Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1373: Mỗi Món Mang Lên Một Phần Đi



- Lần này miễn phí vào thành, nhưng lần sau muốn vào thành vẫn phải giao.

Đại An Ti nhẹ nhàng nhắc nhở một câu.

- Được, ta đã biết.

Lôi Đức lúng túng gật đầu.

Lực chú ý của hắn đổ dồn vào Đại An Ti, ngay lập tức chấn động bởi bộ giáp cô ấy đang mặc.

- Ma cụ cao cấp!!

Đám hải tặc nhao nhao nhìn lại, tiếng hút khí lạnh lần lượt vang lên, trên mặt ai nấy đều tràn đầy sự hâm mộ và ghen tị.

- Mọi người đừng lãng phí thời gian ở đây.

Nguyệt Thấm Lan xoay người lại và mỉm cười thúc giục.

- A! Tốt, chúng ta tới ngay!

Trong lòng Lôi Đức căng thẳng, vội vàng đuổi theo.

Khi đăng ký tin tức, đám hải tặc phối hợp đến khác thường, không có người nào tỏ vẻ bất mãn.

Trong suy nghĩ của Lôi Đức, phải đăng ký tin tức thì mới có thể đi vào thành, điều này càng cho thấy thành Huyền Vũ rất bí ẩn, không phải ai muốn là có thể vào được.

Nhưng hắn đã quên mất một chuyện, bản thân hắn chính là hải tặc.

Đám hải tặc đi theo Nguyệt Thấm Lan đi qua những bậc thang dài và dừng lại trước Sơn Hải Quan.

- Nơi này vẫn còn có một cửa thành khác!!

Lôi Đức thấp giọng thốt lên.

Đám hải tặc ngẩng đầu nhìn các Thành Phòng Quân đang đứng canh gác trên tường thành cao ngất, cả đám không khỏi rụt cổ lại, có chút e ngại.

Cái mũi của Lôi Đức khẽ giật, tròng mắt co vào:

- Mùi máu ở nơi này thật dày đặc.

Nguyệt Thấm Lan bất ngờ liếc Lôi Đức một cái, người này có thể ngửi được mùi máu tẩy lễ ở Sơn Hải Quan, chứng minh hắn vẫn có chút tài năng.

- Đi thôi.

Nguyệt Thấm Lan vung tay lên.

Lôi Đức do dự, càng ngày càng cảm thấy thành Huyền Vũ không đơn giản.

Hắn cắn răng, cuối cùng quyết định nhắm mắt đuổi theo bước chân của Nguyệt Thấm Lan.

Có Nguyệt Thấm Lan dẫn đường, đám hải tặc thuận lợi xuyên qua Sơn Hải Quan, tiến vào Phố Buôn Bán sạch sẽ và ngăn nắp.

- Đến rồi, nơi này chính là Phố Buôn Bán.

Nguyệt Thấm Lan dừng bước lại, xoay người nhìn về phía đám hải tặc.

- Oa, ở đây thật sạch sẽ!

Đám hải tặc kinh ngạc thốt lên, hết nhìn bên trái rồi lại ngó sang bên phải.

- Đây là mùi hương gì vậy? Thơm quá!!

- Mới ngửi mùi thôi mà ta đã đói bụng rồi...

Đám hải tặc nuốt nước miếng, tìm nơi toả ra mùi thơm.

- Các vị nên đi tắm rửa trước.

Nguyệt Thấm Lan vỗ tay, dẫn đám người đi về phía Tam Tinh Lâu.

Dưới cái nhìn của nàng, những người này đều là dê béo chờ làm thịt, trước khi đám hải tặc này rời đi Phố Buôn Bán thì cần phải ép khô tinh thạch ma thú của bọn hắn.

Cộp cộp cộp….

Lôi Đức cẩn thận mỗi bước đi, hắn thấy bên đường có cửa hàng bán thức ăn nhưng không dám dừng lại, chỉ có thể đi theo phía sau Nguyệt Thấm Lan.

- Lão đại, cửa hàng này có mùi thơm quá!

Đám hải tặc hô hào.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã giới thiệu:

- Đây là Tiệm Mì, các ngươi có thể tự do hoạt động, muốn ăn cái gì thì có thể đi mua.

- Thì ra là vậy...

Lôi Đức chậm rãi gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan nhìn thoáng qua Lôi Đức, bình tĩnh nói:

- Đúng rồi, Phố Buôn Bán có quy định thép, nghiêm cấm bất cứ hành động trái pháp luật, ví dụ như trộm, cướp, lừa gạt, đánh nhau, ẩu đả hay đại loại như vậy.

- Nếu như vi phạm thì sẽ thế nào?

Dã Phó tò mò hỏi một câu.

- Nhẹ thì phạt tiền rồi tống vào ngục giam, nặng thì treo thị chúng.

Nguyệt Thấm Lan nói với giọng điệu lạnh nhạt.

-!!

Lôi Đức và đám hải tặc đột nhiên cảm thấy sau lưng có một luồng hơi lạnh bốc lên, cái gọi là treo thị chúng không phải là mất mạng sao?

- Chỉ cần không trái với quy định thì các ngươi có thể sống rất tốt ở Phố Buôn Bán.

Nguyệt Thấm Lan nở nụ cười ưu nhã.

- Chúng ta đã biết.

Lôi Đức đáp lời với giọng điệu khô cằn.

………..

Ở lầu ba của Tam Tinh Lâu.

Dã Phó đứng ở trước gian phòng trọ thứ nhất rồi giơ tay gõ cửa phòng, gân cổ lên hỏi:

- Lão đại, ngươi còn chưa tắm xong sao?

Hắn và đám hải tặc tạm thời vào ở trong Tam Tinh Lâu, sau khi rửa sạch nước miếng dính nhớp trên người thì cả đám quyết định ra ngoài tìm thứ gì đó để ăn.

Cót két….

Cửa phòng bỗng nhiên bị kéo ra.

Tóc của Lôi Đức vẫn còn ẩm ướt, đuôi tóc có nước nhỏ giọt, hắn đen mặt nói:

- Ngươi gấp cái gì, vội vàng chạy đi đầu thai à?

- Lão đại, ngươi không đói bụng sao?

Dã Phó cười khan hỏi.

- Ta không đói…

Ục ục ục ~~

Lôi Đức co giật khóe miệng, nhưng tiếng bụng kêu đã bán đứng hắn.

Trên mặt của Dã Phó lộ ra vẻ trêu chọc, hắn nhếch môi cười nói:

- Lão đại, ngươi nói không đói nhưng sao bụng của ngươi kêu to thế?

- Cút.

Lôi Đức giơ tay gõ đầu Dã Phó, tức giận cười mắng một tiếng.

- Hắc hắc, lão đại, chúng ta mau ra ngoài tìm cái gì ăn đi.

Dã Phó cũng không giận, cười ha ha nói.

- Đi đi đi.

Lôi Đức mím môi, nhớ lại những mùi hương mà hắn đã ngửi thấy ở Phố Buôn Bán, thế là vội vàng lau tóc rồi đóng cửa phòng rời đi.

Cót két….

Hai người đi xuống lầu một, những tên hải tặc khác đã đợi sẵn ở trong sảnh.

Dã Phó nhìn quanh bốn phía, nghi ngờ hỏi:

- Người phụ nữ xinh đẹp kia đâu rồi?

Phía sau quầy lễ tân, Tiểu Bội thanh thúy nói:

- Thư kí đại nhân còn có việc khác nên đi trước rồi, các ngươi có thể ra ngoài đi dạo một chút.

- Thì ra là vậy...

Lôi Đức không nổi giận, xoay người sải bước đi ra phía ngoài.

Đám người rời đi Tam Tinh Lâu, đi theo mùi thơm về phía Tiệm Mì.

Nhân viên bán hàng Tiệm Mì giật mình nhìn một đám người hùng hùng hổ hổ tiến vào rồi vây chật kín lầu một.

- Các vị, lầu hai và lầu ba vẫn còn vị trí, mọi người không cần phải đứng chờ như vậy đâu.

Nhân viên bán hàng lễ phép nói:

- Các ngươi có thể chia một vài người đi lên, ta đi lấy thực đơn cho mọi người.

Khi Phố Buôn Bán tiến hành thăng cấp cải tạo, cửa hàng đã được nới rộng rất nhiều, lầu hai và lầu ba cũng được đưa vào sử dụng.

Lôi Đức khoát tay, lớn tiếng nói:

- Được rồi, các ngươi đi lên tầng trên đi, đứng đứng cản đường nữa.

- Vâng.

Đám hải tặc đáp lời, nhanh chóng đi lên lầu.

Lôi Đức và Dã Phó cùng với vài tên hải tặc có thực lực khá mạnh ở lại lầu một, mọi người bắt đầu mở ra thực đơn trên tay.

- Nhìn cái tên có vẻ món nào cũng rất ngon....

Dã Phó do dự nói, trong thực đơn có quá nhiều món, hắn nhìn hoa cả mắt.

- Mỗi món mang lên một phần đi.

Lôi Đức dõng dạc nói.

Nhân viên bán hàng mỉm cười, nghiêm túc dò hỏi:

- Quý khách xác định chứ? Mỗi người kêu một phần các món có trong thực đơn?

- Đương nhiên là xác định rồi, ngươi bớt nói nhảm đi, mau bưng thức ăn lên đây.

Lôi Đức không kiên nhẫn mà khép thực đơn lại.

- Vâng.

Nhân viên bán hàng ngẩn người một lúc, sau đó, cô ấy gật đầu, xoay người hô một câu:

- Mỗi món tới một chén, làm sáu mươi phần ăn.

- Cái gì?

Nhân viên trong phòng bếp thò đầu ra, trên mặt tràn đầy sự khiếp sợ.

- Khách hàng mãnh liệt yêu cầu, ngươi cứ làm theo là được rồi.

Đầu bếp nhàn nhạt nói.

- Được, ta đã biết.

Đầu bếp nuốt nước bọt, thúc giục:

- Ngươi mau vào hỗ trợ đi, nhiều món như vậy một mình ta không thể làm hết được.

- Chờ một lát, ta nhờ nhân viên cửa hàng bên cạnh đến giúp một tay.

Nữ nhân viên phục vụ phất tay rồi vội vã rời đi Tiệm Mì.

Bạn cần đăng nhập để bình luận