Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 613: Lão Nhân Kỳ Qúai

- Ngươi xem thường người già!

Lão nhân tức giận nói.

- Không có.

Thái Khả Khả phồng miệng.

Lão nhân vung quải trượng nện lên trên quầy, thở phì phò nói:

- Có, tiểu nha đầu ngươi dựa vào cái gì mà xem thường ta?

Phanh!!

Thái Khả Khả hoảng sợ nhảy dựng.

-..... Có khi nào Phó đội trưởng một tát chụp chết lão không?

Tạp Nhi Y co giật khóe mắt, Phó đội trưởng cũng không phải quả hồng mềm nha.

- Rất có khả năng.

Tạp Lý nuốt nước bọt.

- Lão nhân, đừng làm khó ta.

Thái Khả Khả nhíu mày.

- Hừ, ta phải vào Không quân.

Lão nhân dựng đứng lông mày.

Thái Khả Khả vẫn lắc đầu, xụ mặt từ chối:

- Không được.

- Ngươi không tôn trọng người già!

Ông lão tức giận đến mức miệng run rẩy.

Ánh mắt của Tạp Nhi Y lộ ra dị sắc, thầm nói:

- Kỳ quái, tại sao Phó đội trưởng còn có thể chịu đựng được?

- Ngươi đã vượt qua tuổi báo danh.

Thái Khả Khả nhẫn nại giải thích.

Mặt ông lão lộ ra vẻ khinh bỉ, lạnh lùng cười nói:

- Ngươi đừng lừa ta! Trên thông báo không viết chuyện này.

-.....

Thái Khả Khả tức giận đến nghiến răng, nhưng lại không thể phản bác.

Bởi vì trên thông báo đúng là không có viết giới hạn tuổi tác, nhưng đây là chuyện mọi người ngầm thừa nhận, ai mà nghĩ tới sẽ có một ông lão trên năm mươi tuổi tới báo danh Không quân.

- Nếu như ngươi có thể đánh thắng cô ấy thì ta sẽ để ngươi gia nhập Không quân.

Thái Khả Khả giơ tay chỉ về phía cô gái mắt hai màu.

- Nha đầu cấp 1 kia?

Ông lão nhìn về phía Tạp Nhi Y.

- A?

Thái Khả Khả sửng sốt, khuôn mặt hiện lên sự thận trọng, người bình thường sẽ không thể nhìn ra thực lực của Tạp Nhi Y.

- Nha đầu, tới so chiêu với ta đi.

Ông lão chống gậy tiến về phía cô gái mắt hai màu.

- Cái này...... Không tốt lắm đâu.

Tạp Nhi Y ngạc nhiên nhìn về phía phó đội trưởng.

- Lên đi.

Thái Khả Khả nâng cằm chỉ về phía trước.

- Tốt thôi.

Tạp Nhi Y thở dài một hơi.

Ông lão giơ cây gậy trong tay lên rồi đâm về phía cô gái mắt hai màu.

- Ài ài ài???

Tròng mắt của Tạp Nhi Y phóng to.

Cô ấy phát hiện mình không thể trốn thoát đòn công kích của ông lão kia, cây gậy trên tay hắn giống như khóa chặt cô ấy, đâm tới tấp về trước.

- Quả nhiên không phải người bình thường.

Thái Khả Khả nói thầm một tiếng.

Tạp Nhi Y vội vàng giơ tay chặn gậy, cơ thể lại bay ngược ra sau bởi vì quán tính.

- Em gái!

Tạp Lý lo lắng hô một tiếng, nhanh chóng lao ra đỡ cô gái mắt hai màu.

- Ha ha, xem ra là ta thắng rồi.

Lão giả cười ha ha.

- Khụ khụ, ta ngăn không được.

Tạp Nhi Y ho khan, trong lòng bàn tay lưu lại một dấu vết hình tròn.

- Lão là Giác Tỉnh Giả?

Thái Khả Khả đứng dậy hỏi, vẻ mặt nghiêm túc.

Cô nhìn không thấu thực lực của ông lão này, điều này đồng nghĩa với việc thực lực của đối phương ở trên mình.

- Đương nhiên.

Ông lão ngạo nghễ nâng cằm lên.

Thái Khả Khả kinh ngạc hỏi:

- Năng lực thức tỉnh của ngươi là gì?

- Tuyệt Đối Mệnh Trung.

Ông lão thuận miệng đáp.

- Tuyệt Đối Trúng Mục Tiêu?

Thái Khả Khả ngoẹo đầu, cái hiểu cái không.

Ông lão chống gậy xuống đất, khàn khàn nói:

- Nha đầu, ngươi đã đáp ứng ta rồi, bây giờ có thể để ta gia nhập Không quân chưa?

- Ta sẽ đi báo cáo với thành chủ đại nhân, có để ngươi gia nhập hay không thì phải để thành chủ đại nhân định đoạt.

Thái Khả Khả buông tay hồn nhiên nói.

- Ngươi lừa ta?

Ông lão trừng mắt, dựng râu hỏi.

- Đúng vậy.

Thái Khả Khả thành thật gật đầu.

Ông lão sửng sốt một chút, mặt đen nói:

- Ngươi quả là một người thành thật.

- Ta không gạt người.

Thái Khả Khả cười lộ ra lúm đồng tiền.

-.....

Mặt ông lão càng đen hơn, vừa rồi ai mới lừa hắn hả?

- Cho lão đi Thiên Cức Quan nhậm chức canh gác đi.

Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên, Ngôn Băng từ ngoài cửa bước tới.

Cô dự định để ông lão tiến vào Không Quân trước, tiếp đó báo cáo tình huống với Mục Lương, xem coi xử lý như thế nào thì mới tiếp tục an bài.

Khôi giáp năm màu khiến ông lão nhìn vài lần.

- Đội trưởng Ngôn Băng.

Mấy người Thái Khả Khả vội vàng vấn an.

Ông lão hơi híp mắt, đánh giá cô gái tóc tím từ trên xuống dưới.

- Ngươi là đội trưởng Không quân?

Ông lão khàn khàn hỏi.

- Không phải.

Ngôn Băng bình tĩnh lắc đầu.

- Vậy ngươi có thể quyết định chuyện Không quân sao?

Ông lão nghi ngờ hỏi.

Ngôn Băng bình tĩnh đáp:

- Ngươi cũng có thể đi gặp thành chủ đại nhân với ta.

- Không được, ta làm người canh gác là được, có một ngụm cơm là tốt rồi.

Ông lão vội vàng lắc đầu.

Lão già rồi, chỉ muốn tìm một chỗ nhàn nhã sống qua ngài, không muốn đi ra ngoài mạo hiểm.

- Được, ngươi tới Thiên Cức Quan báo cáo đi.

Ngôn Băng bình tĩnh đáp, sau đó chuẩn bị quay người rời đi.

Cô phải về Khu Vực Trung Ương hồi báo tình huống cho Mục Lương, cần phải điều tra về thân phận của ông lão kì lạ này.

Cô nhớ tới cái gì, chợt dừng bước rồi quay người hỏi:

- Thực lực của ngươi ở cấp mấy?

- Cấp 7 mà thôi, quá yếu.

Ông lão cười ha ha.

-.....

Đôi mắt màu tím của Ngôn Băng co rụt, thân phận của ông lão trước mắt tuyệt đối không đơn giản.

Rõ ràng là cường giả cấp 7, nói là ở trên trăm triệu người cũng không quá, tại sao lão lại đòi tiến vào Không quân?

Ngôn Băng hơi híp mắt, tò mò hỏi:

- Có thể nói cho ta biết thân phận của lão là gì không?

- Ta từng là thợ săn ngâm du, bọn họ đều gọi ta là Hoa lão.

Hoa lão cười ha ha đáp.

Lão là thợ săn ngâm du, nhưng mà bị thương, hiện giờ không còn ý định tiếp tục mạo hiểm nữa.

(Ngâm du - 吟游: người hát rong, nhà thơ du hành).

Lão quyết định ở tại thành Huyền Vũ hoàn toàn vì nhìn trúng hoàn cảnh nơi này, thích hợp chữa thương và dưỡng lão, cũng không có ác ý gì khác, cho nên không sợ bị người khác biết thân phận và lai lịch.

- Hoa lão......

Ngôn Băng yên lặng nhớ kỹ, quay người rời đi.

Hoa lão nhìn cô gái tóc tím biến mất, quay đầu nhìn về Thái Khả Khả:

- Nha đầu, Thiên Cức Quan đi đường nào?

- Ngươi ngồi bên cạnh đi, tối nay ta sẽ dẫn ngươi đi.

Thái Khả Khả thuận miệng đáp.

Lộc cộc......

Tạp Nhi Y nuốt nước miếng, ông lão này là cao thủ cấp 7?

Để cho cao thủ cấp 7 làm người canh gác Thiên Cức Quan?

- Được rồi.

Hoa lão không thèm để ý khoát tay, run rẩy đi sang một bên, ngồi xuống một cái ghế gỗ.

Tạp Lý tiến đến bên cạnh cô gái tóc biếc, hạ giọng nói:

- Phó đội trưởng, vị Hoa lão này không đơn giản.

- Không sao cả, ta không có hứng thú.

Thái Khả Khả thuận miệng đáp.

-..... Tốt thôi.

Tạp Lý ngượng ngập, lấy tính cách của đội phó, không thèm để ý mới là bình thường.

…………

Khu Trung Ương, bên trong Cung điện, cốc cốc,

- Đại nhân.

Ngôn Băng tháo mũ xuống, gõ cửa thư phòng.

- Vào đi.

Giọng Mục Lương nhẹ nhàng truyền ra.

Cọt kẹt,

Ngôn Băng đẩy cửa đi vào, thấy Mục Lương đang lật xem Du Ký Mạo Hiểm Lai Phúc tập 3.

- Chuyện gì?

Mục Lương để sách xuống, ánh mắt rơi vào trên người thiếu nữ tóc tím.

- Thành chủ, hiện trường Không Quân báo danh xuất hiện một lão nhân kỳ quái, tự xưng là Hoa lão.

Ngôn Băng kể lại mọi việc liên quan đến Hoa lão.

- Hoa lão rất thú vị, cho người ta đi điều tra một chút.

Con ngươi màu đen của Mục Lương lóe lên.

- Vâng.

Ngôn Băng nghiêm túc lên tiếng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận