỏi ngươi, ta ngủ say đã bao lâu rồi?

- La Y đại nhân, ngài ngủ say đã hơn tám nghìn năm rồi.

Hư Tam Vương sợ hãi, vội vàng cúi đầu trả lời.

Trong lòng nó trầm xuống, chẳng lẽ đại nhân sắp thức tỉnh sao?

La Y im lặng một hồi, giọng nói vang lên lần nữa:

- Hơn tám nghìn năm à, bên ngoài thế nào rồi?

Hư Tam Vương do dự một chút, chọn nhặt một lúc rồi mới nói:

- Đại nhân, bầu trời bên ngoài bị mây đen che khuất, không còn thấy cây xanh.

La Y trầm giọng hỏi:

- Nhân loại đã bị diệt sạch rồi à?

Trong lòng Hư Tam Vương run rẩy, giọng nói cũng có chút gian nan:

- Thưa ngài, ta cũng vừa mới thức tỉnh, cho nên còn không rõ ràng tình huống bên ngoài cho lắm.

La Y nhàn nhạt hỏi:

- Mười một Vua Hư Quỷ Còn lại đâu?

Hư Tam Vương hỏi này đáp nọ:

- Đại nhân La Y, cần ta đi triệu tập bọn hắn sao?

Nó cần thiết né tránh vấn đề của La Y, nếu không rất dễ dàng bị lộ tẩy.

La Y nói với giọng khàn khàn:

- Ừm, còn khoảng một năm nữa ta sẽ hoàn toàn tỉnh lại, đến lúc đó bảo bọn hắn tới gặp ta.

- Đại nhân, vì sao ngài không thức tỉnh ngay bây giờ?

Hư Tam Vương thắc mắc hỏi.

-...

Không gian dưới nền đất đột nhiên trở nên tĩnh lặng, giọng nói của La Y không có vang lên.

- Đại nhân?

Hư Tam Vương lên tiếng nhưng vẫn không có thu được hồi đáp.

Hư Tam Vương không có lập tức rời đi, nơm nớp chờ đợi ba ngày, sau khi xác định La Y đã ngủ say lần thứ hai mới vội vàng rời đi không gian dưới nền đất, vẻ mặt vẫn luôn lộ ra thần sắc ngưng trọng.

Nó muốn đi tìm các Vua Hư Quỷ còn lại rồi nói tin tức này cho bọn nó biết, chuẩn bị sẵn sàng ứng đối.

Tròng mắt màu đỏ ngòm của Hư Tam Vương lóe sáng, lạnh nhạt nói:

- Nhân loại ở mảnh đại lục này nhất định phải chết sạch.

Nó trở về mặt đất, các đôi cánh sau lưng giang rộng bay về phía đất liền.

……….

Trong chính sảnh cung điện, Hi Bối Kỳ nằm trên ghế sa lon, tay cầm điện thoại di động phát điên hô một tiếng:

- Ai nha, tại sao lại chết nữa rồi?

- Ta không tin là mình qua vòng này không được.

Cô cắn môi dưới, ngón tay chạm vào cái trên màn ảnh điện thoại di động, tiếp tục thao tác.

Sau năm phút, thiếu nữ lại phát điên hô một tiếng, sau đó lại chọc vào màn hình tiếp tục thao tác.

Trong chính sảnh, Tiểu Tử và Ba Phù đang cầm chổi quét nhỏ giọng trò chuyện.

- Đây là lần thứ mấy rồi?

Ba Phù nhỏ giọng hỏi.

Tiểu Tử quay đầu liếc nhìn sô pha, đồng dạng nhỏ giọng trả lời:

- Lần thứ sáu.

Ba Phù nghi ngờ nói:

- Vòng này không khó, tại sao cô ấy chết sáu lần rồi mà còn không qua được?

Tiểu Tử gật đầu nhận đồng, lẩm bẩm:

- Có thể là cô ấy không biết cách chơi, nó rất đơn giản, ta đã vượt qua hai lần.

- Ngươi có muốn chỉ tiểu thư Hi Bối Kỳ một chút không?

Ba Phù hơi nâng cằm ra hiệu về phía sô pha.

Tiểu Tử lắc đầu, ngây thơ nói:

- Thôi được rồi, vòng trước đó cô ấy phải chơi năm lần mới vượt qua, ta vốn dĩ muốn giúp một tay nhưng lại bị cô ấy từ chối.

- Ừm, tiểu thư Hi Bối Kỳ muốn vượt qua dựa vào chính sức lực của mình.

Tiểu Tử chậm rãi gật đầu.

Bạn cần đăng nhập để bình luận