Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 883: Đã Hứa Thì Phải Làm Được



Sáng sớm, trời mờ sáng.

Bên ngoài thành Ngự Thổ, trên đường chân trời có hai bóng hình một lớn một nhỏ đi tới.

- A a.

Nhã Kỳ buộc tóc đuôi ngựa, giật giật tay áo của mẹ cô bé, bên trong miệng phát ra âm thanh nức nở.

- Đúng vậy, chúng ta đến thành Ngự Thổ.

Toa Đóa Na nhẹ nhàng dùng sức nắm lấy tay của con gái.

Lần trước sau khi các cô rời khỏi thành Huyền Vũ thì đi không qua ít thành thị.

Lúc này, đến từ thành nhỏ lân cận, từ thương nhân tình báo ngầm ở nơi đó biết được, thành Huyền Vũ ngay gần thành Ngự Thổ thế là tìm tới.

- A a.

Nhã Kỳ khoa tay múa chân, trong mắt đẹp có sự dò hỏi.

- Ừm, sau này chúng ta sẽ ở thành Huyền Vũ.

Trong đôi mắt Toa Đóa Na có sự ôn nhu.

Cô mang theo con gái đi qua rất nhiều thành thị và bộ lạc, vẫn không thể tìm được cách để con gái mở miệng nói chuyện như cũ. Cho nên cô định tìm một nơi để định cư trước, rồi từ từ nghĩ cách, càng nghĩ thì cảm thấy tới thành Huyền Vũ là thích hợp nhất.

Nhất là thành Huyền Vũ thì hay di chuyển, có lẽ ở trên đó càng có thể tìm được cách chữa khỏi cho con gái.

- A a.

Nhã Kỳ trừng lớn đôi mắt đẹp, tỏa sáng lập loè chỉ vào phía trước. Ở trước mặt hai người, Rùa Đen an tĩnh nằm sấp.

- Đây thật sự là thành Huyền Vũ sao?

Toa Đóa Na nhìn Rùa Đen to đến kinh người, kinh ngạc đến nỗi ngây người ngay tại chỗ. Nhã Kỳ chẳng những không bị dọa, ngược lại rất hưng phấn nhảy nhót tại chỗ.

Toa Đóa Na cười khổ, đưa tay nhẹ nhàng vỗ đầu con gái, quyết định, cất bước hướng đi đến bên cạnh Rùa Đen.

Nhưng đi vòng quanh phải đi gần hai mươi phút mới đi đến trước Thiên Môn Lâu.

- Con Man Thú này trở nên quá lớn rồi.

Toa Đóa Na kinh ngạc không thôi.

- A.

Nhã Kỳ nắm tay mẹ, ra hiệu leo lên bậc thang Thiên Môn Lâu.

- Được, hiện tại liền đi lên.

Toa Đóa Na cưng chiều đáp.

Cô nắm tay của con gái, giẫm lên cầu thang đi lên.

Đồng thời cô cũng thấy ngờ vực, hiện tại thành Huyền Vũ có hơi vắng vẻ.

Hai người tới trước Thiên Môn Lâu, phát hiện Thiên Môn Lâu trong trí nhớ đã hoàn toàn khác biệt.

Trước Thiên Môn Lâu, Cao Thao bình tĩnh hỏi:

- Hai vị phải vào thành sao?

- Đúng thế.

Toa Đóa Na gật đầu nhẹ.

- Thành Huyền Vũ phải rời khỏi ngay lập tức, hiện tại vào thành, muốn rời khỏi thì cần đợi đến buổi tối, mà rất có thể là ở vùng hoang vu.

Cao Thao nhắc nhở.

- Được rồi, ta đã biết.

Toa Đóa Na mỉm cười lạnh nhạt.

Cô hiếu kì hỏi:

- Hỏi một chút, chỗ thành Huyền Vũ cần đến tiếp theo nơi nào?

- Thành Bắc Hải.

Cao Thao lên tiếng.

Cơ thể Toa Đóa Na nhẹ nhàng run lên, cô nghiêng đầu nhìn con gái, khẽ thì thầm:

- Thành Bắc Hải là thành Hi Vọng.

Nơi được gọi là thành Hi Vọng chắc có thể tìm được cách chữa trị cho con gái?

Cao Thao ra hiệu nói:

- Hai vị, nếu muốn vào thành, xin phối hợp vào thành đăng ký, làm Văn Điệp Thông Quan.

- Được.

Toa Đóa Na đi lên phía trước, tại đứng vững ở trước quầy, nhỏ giọng hỏi:

- Giá vào thành vẫn giống như trước kia?

- Đúng thế.

Nhân viên công tác mỉm cười gật đầu.

- Đây.

Toa Đóa Na đưa ra tinh thạch hung thú, đặt ở trên quầy.

- Hai vị, mời nhìn vào, không nên động.

Nhân viên công tác chỉ máy chụp ảnh đặt trên quầy bày.

Toa Đóa Na cảm thấy nghi ngờ nhưng vẫn làm theo.

Sau một tiếng vù vù, máy chụp ảnh sáng lên một cái.

- Được rồi.

Nhân viên công tác đưa tay ra hiệu.

Hắn lấy ra ảnh chụp từ bên trong máy chụp ảnh, dùng tơ nhện dán vào Văn Điệp Thông Quan.

Cuối cùng lấy con dấu ịn lên, một nửa dính vào trên tấm ảnh, một nửa dính vào Văn Điệp Thông Quan, như này có thể phòng ngừa có người kéo ảnh chụp xuống rồi lại tiến hành làm giả.

- Sao lại có thể khắc hình của ta ở trên giấy?

Toa Đóa Na trừng lớn đôi mắt đẹp, mặt mũi tràn đầy vẻ kinh hãi.

- Đây là máy chụp ảnh.

Nhân viên công tác thuận miệng giải thích.

Hắn thao tác rất thuần thục, rất nhanh liền chuẩn bị xong hai phần Văn Điệp Thông Quan, đưa cho Toa Đóa Na và Nhã Kỳ.

- Được rồi, có thể vào thành.

Nhân viên công tác ra hiệu nói.

- Được rồi.

Toa Đóa Na mang theo sự nghi ngờ, cầm Văn Điệp Thông Quan kéo tay của con gái rời khỏi.

- Thành Huyền Vũ hoan nghênh ngươi.

Nhân viên công tác nói câu hoan nghênh.

Sau đó không lâu, Toa Đóa Na và Nhã Kỳ đi vào Huyền Không Các, tiến hành kiểm tra an toàn xong mới được cho đi, chờ đến khi hai mẹ con cô tiến vào Phố Buôn Bán thì tiếng chuông vừa vặn vang lên.

Tiếng chuông đinh đong du dương vang lên bảy lần, mang ý nghĩa hiện tại đã là bảy giờ.

Ầm ầm!!

Cảm giác chấn động từ dưới chân truyền đến, Rùa Đen to lớn thức tỉnh, cơ thể cao lớn chậm rãi rời khỏi mặt đất.

Bên trong thành Ngự Thổ, trên ngọn núi Phủ Thành Chủ.

Vũ Thạch đứng trên đỉnh núi, nhìn Rùa Đen đứng lên ở nơi xa.

- Cuối cùng nó đã đi.

Vũ Thạch không nhịn được thở phào, tảng đá lớn đặt ở ngực rơi xuống một nửa.

...

Rùa Đen bước về phía trước, đi về nơi xa.

Thẳng đến khi Rùa Đen biến mất không thấy gì nữa, Vũ Thạch mới thật sự bình tĩnh lại.

Thật ra lão không chắc chắn, sợ rằng nói thành Huyền Vũ rời khỏi là lừa gạt chính mình.

Mỗi ngày nghĩ đến bên cạnh có tồn tại thế lực lợi hại như vậy, làm người ta ngủ không ngon giấc.

- Hi vọng đừng nhìn thấy thành Huyền Vũ nữa.

Vũ Thạch khàn khàn nói.

Lão đứng trên đỉnh núi một lúc lâu, mới quay người trở về Phủ Thành Chủ.

Một bên khác, bên trong khu buôn bán.

Toa Đóa Na và con gái đi dạo xuống tới cửa hàng vắng vẻ.

- A a.

Nhã Kỳ khoa tay múa chân, trong đôi mắt ngập nước có sự chờ mong.

Toa Đóa Na vỗ đầu con gái, ôn nhu nói:

- Chúng ta tìm chỗ ở trước rồi đi tìm tiệm sách.

Nhã Kỳ ngoan ngoãn gật đầu, trở nên yên tĩnh.

...

- Tam Tinh Lâu...

Toa Đóa Na đảo mắt, tìm được Tam Tinh Lâu trong trí nhớ.

Hai người đi qua hơn một nửa Phố Buôn Bán, mới tìm được Tam Tinh Lâu ở quảng trường thứ ba.

Sau khi an bài xong chỗ ở, Toa Đóa Na mới cùng con gái xuống lầu, chuẩn bị ra ngoài tìm đồ ăn.

Lúc đi ngang qua đại sảnh, Toa Đóa Na dừng chân lại, nhìn về phía nhân viên công tác hỏi:

- Ta muốn hỏi một chút, tiệm sách ở nơi nào?

- Tiệm Sách ở đường phố thứ ba, gần ngay Trân Bảo Lâu.

Nhân viên công tác mỉm cười nói.

- Cảm ơn.

Toa Đóa Na gật đầu, nắm tay con gái rời khỏi Tam Tinh Lâu.

Cô nhìn con gái, ôn nhu nói:

- Chúng ta đi ăn trước, sau đó tới tiệm sách được không?

Nhã Kỳ nghiêng đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bụng mẹ, múa tay múa chân ra hiệu, hỏi có phải nàng đói bụng hay không.

- Vẫn tới Tiệm Sách trước đi.

Toa Đóa Na cười khổ một tiếng.

Sau khi đồng ý với con gái vào ở xong liền đi tiệm sách, vậy cô phải làm được.

Tìm hai vòng, hai người mới tìm được tiệm sách.

- Tiệm sách Huyền Vũ.

Toa Đóa Na ngẩng đầu nhìn bảng hiệu của Tiệm Sách vẫn là bảng hiệu cũ, tiệm sách đã xây lại lần nữa, trở nên lớn hơn.

Hai người đi vào tiệm sách, lọt vào trong tầm mắt là từng hàng giá gỗ, trên đó trưng bày đầy đủ các loại sách.

- A a.

Đôi mắt của Nhã Kỳ sáng lên, đi tới trước kệ sách, nhìn các loại sách mà không dời nổi mắt.

- Coi đi, thích thì nói với ta.

Toa Đóa Na vỗ lưng con gái.

Bạn cần đăng nhập để bình luận