Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2631: Không Còn Sức Đánh Trả

- Phốc ~~~

Lần này, thành chủ thành Cương Ngột không nhịn được, mở miệng phun ra mấy búng máu, khí tức lập tức trở nên uể oải.

Hắn há miệng, nhìn chằm chằm Hư Quỷ cấp cao đang từ từ đáp xuống, bây giờ hắn đã quá suy yếu rồi, có muốn đứng dậy tránh né cũng làm không được.

- Kết thúc rồi sao....?



Thành chủ thành Cương Ngột mặt xám như tro tàn, hắn chưa từng nghĩ tới bản thân lại chết sớm như vậy, hắn còn chưa kịp giúp dân chúng trong thành trốn đến chỗ an toàn đâu.

- Ầm ầm ~~~

Ngay sau đó, một tia sấm sét màu tím từ trên cao đánh vào con Hư Quỷ cấp cao kia.

Hư Quỷ cấp cao không kịp tránh né, bị tia chớp màu tím tinh chuẩn bắn trúng, nửa người đều nổ nát, suýt nữa rớt xuống mặt đất.

- Ầm ~~~

Tia sét điện nhảy lên, Cầm Vũ từ trên trời giáng xuống, quanh thân còn quấn tia chớp màu tím, giống như thần minh hàng thế.

Cô mang đến sấm sét, bắt đầu tấn công bầy Hư Quỷ xung quanh.

Cầm Vũ vươn tay cách không nắm một cái, tia chớp màu tím ngưng tụ thành trường mâu sấm sét trong lòng bàn tay, nàng ném mạnh ra ngoài, lập tức xuyên thủng đầu trên trăm con Hư Quỷ.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Hư Quỷ cấp cao tức giận, nó mở miệng rít gào một tiếng, cơ thể nát vụn nhanh chóng khép lại, sau đó nhào tới tấn công Cầm Vũ.

- Chớ làm phiền.



Một giọng nói lạnh lùng vang lên.

Ngay sau đó, một bóng hình già nua xuất hiện trước mặt Hư Quỷ cấp cao, cô vừa giơ tay lên, con Hư Quỷ cấp cao kia đã thành thịt nát trong nháy mắt.

- Đùng ~~~

Thịt nát như mưa rải xuống trong thành Cương Ngột nhưng dân chúng lại không cảm thấy sợ hãi, ngược lại ai nấy đều lộ ra vẻ mặt kích động.

Tân Tây thả tay xuống, bình tĩnh đáp lên trên tường thành, lúc này bọn hộ vệ chống cự Hư Quỷ đã xem ngây người.

Thành chủ thành Cương Ngột nghi ngờ mở mắt ra, mình còn chưa chết sao?

Hắn nhìn về phía bầu trời, trong mắt là cảnh tượng tia chớp màu tím rơi xuống như mưa kích sát bầy Hư Quỷ, còn có Tân Tây, một cái vung tay của bà đã khiến con Hư Quỷ cấp cao vừa đánh hắn thừa sống thiếu chết nổ tan xác chết tại chỗ.

- Tấn công!

Cầm Vũ giơ tay nhấn vào loa nhỏ trên lỗ tai.

Rất nhanh, trong loa truyền đến tiếng đáp:

- Vâng.



- Ông ~~~

Trên không trung, phi thuyền vận chuyển khổng lồ hiện thân, miệng pháo trên thân thuyền thay đổi phương hướng, nhắm ngay đàn Hư Quỷ bên ngoài thành Cương Ngột.

Ba giây sau, miệng pháo ngưng tụ ra một cột ánh sáng, bắn thẳng vào trong bầy Hư Quỷ.

- Rầm rập ~~~

Chỉ mới qua thời gian mấy hơi thở, hàng ngàn con Hư Quỷ đã bị kích sát, nặng nề ngã trên mặt đất.

- Ầm ~~~

Cầm Vũ không ngừng tay, tia sấm sét màu tím nhảy nhót quanh thân, chuyên chọn Hư Quỷ cấp cao để ra tay, mỗi lần đều là nhất kích tất sát.

Cô cực hận Hư Quỷ, mỗi lần nhìn thấy chúng nó thì trong đầu đều sẽ hiện lên hình ảnh thành Sơn bị Hư Quỷ huyết tẩy.

- Tất cả chúng mày chết hết đi!



Đôi mắt xanh của Cầm Vũ càng lạnh hơn, nàng mượn Khôi Giáp Lôi Đình để thi triển toàn lực năng lực thức tỉnh của bản thân.

- Rầm rập ~~~

Từng tia chớp màu tím từ trên trời rơi xuống, bao trùm về phía đàn Hư Quỷ giống như cối xay thịt, nghiền nát toàn bộ chúng nó.

Tân Tây đứng ở trên tường thành, nhìn chăm chú vào thế tiến công của Cầm Vũ, xem ra lần này lại không cần bà ra tay rồi.

Sau khi rời khỏi vương quốc Huyền Vũ đi tới đại lục cũ, bọn họ đã chi viện ba tòa thành, thành Cương Ngột bên dưới chính là tòa thành thứ ba.

- Cộp cộp cộp ~~~

Tiếng bước chân lảo đảo truyền đến, thành chủ thành Cương Ngột bị hộ vệ đỡ lấy đi tới bên cạnh Tân Tây.

Trên mặt hắn lộ vẻ cảm kích, nói:

- Cám ơn các hạ đã ra tay cứu giúp.



Tân Tây quay đầu nhìn hắn một cái, nhàn nhạt nói:

- Tập trung giải quyết Hư Quỷ trước đã, hàn huyên gì đó để sau đi.



- Vâng!



Thành chủ thành Cương Ngột vội vàng gật đầu.

- Ầm ầm ~~~

Trên không trung, linh khí đại pháo trên phi thuyền vận chuyển được khởi động lần nữa, vô tình thu hoạch tính mạnh của Hư Quỷ.

Thành chủ thành Cương Ngột nghẹn họng nhìn trân trối, đàn Hư Quỷ đối mặt công kích như vậy hoàn toàn không có chút sức đánh trả.

Vài con Hư Quỷ Biết bay muốn đánh lén phi thuyền vận chuyển, đáng tiếc chúng nó còn chưa tới gần phạm vi trăm mét thì đã bị linh khí đại pháo kích sát toàn bộ.

- Thật là lợi hại!



Thành chủ thành Cương Ngột khiếp sợ thốt lên.

Cung điện, trong thư phòng.

Mục Lương bày một tấm da thú trên mặt bàn, bắt đầu vẽ hình ảnh ma pháp trận không gian ở mặt trên.

Cây bút hắn đang cầm rất nhỏ, đầu bút được làm bằng lông thú, ngòi bút nhỏ như cọng tóc được xoa nắn từ mười mấy cây lông thú, như vậy mới có thể vẽ ra ma pháp trận càng tinh tế.

Khi Hồ Tiên đi vào thư phòng thì Mục Lương vẫn còn vẽ ma pháp trận, lúc này hắn chỉ mới vẽ xong một góc, trình độ phức tạp khiến cho người ngoài nghề liếc nhìn phải hoa mắt.

Mục Lương không ngừng tay, không ngẩng đầu lên hỏi một câu:

- Làm xong rồi à?

- Ừm, chuyện hôm nay đã xong xuôi rồi.

Hồ Tiên quyến rũ mở miệng rồi ngồi xuống bên cạnh Mục Lương, không dám chạm vào cánh tay đang vẽ của hắn.

- Ngươi vất vả rồi.

Mục Lương ôn hòa nói.

Hồ Tiên mỉm cười, quyến rũ hỏi:

- Bức tranh ngươi đang vẽ là dùng để bán đấu giá vào ngày mai à?

Cô có nghe Nguyệt Thấm Lan nói tới chuyện này, ngày mai sẽ cộng thêm một món vật phẩm đấu giá, đặc biệt chuẩn bị cho Kim hội trưởng của Hiệp Hội Ma Pháp Sư.

Mục Lương bình thản nói:

- Ừm, thời gian hơi gấp gáp, nếu không bắt tay làm ngay thì sợ là không kịp.

Ma pháp trận mà hắn muốn vẽ rất phức tạp, đó là ma pháp trận hệ không gian cấp Vương, còn phải vẽ mấy tầng ma pháp trận ở phía trên để che giấu tai mắt người khác, nếu không sẽ làm cho Kim hội trưởng hoài nghi.

Sau đó lại thêm mấy tầng ma pháp trận bẫy rập, dẫn đường sai phương hướng.

Bảo đảm nhất chính là thêm một tầng ma pháp trận tự hủy.

- Nếu vậy thì giá khởi điểm nên định giá cao một chút mới được.

Đôi mắt màu đỏ rực của Hồ Tiên lấp lóe.

- Bao nhiêu?

Mục Lương thuận miệng hỏi một câu.

Hồ Tiên quyến rũ nói:

- Ba triệu, Hiệp Hội Ma Pháp Sư hẳn là mua được.

Mục Lương không ngừng bút, tiếp tục vẽ.

Với thực lực hiện tại, cho dù hắn có phân tâm thì cũng sẽ không bị ảnh hưởng.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Ba triệu mua một bức ma pháp trận hệ không gian cấp Vương, bọn họ không lỗ.

- Đúng vậy.

Hồ Tiên cười khúc khích.

Chỉ tiếc là bức tranh ma pháp trận hệ không gian này lại không cách nào phá giải và học được, chỉ có thể để ngắm, làm bảo vật cung hoặc là sưu tầm, giá trị sử dụng hầu như là số không.

Hồ Tiên run run đôi tai hồ ly, cười quyến rũ nói:

- Nếu quả thật Kim hội trưởng bỏ số tiền lớn mua một bức tranh ma pháp trận không gian vô dụng trở về, không biết có bị tức chết hay không?

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Làm sao có chuyện đó được, buôn bán là việc tự do, lại không ai ép buộc hắn mua nó.

- Huống chi ma pháp trận không gian trong bức tranh này không phải là đồ giả, coi như hắn biết mình phá giải không được thì vẫn sẽ mua về.

Trong mắt của hắn hiện lên một tia chắc chắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận