Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1635: Ăn Như Chết Đói

Tám chiếc xe thú lần lượt đậu ngoài cổng khu Trung Ương.

Trước cửa, Nguyệt Thấm Lan đang mặc một chiếc váy dài màu xanh nước biển, mái tóc dài màu xanh nước biển được buộc thành một búi sau đầu, cố định búi tóc là hai cây trâm cài tóc như ngọc.

Trâm gài tóc dài hai mươi cen-ti-mét, còn có một sợi dây rủ xuống, chế thành từ tinh thạch hung thú cùng miếng vảy Thủy Tinh Ngư, phía cuối sợi dây là lưu ly hình giọt nước.

- Cuối cùng cũng đến rồi.

Đôi mắt Nguyệt Thấm Lan lưu chuyển ánh sáng, cất bước, sợi dây trên chiếc trâm cài tóc nhẹ nhàng đung đưa. Cô vô thức đưa tay giữ búi tóc, đây là lần đầu tiên nàng dùng trâm cài tóc để xoắn búi tóc, vì vậy nàng luôn lo lắng rằng nó sẽ bị bung ra.

Nguyệt Thấm Lan vốn dĩ không ăn mặc như thế này, là ý tưởng bất chợt của Mục Lương, sau đó phải mất nửa tiếng đồng hồ mới có thể biến thành như thế này, nói không ngoa thì càng hợp với khí chất trang nhã và đoan trang của cô.

Trên thực tế, Nguyệt Thấm Lan thực sự thích loại trang phục này hơn, giống như sinh ra vì cô, lúc giơ tay nhấc chân thêm mấy phần quý khí.

Cọt kẹt ~~~

Thành Phòng Quân mở cửa xe, người trên xe lần lượt xuống xe.

- Các vị cực khổ rồi.

Nguyệt Thấm Lan liếc nhìn mọi người rồi tao nhã nói:

- Ta là thư ký thành Huyền Vũ, thay mặt thành chủ chúng ta hoan nghênh mọi người.

- Thư ký, là chức vị gì?

Trinh Hoán mở miệng hỏi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Thư ký là người hỗ trợ quản lý sự vụ lớn nhỏ của thành Huyền Vũ.

Xảo Nhi lẩm bẩm:

- Thế chẳng phải là thành chủ sao?

Nguyệt Thấm Lan không đáp lời Xảo Nhi, đưa tay mời:

- Các vị đi theo ta, yến hội sắp bắt đầu.

- Được.

Tề Nhĩ Nạp cất bước đi về phía trước.

Hai mắt quốc vương Hải Đinh lóe lóe, vội vã đi theo, không muốn tụt lại phía sau.

Một vị quốc vương khác tên là Na Á, là nữ vương của vương quốc Huyền Mễ, có khí chất cao quý nhưng lại mặc nhiều lớp quần áo quý tộc, khiến người nhìn không thoải mái.

- Đi theo.

Na Á lạnh lùng nói.

- Vâng, bệ hạ.

Thị nữ cung kính đáp lại.

- Thật đẹp.

Na Á nhìn theo bóng lưng Nguyệt Thấm Lan, ánh mắt rơi vào cái trâm cài tóc tinh xảo, rất muốn đi lên hỏi cô ấy xem làm thế nào.

Xảo Nhi đưa tay kéo Trinh Hoán, nhỏ giọng nói:

- Lão đại, chúng ta đi sau cùng đi.

- Vì sao?

Trinh Hoán không hiểu nhìn về phía thiếu nữ.

- Lão đại, ta mới vừa quan sát một lúc, những người này đều là vương thất với quý tộc, không phải đối tượng chúng ta có thể trêu chọc, vẫn cẩn thận một chút tốt hơn.

Xảo Nhi nghiêm túc nói.

Trinh Hoán liếc mắt, ngạo nghễ nói:

- Quản bọn hắn là quý tộc gì, ta cũng không phải là con dân của bọn hắn, không quản được ta.

- Lão đại, cẩn thận một chút thì tốt hơn.

Hai mắt Xảo Nhi mang theo cầu xin.

- Thật phiền phức.

Trinh Hoán giơ tay gõ đầu thiếu nữ một cái, sau đó đen mặt đi sau cùng.

- Lại đánh ta!

Xảo Nhi che đầu, vẻ mặt ủy khuất theo sau.

Đám người theo Nguyệt Thấm Lan đi vào bên trong, lên thang vận chuyển đến tầng tám khu trung ương. Lúc này, khu Trung Ương đã hoàn toàn được soi sáng bởi Lĩnh Vực Sinh Mệnh.

Ba vị Quốc Vương mịt mờ quan sát khu Trung Ương cố gắng tìm hiểu thành Huyền Vũ. Thang vận chuyển dừng lại ở tầng tám, Nguyệt Thấm Lan đi ra đầu tiên.

- Đẹp quá ~~~

Đôi mắt Lăng Hương phát sáng, đánh giá cung điện khu Trung Ương.

- Nơi này chính là vương cung thành Huyền Vũ sao?

Xảo Nhi thì thào.

Những người khác cũng cảm thấy kinh ngạc, yên lặng quan sát hoàn cảnh chung quanh, càng chú ý đến thân cây Trà Thụ Sinh Mệnh to lớn phía sau cung điện.

Bọn họ ngơ ngác nhìn Trà Thụ Sinh Mệnh khổng lồ, cảm thụ Khí Tức Sinh Mệnh nồng nặc, cảm thấy thoải mái toàn thân.

- Các vị, mời đi theo ta.

Nguyệt Thấm Lan lên tiếng đánh thức đám người.

- Được.

Tề Nhĩ Nạp khàn giọng trả lời.

Hắn lưu luyến thu hồi ánh mắt, theo Nguyệt Thấm Lan đi vào cung điện.

Trong chính sảnh cung điện, có mười mấy tấm bàn dài, phân bố ở bốn phía chính sảnh.

Trên bàn dài bày đầy các loại mỹ vị món ngon, tỏa ra mùi hương khiến ai cũng phải chảy nước miếng.

- Thơm quá.

Yết hầu Trinh Hoán giật giật, nhịn không được cắn môi dưới nhón chân lên, nhìn chằm chằm bát đĩa trên bàn.

Xảo Nhi nuốt nước miếng, vẻ mặt háo hức nói:

- Lão đại, những món ăn này trông rất ngon.

Trinh Hoán gật đầu nói:

- Chờ một hồi sẽ biết.

- Cảm ơn các vị đã bỏ thời gian tham gia yến hội của thành Huyền Vũ.

Mục Lương đi vào chính sảnh, hào phóng chào hỏi đám người.

Hồ Tiên đi bên cạnh hắn, cùng chiêu đãi tân khách.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Vị này chính là chủ thành Huyền Vũ chúng ta, Mục Lương.

Quốc vương Hải Đinh nhếch miệng cười, cất giọng rõ ràng:

- Mục Lương các hạ đã ngỏ lời, bận rộn nữa cũng phải tới.

- Mục Lương các hạ, đã lâu không gặp.

Phó Linh Na cười nhẹ, tự nhiên hào phóng chào hỏi.

Trong lòng Na Á với Tề Nhĩ Nạp cả kinh, hóa ra Hải Đinh Quốc Vương với thành chủ thành Huyền Vũ đã thân thiết như vậy.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ngồi trước đã, chớ đứng.

Các hầu gái nghe vậy đi lên trước, dẫn đám người lần lượt ngồi xuống.

Ba vị Quốc Vương ngồi ở chiếc bàn dài gần ghế chính, theo thứ tự là các vị tôn thất quý tộc, Trinh Hoán ngồi ở bàn sau cùng.

Mặc dù cô không thoải mái, nhưng cũng không nói gì, lực chú ý hoàn toàn bị mỹ thực trên bàn hấp dẫn.

Hồ Tiên với Thấm Lan ngồi hai bên trái phải của Mục Lương, một người hỗ trợ gắp thức ăn, một người hỗ trợ châm trà rót rượu.

- Mục Lương các hạ thật là có phúc.

Na Á có ý riêng mở miệng nói.

Mục Lương cười cười, không có trả lời.

Hồ Tiên cười tươi như hoa nói:

- Các vị, đừng khách khí, hãy nếm thử thức ăn trước.

- Được.

Đám người thuận miệng đáp lời, rút cuộc cùng không nhịn được, cầm đũa lên gắp thức ăn hấp dẫn.

Ngao ô ngao ô ~~~

Trinh Hoán múc một muỗng canh trứng bác với cà chua, trước tiên đưa lên mũi ngửi mùi vị, vị chua chua lập tức mở ra mọi vị giác.

Cô đưa món trứng bác cà chua vào miệng, đôi mắt đẹp hơi nheo lại, tỉ mỉ thưởng thức hương vị thức ăn.

- Lão đại, món này ngon quá.

Xảo Nhi nhỏ giọng kinh thán không thôi.

- Ưm ưm, ăn ngon ~~~

Trinh Hoán phồng mặt, lời nói mơ hồ không rõ.

Những người khác đều giống như vậy, đối với thức ăn đầy bàn khen không dứt miệng, mỗi một món ăn đều có một vị riêng.

Lăng Hương thở dài nói:

- Cha, ngon quá.

- Ừm, mau ăn đi.

Tề Nhĩ Nạp qua loa lấy lệ đáp lại một tiếng, động tác trên tay không ngừng.

Hồ Tiên nhìn bộ dạng đám người ăn không ngừng, suýt chút nữa không nhịn được cười.

- Những người này có đúng là vương thất và quý tộc không?

Cô nhỏ giọng nhìn Mục Lương.

Đáy mắt Nguyệt Thấm Lan mang theo ý cười, ở Mục Lương bên tai nói nhỏ:

- Giống như tám kiếp chưa được ăn vậy.

- Trước kia các ngươi cũng giống như thế này.

Mục Lương nhẹ nhàng nói một câu.

- Đáng ghét, đừng nói.

Mặt Hồ Tiên hơi ửng hồng, liếc anh một cái.

- Đúng vậy.

Nguyệt Thấm Lan bĩu môi, cầm ly trà trước mặt uống một ngụm trà nóng. Chỉ trong chốc lát, bàn ăn trước mặt tân khách đã trống hơn phân nửa.

Nguyệt Thấm Lan quay đầu lại nói:

- Tiểu Lan, bưng những món còn lại tới.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan nhu thuận gật đầu, đưa người giúp việc đi vào bếp bưng tất cả các món đã chuẩn bị xong.

- Còn nữa kìa!

Hai mắt Trinh Hoán lại sáng lên.

Bạn cần đăng nhập để bình luận