Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1610: Xem Ra Cần Phải Tiết Chế

P/S: Cầu đầy kim phiếu, đề cử 2 bộ mới của team mình là Lãnh Chúa Toàn Dân: Binh Chủng Của Ta Biến Dị (Dịch) và Lãnh Chúa Toàn Dân: Bắt Đầu Xây Dựng Tiên Vực Bất Hủ (Dịch)

- Không có việc gì, ta có tinh thạch ma thú.

Lăng Hương tài đại khí thô nói.

- Vậy đi thôi, ta dẫn ngươi đến đó.

Lan Đế đưa tay ra hiệu.

Lăng Hương nắm lấy tay cô gái tóc nâu, hào hứng đi đến Trung tâm Huyền Vũ.

Sau khi hai người đi vào Trung tâm, một lần chính là hai giờ.

Trong hai giờ này, Lăng Hương giống như là mua đỏ cả mắt rồi, trông thấy đồ tốt lập tức ra tay, chỉ nước hoa thôi đã mua hai mươi bình.

Lan Đế giống như đi theo làm cu li, hỗ trợ xách túi giấy, cùng Lăng Hương đi dạo tất cả các cửa hàng.

- Cuối cùng thì ngươi còn có bao nhiêu tinh thạch ma thú?

Lan Đế hỏi với thần sắc chết lặng.

- Còn có rất rất nhiều.

Lăng Hương vỗ túi da thú bên hông.

Lan Đế co giật khóe miệng, chiếc túi da thú lớn chừng bàn tay này làm sao có thể chứa nhiều tinh thạch ma thú như vậy chứ?

………..

Cộp cộp cộp ~~~

Bối Vi Nhân đi nhanh lên tầng tám khu Trung Ương, sau đó cất bước đi đến cung điện.

Cô nhìn thấy tiểu hầu gái đang lau cửa sổ, lên tiếng hỏi:

- Ấu Lan, chị Thấm Lan có ở trong cung điện sao?

Vệ Ấu Lan quay đầu lại, ngọt ngào đáp:

- Tiểu thư Bối Vi Nhân, đại nhân Thấm Lan đang ở trong thư phòng.

- Được, cảm ơn.

Bối Vi Nhân gật đầu, cất bước đi đến thư phòng.

Cộc cộc cộc ~~~

Cô đi tới bên ngoài thư phòng và đưa tay gõ cửa.

- Vào đi.

Giọng nói ưu nhã của Nguyệt Thấm Lan truyền ra.

Bối Vi Nhân đẩy cửa bước vào, thấy Nguyệt Thấm Lan đang ngồi ở bên cạnh bàn làm việc, xem văn kiện mà Cục Quản Lý Nội Thành đưa tới.

- Thành chủ đại nhân không có ở đây sao?

Cô nhẹ giọng hỏi.

Nguyệt Thấm Lan giương mi mắt, cười nhạt hỏi:

- Ngươi tới đây tìm hắn à?

- Không phải.

Bối Vi Nhân lắc đầu một cái, đi lên trước nói:

- Ta tới đây để báo cáo công việc với ngươi.

- Ngồi xuống đi.

Nguyệt Thấm Lan nâng cằm ra hiệu.

Ngày thường, cô cũng sẽ ở trong thư phòng, xử lý các vấn đề trong thành Huyền Vũ cùng với Mục Lương, nơi này có bàn làm việc của cô.

Bối Vi Nhân ngồi ở đối diện cô gái ưu nhã, cuốn sổ tay đặt ở trên đùi.

Nguyệt Thấm Lan nhìn cửa phòng nghỉ, thần sắc bình tĩnh lên tiếng:

- Nói đi.

Bối Vi Nhân lật sổ ra, hồi báo tình hình gần đây của Tiểu Thành, nghiêm túc nói:

- Chị Thấm Lan, tuần cảnh Tiểu Thành quá ít, người gây sự và không tuân quy củ quá nhiều, ta đang muốn tuyển thêm một nhóm tuần cảnh mới.

- Tuyển bao nhiêu?

Nguyệt Thấm Lan bình tĩnh hỏi.

Bối Vi Nhân giơ ba ngón tay lên:

- Ba mươi người.

- Ba mươi người, coi như hợp lý, ngươi sắp xếp người đi chiêu mộ đi.

Nguyệt Thấm Lan suy tư một chút rồi chậm rãi gật đầu.

- Vâng.

Bối Vi Nhân gật đầu đáp ứng, tiếp tục nói:

- Rạp Chiếu Phim hai ngày nay đều chật ních, mỗi lần đều bán sạch vé...

- Mới vừa bắt đầu rất bình thường, duy trì trật tự cho tốt là được.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

Bối Vi Nhân nhờ giọng nói:

- Ta đang nghĩ chúng ta có nên gia tăng giá vé Rạp Chiếu Phim hay không?

- Không nên, Rạp Chiếu Phim mới vừa mở không bao lâu, chờ đến khi nào càng nhiều người xem phim điện ảnh và thích nó thì chúng ta mới có thể suy nghĩ đến việc tăng giá vé.

Trong mắt của Nguyệt Thấm Lan loé lên tia sáng, trong lòng tính toán cái gì đó.

- Vì sao?

Bối Vi Nhân chớp mắt hỏi.

Nguyệt Thấm Lan nhìn nàng một cái, bình tĩnh nói:

- Chờ khi nào dân chúng thích phim điện ảnh và mê mẩn không thể rời bỏ, như vậy khi bộ phim thứ hai ra mắt bọn hắn cũng sẽ nguyện ý bỏ tiền nếu giá vé tăng.

- Ta hiểu được...

Bối Vi Nhân như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan vén lọn tóc ở thái dương ra sau tai, nhàn nhạt nói:

- Dùng lời nói của Mục Lương là thành Tát Luận thiếu khuyết hạng mục giải trí. Phim điện ảnh đã lấp đầy chỗ trống này, chỉ cần cứ cách nửa tháng ra một bộ phim mới thì bọn hắn sẽ không muốn rời bỏ.

Bối Vi Nhân nhíu mày, nhỏ giọng nói:

- Nửa tháng ra mắt một bộ phim, chuyện này có chút khó khăn.

- Cái này phải xem năng lực của Tuyết Cơ, ta cảm thấy không khó lắm.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu.

- Phản ứng về bộ phim đầu tiên rất tốt, hy vọng bộ thứ hai cũng có thể như thế.

Trong mắt Bối Vi Nhân lộ vẻ chờ mong.

Nguyệt Thấm Lan thanh thúy nói:

- Ta đã xem qua kịch bản rồi, tình tiết câu chuyện rất tốt, quay chụp chắc cũng sẽ hấp dẫn người.

Còn hơn mười ngày nữa Rạp Chiếu Phim sẽ ra mắt và khởi chiếu bộ phim thứ hai, nếu như phản ứng tốt thì mới có thể cân nhắc tăng giá vé, điều chỉnh giá lần thứ nhất, nhưng cũng chỉ tăng lên một tới hai viên tinh thạch ma thú thôi.

- Thật khiến cho người ta chờ mong.

Ánh mắt của Bối Vi Nhân lấp lóe.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi:

- Ngươi còn có chuyện gì muốn hồi báo sao?

Bối Vi Nhân tiếp tục nói:

- Còn có một việc, những vị khách mời tham gia hội đấu giá đều được sắp xếp vào ở Trung tâm Huyền Vũ.

- Trung tâm Huyền Vũ ở Tiểu Thành?

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan híp lại.

Chỉ cần cầm thiệp mời là có thể miễn phí vào ở Trung tâm Huyền Vũ, cái này cũng vì xúc tiến việc chi tiêu.

Bối Vi Nhân giải thích:

- Có vài khách mời ở Phố Buôn Bán thành Huyền Vũ, một vài khách mời ở tại Trung tâm Huyền Vũ của Tiểu Thành.

- Vì sao lại tách ra?

Nguyệt Thấm Lan hơi nhướng mày.

- Nguyên tắc chung khu vực.

Bối Vi Nhân giải thích.

Người nhận được thiệp mời có một bộ phận đến từ trên biển, bộ phận khách mời này sẽ được sắp xếp ở Phố Buôn Bán thành Huyền Vũ.

Khách mời tới từ đất liền thì sẽ được an bài ở Trung tâm Huyền Vũ ở Tiểu Thành.

- Tốt thôi, ngươi cứ sắp xếp đi.

Nguyệt Thấm Lan phất tay.

Bối Vi Nhân lại hỏi:

- Chị Thấm Lan, ngày mai hội đấu giá bắt đầu, hôm nay Mục Lương có cần đi qua nhìn một chút không?

Nguyệt Thấm Lan đáp:

- Một chút nữa ta sẽ hỏi hắn.

- Được, vậy ta đi về trước.

Bối Vi Nhân đứng dậy.

- Ừ, đi thôi.

Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng gật đầu.

Bối Vi Nhân mở cửa phòng bước ra rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Cùm cụp ~~~

Cửa phòng nghỉ bị đẩy ra, Mục Lương gãi tóc đi tới, hình như là vừa mới tỉnh ngủ.

- Đi rồi à?

Anh nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan.

- Ừ, vừa đi.

Gương mặt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Lan ửng đỏ, bên tai hình như vẫn còn tiếng giường lay động.

- Nói cái gì?

Mục Lương ngồi xuống, bưng lên ly trà trước mặt Nguyệt Thấm Lan rồi nhấp một ngụm.

- Một chút việc nhỏ mà thôi.

Nguyệt Thấm Lan kể lại ngắn gọn, dừng một chút rồi hỏi:

- Ngươi muốn đi sân bán đấu giá xem trước không?

Mục Lương gật đầu nói:

- Ừ, vậy phân phó người chuẩn bị phi thuyền vận chuyển, sau một tiếng chúng ta đến thành Tát Luận.

- Được.

Cô đứng lên đi ra ngoài, tư thế có chút kì quái.

- Xem ra cần phải tiết chế.

Mục Lương chớp chớp mắt đen.

-.....

Nguyệt Thấm Lan chợt khựng lại, quay đầu trừng anh một cái rồi đỏ mặt đẩy cửa rời đi.

Anh không nhịn được bật cười, đứng dậy đi sửa sang hình tượng, chuẩn bị đi thành Tát Luận.

Sau một tiếng, anh và Nguyệt Thấm Lan, Ly Nguyệt cưỡi phi thuyền vận chuyển cỡ nhỏ bay đến thành Tát Luận.

Bên cạnh phi thuyền vận chuyển còn có mười hai con Ong Thợ, trên lưng là hộ vệ Trung Ương.

Khống chế tọa kỵ phi hành, đây là một trong những hạng mục mà hộ vệ Trung Ương phải học.

Bạn cần đăng nhập để bình luận