Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2391: Vưu Phi Nhi Ghen. Thử Nghiệm Lần Hai Thành Công.

Vưu Phi Nhi thanh thúy nói:

- Thế cũng được, vậy ta phải đi làm thêm một phần mới, phần bí dược trước đó ta đã dùng hết rồi.

- Ừm, vậy ngươi đi làm đi.

Mục Lương gật đầu nói.

- Ta đi tìm người.

Ba Phù mềm mại nói.

- Ừm.

Mục Lương gật đầu rồi xoay người trở lại thư phòng chờ đợi.

Vưu Phi Nhi đến Sở Nghiên Cứu, nói tin tức tốt cho Y Xà biết.

- Thành công rồi? Ngươi nói thật không?

Y Xà sự vui vẻ hỏi.

- Đúng vậy, biến mất không để lại một dấu vết.

Vưu Phi Nhi cười tươi như hoa gật đầu, thanh thúy nói:

- Nhưng Mục Lương muốn xem tận mắt một lần, cho nên ta phải điều phối một phần bí dược khác.

- Được, ta giúp ngươi.

Y Xà vội vàng nói.

Hai người bận rộn điều phối nước thuốc, chiết xuất tinh chất dược vật và nhiều công đoạn khác, mất nửa giờ mới cho ra được một phần bí dược mới.

Vưu Phi Nhi vét ra một chút bí dược trong bình lưu ly rồi cho vào miệng nếm thử, lẩm bẩm:

- Chắc là loại này rồi.

Y Xà thanh thúy nói:

- Ngươi mang đi thử nghiệm một chút sẽ biết thôi.

- Ừ ừ, ta đi đây.

Vưu Phi Nhi lên tiếng, xoay người rời đi Sở Nghiên Cứu.

Khi cô đi đến thư phòng thì bên trong chỉ có một mình Mục Lương.

Anh dịu dàng nói:

- Ngươi điều chế nhanh thật đấy.

- Cái này không khó nha.

Vưu Phi Nhi cười nói, ngồi xuống bên cạnh Mục Lương, nũng nịu hỏi:

- Ba Phù vẫn chưa mang người tới đây sao?

- Chưa đâu, ngươi đừng nóng vội.

Mục Lương vỗ nhẹ vào mu bàn tay của cô gái cột tóc hai chùm.

Khuôn mặt xinh đẹp của Vưu Phi Nhi ửng đỏ, cảm thụ nhiệt độ bàn tay của Mục Lương làm cô thả lỏng muốn ngủ.

- Cộc cộc cộc ~~~

Đột nhiên, cửa thư phòng bị gõ vang.

Sau đó là giọng nói của Ba Phù truyền tới:

- Bệ hạ, ta đã mang người đến rồi.

- Vào đi.

Mục Lương lên tiếng.

- Cọt kẹt~~

Cửa phòng bị đẩy ra, Ba Phù dẫn sáu thiếu nữ bước vào trong rồi xếp thành một hàng ngang trước mặt Mục Lương.

- Gặp qua bệ hạ.

Các thiếu nữ khẩn trương hành lễ với anh.

Trên mặt các cô ấy lộ ra đủ loại thần sắc, có thẹn thùng, có kích động, có chờ mong và khẩn trương.

- Tại sao đều là nữ thế?

Mục Lương hơi nhướng mày.

Ba Phù giải thích:

- Tiểu thư Lục Nghiên nghe nói là bệ hạ muốn người cho nên đích thân lựa chọn các cô ấy.

-...

Khóe mắt của Mục Lương co giật một cái, trong lòng không biết nên cười hay nên khen ngợi Lục Nghiên.

Vưu Phi Nhi bĩu môi, quay đầu liếc xéo Mục Lương một cái.

Anh nhận thấy được ánh mắt của người bên cạnh, xoay đầu nhìn lại đối phương.

Vưu Phi Nhi vội vã dời ánh mắt sang chỗ khác, không dám đối diện với Mục Lương, trong lòng có chút hoảng sợ.

- Có chuyện gì vậy?

Mục Lương kinh ngạc hỏi.

- Không, không có gì.

Vưu Phi Nhi ngây thơ nói, rồi nhìn về phía sáu cô gái đang xếp hàng ngang, ai nấy đều xinh xắn và đáng yêu, bĩu môi nói:

- Được rồi, các ngươi vén áo lên, lộ ra vị trí bị cảm nhiễm đi.

- Ở ngay chỗ này sao?

Các thiếu nữ nghe vậy mắc cỡ đỏ mặt.

- Đừng nói nhảm nữa, mau cởi áo đi.

Vưu Phi Nhi bĩu môi nói.

Các thiếu nữ liếc nhìn Mục Lương, khuôn mặt càng thêm đỏ bừng.

Anh rũ mắt xuống, phất tay nói:

- Cởi đi.

- Vâng.

Các thiếu nữ đỏ mặt đáp lại, bắt đầu cởi nút buộc lộ ra làn da có hoa văn đen đỏ.

Đôi mắt màu vàng kim của Vưu Phi Nhi híp lại, nghiến răng nói:

- Hừ, nữ nhân Lục Nghiên kia thật là đáng giận mà.

Mục Lương ngước mắt nhìn thoáng qua, khóe mắt khẽ giật một cái, nhanh chóng rũ mắt xuống, ôn hòa nói:

- Vưu Phi Nhi, đưa bí dược mới của ngươi cho các nàng dùng đi.

- Được!

Vưu Phi Nhi cắn môi dưới đứng lên, cất bước đi tới trước mặt các thiếu nữ.

Cô lấy ra bí dược rồi thuần thục thoa một chút lên nơi cảm nhiễm trên người các cô gái, bao trùm toàn bộ hoa văn đen đỏ, còn không quên nhét một ít bí dược vào miệng các cô.

- Nuốt xuống.

Cô ra lệnh.

- Ực ực ~~~

Các thiếu nữ đỏ mặt, cố nén cảm giác buồn nôn mà nuốt xuống bí dược đen như mực kia.

Các cô nhăn nhó nhìn về phía Mục Lương, phát hiện anh rũ mắt không nhìn mình, trong lòng không nhịn được thở phào một hơi, đồng thời cũng có chút thất vọng.

- Được rồi, chờ thêm một giờ để xem hiệu quả thế nào!?

Vưu Phi Nhi lau tay sạch sẽ rồi ngồi trở lại bên cạnh Mục Lương.

- Phải đợi một giờ nữa sao?

Chân mày của Mục Lương giật một cái.

Cô cười tươi như hoa nói:

- Đúng nha.

Mục Lương nghe vậy lập tức vung tay lên, một đoàn sương mù xuất hiện bao phủ cơ thể của sáu cô gái, chỉ lộ ra mỗi phần đầu.

Sau khi làm xong anh mới ngẩng đầu nhìn thẳng các cô.

Mục Lương hỏi:

- Bí dược có sử dụng tài liệu quý không?

Nếu như nguyên vật liệu chế tạo bí dược mới vô cùng sang quý, vậy thì việc sản xuất hàng loạt nên giảm bớt.

Vưu Phi Nhi bẻ ngón tay nói:

- Ta cảm thấy không quá quý, muốn dùng lá của Trà Thụ Sinh Mệnh, cồn nồng độ cao...

- Đưa ta xem cách điều chế.

Mục Lương vươn tay ngăn chặn cô gái tóc vàng kim.

Vưu Phi Nhi nghe vậy cầm lấy bút trên mặt bàn, kéo qua một trang giấy bắt đầu viết nguyên liệu và cách điều chế.

Mục Lương an tĩnh nhìn cô, cô gái cột tóc hai chùm viết ước chừng mười phút mới đưa ba tờ giấy viết đầy chữ cho anh.

- Đây, toàn bộ phương pháp chế tạo chính là như vậy.

Vưu Phi Nhi đặt bút xuống.

Mục Lương tiếp nhận cách điều chế, chăm chú đọc từ đầu đến đuôi, chậm rãi gật đầu, hài lòng nói:

- Ừm, tuy tài liệu rất nhiều nhưng chung quy không đắt lắm, có thể sản xuất hàng loạt.

- Ừ ừ, ta cũng cảm thấy như vậy.

Vưu Phi Nhi thanh thúy nói.

Mục Lương nhìn về phía sáu thiếu nữ, yên tĩnh chờ đợi thời gian trôi qua, nếu như bí dược mới chữa hết Hư Quỷ Cảm Nhiễm cho các cô và xác định không để lại di chứng, như vậy tiếp theo là có thể lên kế hoạch sản xuất hàng loạt.

Thời gian trôi đi, một giờ nhanh chóng đi qua, các thiếu nữ khẩn trương không thôi, thành công hay thất bại phải xem lúc này đây.

……….

Mục Lương ngước mắt nhìn về phía sáu cô gái, anh hơi chuyển động suy nghĩ, sương mù nhanh chóng tiêu tan.

- A ~~~

Các thiếu nữ vô thức giơ tay lên, các khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng vì xấu hổ, ánh mắt thẹn thùng và hoảng loạn nhìn Mục Lương.

-...

Mục Lương co giật khóe miệng, có một loại cảm giác mình là tên lưu manh.

Anh hơi chuyển động suy nghĩ, nguyên tố nước trong không khí bắt đầu khởi động, hóa thành dòng nước bọc lại các thiếu nữ, rửa sạch bí dược đen trên người các cô.

- Rào rào ~~~

Mục Lương vung tay lên, dòng sông biến mất, các thiếu nữ thở phào nhẹ nhõm một hơi.

- Mục Lương, biến mất rồi.

Vưu Phi Nhi vui vẻ nói.

Anh định thần nhìn lại, quả nhiên phát hiện hoa văn đỏ đen trên người sáu thiếu nữ đã không thấy, không hề lưu lại một vết tích.

- A, thật sự biến mất rồi!

Các thiếu nữ kinh ngạc reo lên, thậm chí có người còn bật khóc.

- Hu hu ~~~

Các thiếu nữ khóc nức nở, kích động nói:

- Thật tốt quá, chúng ta đã trở thành người bình thường rồi.

- Mặc quần áo vào đi.

Mục Lương bất đắc dĩ nhắc nhở.

Dựa vào thị lực của anh, có thể thấy rõ ràng lỗ chân lông trên da các cô, xác thực là hoa văn đỏ đen đã hoàn toàn biến mất.

- Vâng.

Các thiếu nữ ngừng khóc, vội vã mặc quần áo.

Bạn cần đăng nhập để bình luận