Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2790: Ta Đang Suy Nghĩ Làm Thế Nào Để Khuyên Ngươi Từ Bỏ

Tề Nhĩ Nạp nhìn phương hướng mà mấy người Mục Lương biến mất, an tĩnh một lát, vẻ mặt lập tức nghiêm túc.

Hắn nhìn về phía con gái, thở dài nói:

- Đây là chuyện của vương quốc Huyền Vũ, ngươi không nên nhúng tay vào.

- Cha, ngươi không hiểu rồi.

Lăng Hương nói với vẻ mặt thần bí.

- Thế nào, ngươi còn có mục đích khác à?

Tề Nhĩ Nạp tức giận nói.

- Đương nhiên, đúng là ta muốn đả kích Thúy Anh, ai bảo ngày thường cô ta luôn tỏ vẻ ta đây như vậy, lại còn dám khoe khoang trước mặt ta.

Lăng Hương hất cằm lên.

Ngay sau đó cô lại cười nói:

- Nhưng mà vẫn còn có một nguyên nhân khác.

Tề Nhĩ Nạp cau mày, hỏi:

- Nguyên nhân gì?

- Ha ha ha ~~~

- Cha ngốc quá đi.

Lăng Hương cười duyên, cong môi nói:

- Ta hỗ trợ xử lý chuyện Mỹ Hương Lâu là vì xúc tiến tình cảm với Mục Lương nha, ta ra tay giúp đỡ thì sau này mới có cớ đi gặp hắn chứ.

Tề Nhĩ Nạp kinh ngạc nhìn con gái, miệng dần dần mở lớn, nhớ tới một câu thoại trong TV.

- Nữ nhân hoài xuân thật sự sẽ trở nên thông minh hơn sao?

- Hì hì, ta làm vậy cũng là vì muốn tốt cho cha thôi.

Lăng Hương phách lối nói.

Tề Nhĩ Nạp liếc con gái:

- Là sao?

Lăng Hương nghiêm trang nói:

- Sau này ta gả cho Mục Lương thì chúng ta buôn bán giao dịch với vương quốc Huyền Vũ sẽ được ưu đãi, ta làm việc này đều là vì hoàn thành nhiệm vụ mà ngươi đưa cho ta đấy!

- ....

Tề Nhĩ Nạp giơ tay lên nâng trán, lại không nói nên lời phản bác.



Vương quốc Huyền Vũ.

Trong chính sảnh cung điện.

Ngải Lỵ Na nằm trên ghế sô pha, tay phải gác lên lưng sô pha, tay trái gối đầu.

Cô đang nghỉ ngơi, chờ đợi nhóm tiểu hầu gái nấu cơm trưa hôm nay.

- Cộp cộp cộp ~~~

Tiếng bước chân truyền đến, Vưu Phi Nhi đi lên trước, cúi đầu nhìn xuống cô gái tóc hồng trên ghế sô pha.

Ngải Lỵ Na chớp mắt, hai người bốn mắt nhìn nhau.

- A, ngươi nguyện ý rời khỏi Sở Nghiên Cứu rồi à.

Cô vội vã xoay người ngồi dậy, vươn tay bóp má của cô gái cột tóc hai chùm.

Đôi mắt màu vàng óng của Vưu Phi Nhi trừng lớn, miệng bị bóp đến biến hình, nói:

- Ta muốn nghỉ ngơi hai ngày.

Ngải Lỵ Na sửng sốt một chút, không khỏi buông tay ra, nhìn đối phương với ánh mắt tràn ngập hoảng sợ.

- Có chuyện gì vậy?

Vưu Phi Nhi chớp mắt khó hiểu.

- Không có sốt mà.

Ngải Lỵ Na vươn tay sờ trán của cô gái tóc vàng, hỏi với giọng điệu ngưng trọng:

- Ngươi mới nói là sẽ nghỉ ngơi hai ngày? Ngươi có sao không, chẳng lẽ uống thuốc độc nhiều quá nên hỏng đầu óc rồi à?

- Cái gì chứ, ta chỉ cảm thấy hơi mệt nên muốn nghỉ ngơi một chút thôi.

Khuôn mặt xinh đẹp của Vưu Phi Nhi ửng đỏ, ánh mắt u oán trừng cô bạn thân.

Ngải Lỵ Na thở phào nhẹ nhõm, sau đó cười chế nhạo:

- Hoá ra là ngươi cũng biết mệt cơ đấy, trước kia ta bảo ngươi nghỉ ngơi nhiều một chút, ngươi còn mạnh miệng nói là không sao đâu.

- Ta là người, lại không phải là cây gỗ, đương nhiên sẽ biết mệt nha.

Vưu Phi Nhi trợn trắng mắt.

Cô ngồi xuống ghế sô pha, đôi chân trần khoanh lại, hai chùm tóc màu vàng kim rũ xuống hai bên.

Ngải Lỵ Na nhích tới gần bạn thân, chóp mũi suýt chọc vào mặt của thiếu nữ, tò mò hỏi:

- Có chuyện gì vậy, ngươi mệt ở đâu à?

- Tâm mệt.

Vưu Phi Nhi thở dài một hơi.

- Cái gì cơ?

Đôi mắt hồng nhạt của Ngải Lỵ Na trừng lớn.

Vưu Phi Nhi bĩu môi, vươn tay ôm eo của bạn tốt, khuôn mặt vùi vào ngực của cô.

Ngải Lỵ Na nhướng mày, nhẹ nhàng vỗ về lưng của cô gái tóc vàng, hỏi với giọng điệu dịu dàng:

- Có chuyện gì thế, nói với ta nghe được không?

Vưu Phi Nhi rầu rĩ nói:

- Ta đang nghiên cứu bí dược khiến Hư Quỷ thay đổi, thế nhưng vẫn luôn thất bại, tính tới bây giờ đã thất bại gần ba trăm lần rồi.

Nửa tháng nay cô đều tập trung nghiên cứu bí dược thay đổi Hư Quỷ, mỗi ngày mất ăn mất ngủ, nhưng cho dù là vậy thì vẫn không hề có chút tiến triển nào, điều này khiến thiếu nữ cảm thấy tâm mệt, chủ động muốn nghỉ ngơi hai ngày.

- Bí dược khiến Hư Quỷ thay đổi?

Ngải Lỵ Na dấu hỏi đầy đầu, rất muốn mở ra đầu bạn tốt nhìn xem rốt cuộc đối phương đang suy nghĩ cái gì.

Khóe mắt của cô giật một cái, nhưng mà nhìn thấy bạn thân thương tâm cho nên không có nhẫn tâm nói lời đả kích.

Vưu Phi Nhi ngây thơ hỏi:

- Tại sao ngươi không nói gì thế?

- Ta đang suy nghĩ nên làm thế nào để khuyên ngươi từ bỏ.

Ngải Lỵ Na trả lời không hề nghĩ ngợi.

- Cái gì?

Cơ thể của Vưu Phi Nhi run lên.

- Không có gì, ngươi nghe lầm rồi.

Ngải Lỵ Na vội vàng nói.

Cô buông tay ôm bạn tốt, nghiêm trang khuyên nhủ:

- Có lẽ là phương hướng nghiên cứu của ngươi sai rồi chăng, ngươi nên suy nghĩ thật kỹ.

- Hướng nghiên cứu của ta sai rồi sao?

Lông mi nhỏ dài của Vưu Phi Nhi run lên, im lặng trầm tư.

Nếu thật là phương hướng nghiên cứu sai rồi, như vậy công sức nửa tháng nay của cô quả là đổ sông đổ bể hay sao.

Ngải Lỵ Na trấn an:

- Được rồi, không phải ngươi nói muốn nghỉ ngơi vài ngày sao, vừa vặn thừa dịp mấy ngày nay mà từ từ suy nghĩ, đừng nóng vội.

- Ừm, cũng chỉ có thể như vậy thôi.

Vưu Phi Nhi trầm tĩnh lại, hai bả vai cũng chùng xuống.

Ngải Lỵ Na nhéo má bạn tốt, khuyên nhủ:

- Đừng làm cho bản thân quá mệt mỏi, ngươi đã rất tuyệt rồi, hãy nghe lời Mục Lương, khi nào nên nghỉ ngơi thì phải nghỉ ngơi.

- Ta biết rồi.

Vưu Phi Nhi ngây thơ gật đầu.

Cô ngước mắt nhìn quanh chính sảnh một vòng, nghĩ tới điều gì đó, hỏi:

- Mục Lương rời khỏi đã bao nhiêu ngày rồi?

Ngải Lỵ Na không hề nghĩ ngợi mà trả lời:

- Mười hai ngày, gần nửa tháng rồi.

- Đã sắp nửa tháng rồi mà hắn vẫn chưa trở lại à?

Vưu Phi Nhi bĩu môi, trong lòng nhớ Mục Lương.

Ngải Lỵ Na lắc đầu, thanh thúy nói:

- Không có nhanh như vậy đâu, ít nhất phải nửa tháng nữa thì bọn họ mới trở về.

Đôi mắt vàng kim của Vưu Phi Nhi hơi mờ đi, thở dài nói:

- Còn phải đợi thêm nửa tháng sao…

Ngải Lỵ Na huých nhẹ bả vai vào cánh tay của bạn tốt, nháy nháy mắt hỏi:

- Thế nào, ngươi nhớ Mục Lương hả?

- Đúng vậy, ta nhớ hắn.

Vưu Phi Nhi phóng khoáng thừa nhận.

Cô nhất kiến chung tình với Mục Lương, việc này Ngải Lỵ Na biết đến, dù sao thì kinh nghiệm tình yêu của cô đều đến từ cô gái tóc hồng.

Lúc ở thành Thánh Dương, Ngải Lỵ Na cũng đã tự phong mình là đại sư ái tình, mỗi ngày đều luyên thuyên các vấn đề tình yêu trước mặt bạn thân.

- Ngoan, nửa tháng trôi qua rất nhanh.

Ngải Lỵ Na xoa đầu bạn tốt an ủi.

- Ừ.

Vưu Phi Nhi lại bĩu môi lần nữa.

Ngải Lỵ Na buồn cười nói:

- Bình thường lúc Mục Lương ở cung điện thì ta đâu thấy ngươi đi ra ngoài tìm hắn nha, một ngày ba bữa cũng đều ở Sở Nghiên Cứu.

Vưu Phi Nhi nghe vậy thì giải thích với vẻ mặt nghiêm túc:

- Cái đó thì khác, khi ấy ta biết Mục Lương ở cung điện, cho dù không đi xem thì cũng biết hắn ở bên cạnh, bây giờ hắn đang chạy đi vương quốc khác, loại cảm giác này cũng không còn nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận