Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1083: Đao Chu Tước

Thành chủ đại nhân ngài cũng không nên nhiệt tình như vậy chứ.

- Bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Kim Phượng chống một tay xuống bàn, cô bày ra bộ dáng muốn xem náo nhiệt. Sắc mặt Thành chủ Thành Thánh Dương càng ngày càng âm trầm, tình huống này có chút bất lợi đối với hắn.

- Được rồi, chuyện này để lúc sau lại nói.

Mục Lương trong sáng nói:

- Hiện tại hội đấu giá tiếp tục.

- Không thú vị.

Kim Phượng bĩu môi, lộ ra vẻ mặt tiếc nuối ngồi xuống. Tố Cẩm ngẩng đầu nhìn về vị trí phòng bao, sau đó cô cũng yên lặng ngồi xuống.

Thành chủ Thành Thánh Dương âm thầm thở một hơi.

- Thành chủ đại nhân, tình huống không quá lạc quan.

Lý Nhị Cốt thấp giọng nói. Thành chủ Thành Thánh Dương đưa đôi mắt lạnh lùng nhìn chăm chú vào Lý Nhị Cốt. Lý Nhị Cốt thức thời ngậm miệng lại.

- Ba giọt Nước Mắt Thiên Sứ cấp bảy, hiện tại bắt đầu đấu giá.

Hồ Tiên hô lớn một tiếng.

Hồ Tiên vừa lên tiếng, Ái Nhĩ là người đầu tiên giơ lên thẻ số trong tay, hô:

- Mười một ngàn đồng.

- Mười ba nghìn đồng.

Băng Lai Khắc giơ lên thẻ số.

Phong Vũ đưa mắt nhìn lên bình ngọc lưu ly đựng Nước Mắt Thiên Sứ trên đài, trong đáy mắt xẹt qua một tia sáng, cuối cùng lão vẫn giơ lên thẻ số:

- Mười lăm nghìn đồng!

- Nước Mắt Thiên Sứ có tác dụng ức chế Hư Quỷ Cảm Nhiễm, còn có thể kéo dài thời gian phát tác. Thuỷ triều Hư Quỷ sắp bùng nổ, người có được Nước Mắt Thiên Sứ, tương đương với có nhiều hơn một thủ đoạn bảo mệnh.

- Má nó!

Ái Nhĩ chửi bậy. Cô cắn răng hô:

- Mười bảy ngàn đồng Huyền Vũ!!

- Hai mươi ngàn đồng.

Băng Lai Khắc theo sát mà giơ lên thẻ số.

- Ba mươi ngàn đồng.

Phong Vũ lại nâng lên giá cả.

-....

Khóe mắt Băng Lai Khắc giật giật, hắn hùng hùng hổ hổ buông thẻ số trong tay xuống.

- Hừ! Có gì đặc biệt hơn người chứ?

Ái Nhĩ ném qua một tia xem thường.

Bố Vi Nhân khép hờ đôi mắt, bĩu môi nói:

- Người này rút cuộc có bao nhiêu đồng Huyền Vũ?

Hồ Tiên cầm lấy bình ngọc lưu ly, cao giọng hỏi:

- Hiện tại giá cao nhất là ba mươi ngàn đồng, còn ai trả giá cao hơn không?

- Ba mươi hai nghìn đồng.

Thành chủ thành Thánh Dương khàn giọng nói.

Đôi mắt đại trưởng lão thành Tương Lai trầm xuống, lão nghiêng đầu nhìn về phía thành chủ thành Thánh Dương, trong con mắt đầy băng giá. Thành chủ thành Thánh Dương không thèm nhìn đại trưởng lão thành Tương Lai.

- Ba mươi lăm nghìn đồng.

Phong Vũ cắn răng nói.

Thành chủ thành Thánh Dương cúi đầu, hiển nhiên lão không muốn tiếp tục cạnh tranh.

- Ba mươi lăm nghìn đồng, còn ai trả giá cao hơn không?

Hồ Tiên lay động cái đuôi, cô dùng dáng đi thướt tha từ từ di chuyên trên sân khấu.

Cô đợi mười giây, mới mở miệng quyết định:

- Chúc mừng, người ra giá ba mươi lăm nghìn đồng Huyền Vũ đã mua được Nước Mắt Thiên Sứ.

Nhân viên đấu giá đi lên sân khấu, mang Nước Mắt Thiên Sứ đi.

Đồng thời, quản gia phía sau đại trưởng lão thành Tương Lai mở miệng:

- Các hạ, xin mời thanh toán ba mươi lăm nghìn đồng.

- Hừ!

Phong Vũ bình tĩnh. Lão lấy ra bốn xấp đồng Huyền Vũ từ trong ống tay áo, mỗi xấp đều có trăm tờ có mệnh giá một trăm đồng Huyền Vũ. Lão rút từ một xấp ra năm mươi tờ, còn lại đều đưa cho quản gia.

Vẻ mặt quản gia nghiêm túc, hắn lập tức cẩn thận đếm số tờ mệnh giá trăm đồng Huyền Vũ, đếm đi đếm lại ba lần hắn mới yên tâm. Nhân viên công tác của hội đấu giá đi tới, đưa Nước Mắt Thiên Sứ đưa cho đại trưởng lão thành Tương Lai.

Phong Vũ cầm lấy bình ngọc lưu ly, nhẹ nhàng lắc một cái, bên trong có ba giọt Nước Mắt Thiên Sứ màu xanh biếc, chúng nó không dung hợp lại với nhau.

Lão lăn qua lộn lại nhìn một hồi lâu, sau đó nửa tin nửa ngờ cất nó đi.

Ở phòng bao cao nhất của Đại Hội Trường, Mễ Nặc lặng lẽ ngồi xuống cạnh Mục Lương, sau đó nhẹ nhàng đung đưa hai chân.

Cô kinh ngạc nói:

- Mục Lương, lão già này có thật nhiều đồng Huyền Vũ.

- Thấm Lan, lão đã đổi bao nhiêu đồng Huyền Vũ?

Mục Lương nghiêng đầu hỏi.

Nguyệt Thấm Lan tao nhã nói:

- Phong Vũ ở Ngân Hàng Huyền Vũ đổi năm trăm ngàn đồng Huyền Vũ.

Đôi mắt màu đỏ của Mễ Á rung động.

Cô cứ nghĩ rằng có mấy trăm đồng Huyền Vũ đã là giàu có, hiện tại nghe được những tiếng người ta cạnh tranh giá trên Đại Hội Trường, tinh thần cô có chút hoảng hốt.

- Năm trăm ngàn đồng Huyền Vũ!

Mễ Á ngẩn ngơ.

- Thật giàu có!

Ly Nguyệt cũng kinh ngạc nói.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu nói:

- Cũng may vì chuẩn bị cho hội đấu giá, ta đã cho Ngân Hàng Huyền Vũ in ra một số lượng lớn đồng Huyền Vũ, nếu không hiện tại thực sự phiền toái.

Mục Lương dặn dò:

- Hôm nay, nhớ thu lại đồng Huyền Vũ quay về Ngân Hàng Huyền Vũ đi, có thể tuần hoàn sử dụng.

- Ta đã biết.

Nguyệt Thấm Lan tao nhã gật đầu.

Mục Lương ôn hòa hỏi:

- Ngoại trừ Phong Vũ, những người khác đổi bao nhiêu đồng Huyền Vũ?

- Kim Phượng cũng đổi năm trăm ngàn đồng Huyền Vũ.

Nguyệt Thấm Lan mở ra sổ ghi chép công việc của mình, tao nhã nói:

- Tố Cẩm, Ái Nhĩ, Băng Lai Khắc, khoảng mười người, đều đổi ba trăm ngàn đồng Huyền Vũ.

- Kim Phượng cũng thực giàu có.

Ly Nguyệt tán thưởng nói.

- Dù sao cũng là người đứng đầu một thành, cô ấy còn lấy bói toán làm giao dịch, giàu có cũng là chuyện bình thường.

Mục Lương ôn hoà nói.

- Khi nào ta mới giàu có được như vậy?

Con mắt xanh nước biển của Mễ Nặc tràn đầy khát vọng.

- Rất đơn giản, để cho Ngân Hàng Huyền Vũ ấn một cái dấu năm trăm ngàn đồng Huyền Vũ lên trán cho ngươi.

Nguyệt Thấm Lan cười khanh khách trêu chọc.

Mễ Nặc dùng sức lắc đầu, cô nghiêm mặt nói:

- Vậy không được, Mục Lương nói rồi, làm như vậy sẽ ảnh hưởng tới sự lưu thông và cân bằng của tiền tệ, không thể làm như vậy.

- Ta chỉ đùa thôi mà.

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt đẹp màu xanh nước biển.

- Tốt lắm, có tiến bộ.

Mục Lương mỉm cười cười, cô gái tai thỏ đã trưởng thành hơn rồi, cũng biết thêm được khá nhiều điều.

- Ta rất nghiêm túc học hành đấy.

Mễ Nặc ửng hồng khuôn mặt nói.

- Ừm, ta biết.

Mục Lương đưa tay xoa đầu cô gái tai thỏ.

Đôi tai mèo của Mễ Á run lên một chút, con ngươi màu đỏ sâu kín nhìn em gái mình, cô ấy đã hoàn toàn bị Mục Lương nắm trong tay.

- Vật phẩm mới lại được đưa lên, là linh khí cao cấp.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói.

Mọi người đem lực chú ý trở lại bên trong Đại Hội Trường.

Trên sân khấu, nhân viên công tác đang cầm một thanh cốt đao đi tới trước mặt Hồ Tiên, sau đó hắn thật cẩn thận đặt cốt đao lên bàn.

- Đây là linh khí cao cấp do tự tay thành chủ của chúng ta tạo ra.

Hồ Tiên ngạo nghễ nói.

- Linh khí cao cấp!?

Tất cả mọi người lại ồ lên, đại đa số ánh mắt của bọn họ đều tràn đầy lửa nóng, và gắt gao nhìn chằm chằm lên sân khấu. Đôi mắt đại trưởng lão thành Tương Lai hơi hơi trợn to, lão đang cẩn thận quan sát cốt đao trên đài cao.

Lão không có hứng thú với linh khí cao cấp, cho nên không tính toán cạnh tranh một vòng này.

- Trước khi bắt đầu cạnh tranh, để ta đến biểu diễn một chút.

Hồ Tiên nói xong buông microphone trong tay xuống, sau đó đưa tay ra cầm lấy cốt đao.

Cô thuần thục cắt qua ngón tay, lấy máu bôi lên tinh hạch hung thú trên thân đao. Ong ong theo một tiếng vang vù vù ngân nga lên, nghi thức khải linh thành công.
Bạn cần đăng nhập để bình luận