Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2167: Ta Muốn Khống Chế Vương Quốc Người Thú.



Mễ Á nhâm nhi một ly trà nóng, đưa một ly khác cho Mục Lương:

- Vất vả, uống ly trà nóng đi.

Ánh mắt của anh đảo một cái, bình thản nói:

- Ta không mệt, chỉ là cảm thấy bất ngờ, hóa ra Thú Vương lên thuyền là vì báo thù.

Ly Nguyệt ngồi bên cạnh Mục Lương rồi nắm lấy tay anh, dịu dàng nói:

- Mục Lương, mỗi người không giống nhau.

- Hắn thất bại.

Mục Lương cười nhạt một tiếng.

Mễ Á nghiêm mặt nói:

- Mục Lương, Thú Vương đã chết, có lẽ vương quốc Người Thú sẽ trở nên rối loạn.

Mắt của anh lóe lên tia sáng, nhàn nhạt nói:

- Nếu không có người nắm quyền mới thì rất có khả năng sẽ xảy ra nội loạn.

- Theo ta được biết, trong vương quốc Người Thú, thực lực mạnh nhất chính là Thú Vương.

Ánh mắt của Ly Nguyệt lóe lên, lạnh nhạt nói:

- Nhưng hắn đã chết, vậy thì người lên cầm quyền có lẽ là một trong các thống lĩnh còn lại.

- Thống lĩnh? Thống lĩnh Huyền Điểu?

Khóe môi của Mục Lương nhấc lên, trong lòng có ý tưởng, quay đầu dặn dò:

- Liên lạc Khu Vực Trung Ương.

- Vâng.

Mễ Á vội vàng đứng lên, mang Trùng Cộng Hưởng tới đây.

Cô vỗ nhẹ vào cơ thể Trùng Cộng Hưởng làm nó tỉnh lại, thành lập liên lạc với Trùng Cộng Hưởng ở Trung Ương.

Một giọng nữ điềm mỹ vang lên:

- Nơi này là cung điện khu Trung Ương, ta là Cầm Phi Nhi.

Mục Lương hỏi:

- Cầm Phi Nhi, Thấm Lan có ở cung điện không?

- Bệ hạ!

Giọng nói của Cầm Phi Nhi lập tức trở nên cung kính, nàng vội vã hồi đáp:

- Đại nhân Thấm Lan đã đi Cục Quản Lý Chủ Thành, cần ta bảo ngài ấy trở về không?

Ly Nguyệt nói:

- Không cần đâu, ngươi dùng Trùng Cộng Hưởng liên lạc Cục Quản Lý Chủ Thành rồi kết nối với chị Thấm Lan là được rồi.

Cầm Phi Nhi vội vã đáp:

- Vâng, bệ hạ chờ một chút.

- Ừm.

Mục Lương lên tiếng.

Cầm Phi Nhi vỗ ngực một cái, đứng dậy tìm Trùng Cộng Hưởng của Cục Quản Lý Chủ Thành, sau đó dùng phương pháp thành lập liên lạc.

Bốn con Trùng Cộng Hưởng tiến hành kết nối lẫn nhau.

- Nơi này là Cục Quản Lý Chủ Thành, cho hỏi ngươi tìm ai?

Một giọng nói thanh thúy vang lên, là nhân viên bắt máy của Cục Quản Lý Chủ Thành.

Cầm Phi Nhi nghiêm túc nói:

- Nơi này là khu Trung Ương, ta là Phi Nhi, cần tìm đại nhân Thấm Lan.

Nhân viên bắt máy khó xử hỏi:

- Ngươi có việc gấp sao? Hiện tại thư ký đại nhân đang mở hội nghị với nhóm người quản lý Vệ Thành.

Mục Lương nói:

- Nói cho cô ấy gián đoạn hội nghị khoảng mười lăm phút.

- Bệ hạ?

Nhân viên bắt máy ngạc nhiên thốt lên.

- Ừm.

Mục Lương nhàn nhạt đáp lại.

- Vâng, bệ hạ.

Nữ nhân viên bắt máy vội vã cung kính đáp lại, rồi cô buông Trùng Cộng Hưởng, vội vã rời đi Phòng Liên Lạc và chạy về phía phòng họp Cục Quản Lý Chủ Thành.

Bên ngoài phòng họp có nhân viên công cụ canh gác, đề phòng có người quấy rối hội nghị bên trong, cô ấy nghiêm mặt nói:

- Bệ hạ muốn tìm thư ký đại nhân.

- Bệ hạ!

Nhân viên này nghe vậy lập tức lên tinh thần.

- Chờ một chút.

- Cộc cộc cộc ~~~

Hắn xoay người gõ cửa phòng họp, giọng nói bên trong an tĩnh vài giây.

- Cọt kẹt ~~~

Cửa phòng họp phòng bị đẩy ra, Vệ Ấu Lan xụ mặt xuất hiện, nghiêm túc hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Nữ nhân viên bắt máy vội vàng nói:

- Tiểu thư Vệ Ấu Lan, bệ hạ có chuyện tìm thư ký đại nhân.

- Bệ hạ!

Vệ Ấu Lan chấn động tinh thần, lập tức xoay người trở lại phòng họp.

Không lâu sau, Nguyệt Thấm Lan bước nhanh ra khỏi phòng họp, ưu nhã nói:

- Ở Phòng Liên Lạc à?

- Đúng vậy.

Nữ nhân viên vội vàng gật đầu.

……..

- Cộp cộp cộp ~~~

Nguyệt Thấm Lan đi nhanh vào Phòng Liên Lạc, nhìn thấy Trùng Cộng Hưởng bay trên không trung, cánh đập liên tục.

- Mục Lương?

Đôi môi đỏ mọng của nàng khẽ nhếch lên.

- Là ta.

Giọng nói trầm thấp của Mục Lương truyền ra.

Cô đi lên trước ngồi xuống, quan tâm hỏi:

- Ngươi gặp ta có việc gấp gì sao?

Anh giải thích:

- Có chuyện xảy ra, Thú Vương đã chết, ta có một số việc cần ngươi làm.

- Thú Vương chết rồi à?

Nguyệt Thấm Lan ngạc nhiên, lông mi nhỏ dài run nhè nhẹ.

Giọng nói của Mục Lương rất bình tĩnh, thuật lại đơn giản chuyện đã xảy ra:

- Ừm, hắn dùng một loại ma dược đặc biệt ở trên phi thuyền vận chuyển để hấp dẫn mười mấy con ma thú biển tới gần...

- Đáng chết, ta biết hắn lên thuyền không có mục đích tốt mà.

Nguyệt Thấm Lan nghe vậy ánh mắt lập tức lạnh xuống.

Trước đây khi Thú Vương ghi danh đi Thánh Thành thì cô đã cảm thấy đối phương có mục đích không tốt, chỉ là Mục Lương đồng ý hắn ta lên thuyền vì vậy cô mới không tiếp tục điều tra.

- Dù sao thì hắn đã chết rồi.

Mục Lương trấn an.

- Chết rồi mới tốt.

Nguyệt Thấm Lan thở phào một hơi, lửa giận trong lòng yếu bớt rất nhiều.

Anh ôn hòa nói:

- Bình tĩnh nào, hắn vẫn chưa tạo thành thương vong, phi thuyền vẫn hoàn hảo không bị hư hao gì, chỉ lãng phí một ít đạn pháo mà thôi.

- Vậy là tốt rồi.

Nguyệt Thấm Lan nghe vậy mới yên lòng, hừ lạnh một tiếng, nói:

- A, một lúc nữa ta phải liên lạc vương quốc Người Thú để đòi bồi thường mới được.

- Ừ, chúng ta bàn chính sự trước.

Mục Lương bình thản nói.

- Tốt, ngươi nói đi.

Nguyệt Thấm Lan kéo tâm tư trở lại.

Mục Lương hỏi:

- Ta nhớ Thống Lĩnh Huyền Điểu của vương quốc Người Thú đang ở Chủ Thành, đúng không?

Khi Thú Vương tới vương quốc Huyền Vũ thì Thống Lĩnh Huyền Điểu cũng đi theo và ở lại Chủ Thành.

Nguyệt Thấm Lan đáp:

- Đúng vậy.

Mục Lương nghiêm túc nói:

- Thú Vương đã chết, vương quốc Người Thú không có người thống trị, có lẽ sẽ xảy ra đại loạn, cho nên cần một người thống trị mới.

Đôi mắt Nguyệt Thấm Lan hơi mở to, hít sâu một hơi, nói:

- Ý của ngươi muốn giúp Thống Lĩnh Huyền Điểu lên làm Thú Vương mới?

Khóe môi của Mục Lương cong lên, ôn hòa nói:

- Ừm, ta muốn khống chế vương quốc Người Thú.

- A?

Đôi môi đỏ mọng của Nguyệt Thấm Lan khẽ nhếch, Mục Lương muốn khống chế vương quốc Người Thú?

Cô trầm tư vài giây rồi nói:

- Thực lực của Thống Lĩnh Huyền Điểu không đủ để làm Thú Vương, sẽ rất khó khống chế được người thú khác.

Thực lực hiện tại của Thống Lĩnh Huyền Điểu là cấp 7 đỉnh phong, trở thành Thú Vương mới sẽ rất khó đứng vững gót chân.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Chuyện này đơn giản thôi, trợ giúp cô ấy đột phá đến cấp 8 rồi khống chế mấy tên Thống Lĩnh khác là được rồi.

- Đó là một biện pháp không tệ.

Đôi mắt màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan sáng lên.

Anh dặn dò:

- Ta không ở trong vương quốc, chuyện này giao cho ngươi.

- Tốt, cứ giao cho ta.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.

Anh ôn hòa nói:

- Kêu Hồ Tiên đi theo, cô ấy có thể giúp ngươi một tay.

- Ta cũng đang có suy nghĩ này.

Nguyệt Thấm Lan cười khẽ một tiếng, cô gái đuôi hồ ly cũng là người thú, có thể từ từ thuyết phục Thống Lĩnh Huyền Điểu.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ta chờ tin tức tốt của ngươi.

- Được.

Đôi chân thon dài của Nguyệt Thấm Lan bắt chéo nhau, thanh thúy hỏi:

- Các ngươi sắp đến tòa hải đảo kia rồi à?

Bạn cần đăng nhập để bình luận